Tiểu Nông Nữ Nàng Lại Mỹ Lại Táp - Chương 342: Trở Về Nhà Cũ

Cập nhật lúc: 06/04/2026 18:31

“Thế thì tôi sướng c.h.ế.t mất! Chị em nhà tôi ai cũng bảo tôi số tốt, gả cho ông mấy năm nay chẳng phải chịu khổ bao giờ...” Lý thị che miệng cười khanh khách.

Lâu Lão Nhị cũng cười, ánh mắt tràn đầy ý cười: “Là tôi số tốt mới cưới được người mình muốn cưới.”

Lý thị “ái chà” một tiếng, lườm Lâu Lão Nhị: “Già đầu rồi còn nói mấy lời sến súa thế không biết!” Nói xong, bà dậm chân một cái rồi chạy biến vào hậu viện.

Nhìn bóng lưng tròn trịa của bà chạy đi, Lâu Lão Nhị hắc hắc cười hai tiếng. Ông huýt sáo như thanh niên, cà lơ phất phơ đi ra quét tuyết trước cửa hàng.

...

Bên kia, Lâu Lão Tứ đi bộ đến nhà Lâu Lão Đại, đập cửa viện ầm ầm. Người hầu vào báo cho Trương thị, bà ta bực bội hỏi Lâu Lão Đại: “Sao nó vẫn chưa đi? Định ép chúng ta phải về 17 Dặm Hà một chuyến mới chịu à?”

Sắc mặt Lâu Lão Đại cũng rất khó coi: “Cha sai nó gọi chúng ta về lúc này, chắc chắn là vì chuyện Lâu Tri Hạ bị chặn đường rồi. Để tôi ra hỏi lại xem sao, bà cũng thu dọn đi, chúng ta vẫn nên về một chuyến cho yên chuyện.”

Trương thị không muốn về: “Nhưng người ông đầy vết thương thế kia...”

“Cứ mang cái thân đầy thương tích này về mới dễ ăn nói với cha! Tiện thể cho ông ấy thấy đứa con trai ngoan, đứa cháu rể quý của ông ấy đã làm gì với Đại phòng chúng ta!” Lâu Lão Đại lạnh mặt đi ra ngoài.

Trương thị suy nghĩ một lát rồi bảo Phương bà t.ử đi gọi Lâu Cốc Vũ cùng về 17 Dặm Hà.

“Nương, con không muốn về.” Khuôn mặt Lâu Cốc Vũ đã sưng vù không ra hình thù gì, mắt híp lại, những vết xanh tím loang lổ trông chẳng khác gì bị hủy dung. “Con muốn ở lại trấn tìm đại phu.”

Trương thị không nỡ nhìn mặt con gái, nhưng nhớ lời Lâu Lão Đại, bà ta liền phân tích lợi hại cho Lâu Cốc Vũ nghe. Lâu Cốc Vũ do dự hồi lâu rồi cũng đồng ý. Nàng ta về phòng thay bộ áo bông dày, khoác thêm áo choàng, đội mũ có rèm che kín mít khuôn mặt.

Lâu Lão Đại nói chuyện xong với Lâu Lão Tứ, sai gã sai vặt đi thuê xe ngựa. Sau khi ăn sáng xong, ông ta đưa Trương thị và Lâu Cốc Vũ về 17 Dặm Hà. Lâu Lão Tứ định leo lên xe ngồi cùng nhưng bị Lâu Lão Đại lấy cớ “thúc tẩu hữu biệt” (chú em và chị dâu phải giữ khoảng cách) để đẩy ông ta ra ngoài ngồi cùng phu xe.

Xe ngựa lọc cọc về đến 17 Dặm Hà khi mặt trời đã lên cao, tỏa ánh nắng ch.ói chang. Lâu Lão Tứ bị lạnh suốt dọc đường, xe vừa dừng là ông ta nhảy xuống ngay, vừa chạy lại gõ cửa vừa vận động cho ấm người.

Tần thị nghe tiếng động liền chạy ra mở cổng, thấy Lâu Lão Tứ và xe ngựa, cùng gia đình Đại phòng bước xuống, bà ta mừng rỡ gọi vọng vào trong sân: “Cha, nương, đại ca đại tẩu về rồi ạ!”

Trương thị chán ghét liếc Tần thị một cái. Lâu Cốc Vũ đội mũ che mặt, khoác áo choàng, trông rất ra dáng đại gia tiểu thư. Tần thị nhìn mà thèm thuồng. Hồi chưa lấy chồng, bà ta ra ngoài cũng được như thế. Tiếc là bà ta chỉ là con vợ lẽ, nếu là con vợ cả thì đã tốt biết mấy.

Lâu Lão Tứ chẳng thèm để ý đến Tần thị, thấy cửa mở liền quay lại cười với Lâu Lão Đại: “Đại ca, mau vào đi thôi, cha mẹ ngóng mọi người từ hôm qua rồi.”

Lâu Lão Đại mặt không cảm xúc “ừ” một tiếng, lướt qua vợ chồng họ đi vào sân. Tần thị định chào hỏi Trương thị nhưng bà ta chẳng thèm liếc mắt lấy một cái, đi thẳng theo sau Lâu Lão Đại. Tần thị vừa ngượng vừa tủi thân. Bà ta cất công ra mở cửa mà bọn họ lại khinh người như vậy!

“Chị dâu...” Lâu Cốc Vũ đi ngang qua Tần thị, nghe thấy tiếng lầm bầm của bà ta liền liếc nhìn đầy khinh miệt rồi cười lạnh một tiếng.

Lâu Lão Tứ đẩy Tần thị một cái: “Thẫn thờ gì đấy, mau vào đi.” Tần thị lí nhí đáp một tiếng.

Lâu Lão Tứ nhanh chân đuổi theo vào chính phòng. Vừa vén rèm lên đã nghe thấy tiếng kinh hô của Lâu lão thái thái và Lâu Diệp Nhi. Lâu Diệp Nhi tức giận vô cùng: “Bọn họ quá đáng thật, sao có thể đ.á.n.h vào mặt cháu thế này? Cháu còn phải gả vào nhà mẹ đẻ của phu nhân Huyện thái gia nữa đấy! Vạn nhất bị phu nhân nhìn thấy, chuyện hôn sự này hỏng bét thì tính sao?!”

Lời vừa dứt, sắc mặt Lâu lão gia t.ử đã lạnh như băng. Lâu Lão Đại đảo mắt một vòng, quỳ sụp xuống chân Lâu lão gia t.ử, khóc lóc t.h.ả.m thiết:

“Cha, Cốc Vũ tuy có làm sai, nhưng Hạ Nhi vẫn sống sờ sờ ra đó, chẳng sứt mẻ miếng da nào. Bọn họ có mắng có c.h.ử.i cũng được, đằng này lại ra tay đ.á.n.h người... Rõ ràng là muốn hủy hoại hôn sự của Cốc Vũ mà! Con bây giờ lo đến mất ăn mất ngủ, chỉ sợ Thôi gia biết chuyện này. Vạn nhất hôn sự không thành, con làm sao dựa vào thế lực Thôi gia được nữa? Làm sao làm quan? Làm sao hoàn thành tâm nguyện của cha mẹ đây...”

Cơn giận của Lâu lão gia t.ử như muốn bùng nổ qua đôi mắt. Ông ngước mắt lên, lạnh lùng quét nhìn Lâu Lão Tứ: “Lão Tứ, đi gọi lão Tam lại đây!”

Lâu Lão Tứ ngơ ngác nhìn Lâu Lão Đại đang khóc lóc, đứng đờ ra đó không nhúc nhích. Giọng Lâu lão gia t.ử đầy nộ khí: “Còn không mau đi!”

“Con đi ngay đây ạ!” Lâu Lão Tứ rùng mình một cái, vội vàng chạy đi.

Lâu Lão Đại cúi đầu, nở một nụ cười lạnh lẽo.

Lâu Lão Tam đến rất nhanh, theo sau là Lục Lang và Lâu Tri Hạ. Lâu Tri Hạ đưa mắt nhìn quanh phòng một lượt, thấy khuôn mặt bầm dập gần như hủy dung của Lâu Cốc Vũ, nàng kinh ngạc một thoáng rồi thầm cười đắc ý. Bất kể là ai đ.á.n.h thì cũng đáng đời lắm!

Lâu lão gia t.ử nhìn thấy Lâu Tri Hạ đi theo vào, ánh mắt lạnh lẽo như muốn hóa thành băng tiễn đ.â.m xuyên qua người nàng. Lâu Tri Hạ mỉm cười với ông, nhưng ngay sau đó vành mắt nàng đỏ hoe, níu lấy áo bông của Lâu Lão Tam: “Cha, con sợ...”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.