Tiểu Nông Nữ Nàng Lại Mỹ Lại Táp - Chương 333: Người Tuyết Và Tình Thân

Cập nhật lúc: 06/04/2026 18:29

“Nương!”

Lâu Tiểu Mãn đứng bên cạnh giậm chân: “Lâu Ký là chuyện làm ăn của Hạ Nhi tỷ và Nhị bá, nương cứ nhòm ngó như vậy là không đúng đâu!”

Tần Thị đưa tay dí vào trán Lâu Tiểu Mãn một cái: “Cái con bé này, con thì biết cái gì? Bọn họ đều họ Lâu, Nhị bá con cũng chưa phân gia, đó vốn dĩ là sản nghiệp của nhà họ Lâu, sao có thể gọi là nhòm ngó?”

Lâu Lão Tứ cũng nghĩ như vậy. Nhưng hôm nay phản ứng của Tam ca rất lạ, mà cha hắn cũng không bình thường.

“Chuyện Lâu Ký chắc là hỏng rồi. Tam ca nói nếu tôi còn nhòm ngó nữa, huynh ấy sẽ đoạn tuyệt quan hệ, sau này anh em không nhìn mặt nhau nữa!”

Tần Thị "a" một tiếng: “Sao lại thế?”

Lâu Lão Tứ lắc đầu: “Không biết, cha cũng bảo tôi đừng nghĩ đến nữa, cứ tiếp tục đi bán hàng rong đi...”

“Thế này là sao... Chẳng phải chuyện đã rành rành ra đó rồi à? Sao đến phút cuối lại thay đổi?” Tần Thị ngồi phịch xuống mép giường, mắt đỏ hoe vì tiếc của. “Họ kiếm được nhiều như thế, chia cho chúng ta một ít thì đã sao? Ông kiếm tiền vất vả thế nào, sao họ không biết xót ông chút nào vậy...”

Lâu Tiểu Mãn nhìn Tần Thị, lòng đầy bất lực: “Nương, cha kiếm tiền không dễ dàng, nhưng Nhị bá và Hạ Nhi tỷ kiếm tiền cũng đâu có dễ, nương cũng có xót họ đâu?”

Tần Thị giơ tay tát Lâu Tiểu Mãn một cái: “Mày thì biết cái gì! Bọn họ chính là coi thường Tứ phòng chúng ta, thấy tao không sinh được con trai cho cha mày nên bọn họ ghét bỏ...”

Sắc mặt Lâu Lão Tứ khó coi, liếc nhìn con gái một cái rồi đau lòng quay mặt đi: “Tôi đi đây, cha bảo tôi lên trấn gọi Đại ca về, nói có việc gấp.”

Hắn mở cửa bước ra ngoài. Lâu Tiểu Mãn đỏ mắt cúi gầm mặt. Người ngoài ghét bỏ nàng là con gái, đến cha mẹ cũng ghét bỏ nàng, nàng cũng đâu muốn mình là con gái. Nhưng nàng sinh ra đã vậy rồi, nàng biết làm sao đây? Nước mắt lã chã rơi xuống đất.

Tần Thị lại bồi thêm một cái tát vào đầu nàng: “Khóc cái gì? Tao còn chưa khóc đây này... Sao mày lại chui ra nhanh thế không biết? Bọn họ đứa đầu đều là con trai, tao chắc chắn cũng thế, nếu không phải tại mày chui ra nhanh quá thì tao đã sinh được thằng cu rồi...”

Lâu Tiểu Mãn khóc càng dữ hơn. Nàng đẩy tay Tần Thị ra, đ.â.m đầu chạy ra ngoài. Đến khi định thần lại, nàng đã đứng trước cổng nhà Tam phòng.

Bên trong sân truyền đến tiếng cười đùa của Lục Lang và Tiểu Muội, cùng tiếng Lâu Cuối Thu và Lâu Tri Hạ đang cười nói đắp người tuyết.

“Nhị tỷ, sao phải khoác áo tơi cho người tuyết ạ?”

“Vì người tuyết cũng sợ lạnh mà...”

“Sao lại cắm củ cà rốt lên đầu nó thế kia?”

“Đó là cái mũi của nó đấy.”

“A...”

“Ha ha, chưa thấy người tuyết nào đáng yêu thế này đúng không?”

“Nhị tỷ, Đại tỷ làm cho em cái mũ, để em đội cho người tuyết, như vậy đầu nó sẽ không bị lạnh nữa...”

Lâu Cuối Thu ôn tồn khuyên Tiểu Muội rằng người tuyết không sợ lạnh, nhưng con bé không chịu, cứ khăng khăng người tuyết cũng sợ lạnh giống mình. Lâu Tri Hạ cười ha hả.

Lâu Tiểu Mãn không tự chủ được bước tới, ghé mắt nhìn qua khe cửa. Giữa sân quả nhiên có một người tuyết lớn, khoác áo tơi, hai cành cây làm tay, đôi mắt đen láy, cái mũi cà rốt dài ngoằng, cái miệng cười toe toét trông ngốc nghếch vô cùng.

“Ai ở ngoài đó thế?” Lâu Tri Hạ nhận ra có người, nhìn về phía cổng.

Lâu Tiểu Mãn lùi lại một bước định trốn đi, nhưng Lục Lang đã nhanh chân chạy ra mở cửa. Thấy nàng, cậu bé chớp mắt: “Sao chị lại tới đây?”

“Chị... chị đi ngang qua thôi...” Lâu Tiểu Mãn bối rối vân vê ngón tay.

Lâu Cuối Thu mỉm cười chào đón: “Tiểu Mãn, vào đây đi, bọn chị đang đắp người tuyết, em vào chơi cùng cho vui.”

Lục Lang bĩu môi, không tình nguyện lắm nhưng vẫn mở rộng cửa: “Vào đi.”

Mắt Lâu Tiểu Mãn sáng lên, gật đầu lia lịa. Lục Lang quay mặt đi, hừ một tiếng đầy kiêu ngạo: “Chị chỉ được xem thôi, không được chạm vào người tuyết của bọn em đâu đấy.”

Lâu Tiểu Mãn hơi tiếc nuối nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu: “Chị không chạm đâu, chị chỉ xem thôi.”

Lâu Tri Hạ gõ nhẹ vào đầu Lục Lang một cái, rồi hất cằm về phía Lâu Tiểu Mãn: “Đằng kia còn tuyết đấy, chúng ta có thể đắp thêm một cái nữa.”

“Em cũng được đắp ạ?” Ánh mắt Lâu Tiểu Mãn lấp lánh. Lâu Tri Hạ gật đầu. Lâu Tiểu Mãn phấn khích nhảy cẫng lên, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng vì vui sướng.

Lục Lang dẩu môi khinh khỉnh. Tiểu Muội cầm cái mũ chạy ra, thấy Lâu Tiểu Mãn thì ngẩn người một chút rồi cười gọi "Tiểu Mãn tỷ", sau đó chạy đến định đội mũ cho người tuyết. Vì thấp quá, con bé nhào cả người vào người tuyết, làm củ cà rốt đ.â.m xuyên qua đầu nó luôn.

Tiểu Muội ngây người ra nhìn. Lục Lang kêu "ái chà" một tiếng, kiễng chân rút cà rốt ra cắm lại.

“Anh ơi, mũ...” Tiểu Muội học theo anh trai kiễng chân đội mũ, nhưng vẫn không tới, lại làm đổ củ cà rốt lần nữa.

“Ái chà, em lùn quá, để anh bế em lên...” Lục Lang cúi xuống định bế em gái, nhưng quên mất hai đứa là sinh đôi, cậu bé làm sao bế nổi. Cố hết sức đến đỏ cả mặt mà không nhích lên được tí nào.

Lâu Tri Hạ cười ngả nghiêng vào vai Lâu Cuối Thu. Lâu Cuối Thu cũng không nhịn được cười. Lục Lang nản chí buông em ra, ngồi phịch xuống tuyết: “Tiểu Muội, em... em nặng quá...”

Tiểu Muội đưa tay bóp bóp cái má bánh bao của mình, gật đầu như thật: “Nhiều thịt hơn trước thật...” Con bé ngước nhìn đầu người tuyết, vẫn muốn đội mũ cho nó, nhìn quanh một lượt rồi gọi: “Tỷ tỷ.”

Lâu Cuối Thu định bước tới giúp, nhưng Lâu Tri Hạ ngăn lại, hất cằm về phía Lâu Tiểu Mãn. Lâu Tiểu Mãn hiểu ý, bước tới cúi người bế bổng Tiểu Muội lên.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.