Tiêu Rồi, Ngọt Quá - Chương 147
Cập nhật lúc: 27/03/2026 15:09
Từng ánh mắt nóng bỏng dồn về phía này, Khương Vãn giật mình nín thở, bỗng dưng tay chân luống cuống.
Lục Hoài Chu phản ứng rất nhanh, lập tức cầm lấy bài kiểm tra trên tay cô, giả vờ bình tĩnh đọc.
Những học sinh và giáo viên không rõ chuyện nhìn thấy cảnh này đều không khỏi trầm trồ.
Học bá vẫn là học bá, ngay cả trong lễ chào cờ cũng học tập chăm chỉ, còn thảo luận bài. Lẽ nào định thi đạt điểm tuyệt đối sao?!
Giáo viên chủ nhiệm lớp 2 đứng gần đó cũng nhìn thấy cảnh này. Ông khoanh tay sau lưng, đi qua hàng ngũ lớp mình, nghiêm giọng nói: "Nhìn đi, đây chính là thái độ học tập của người ta! Rồi nhìn lại các em đi! Đây chính là sự khác biệt!"
Cố Trầm đứng cuối hàng, không mấy để tâm, chỉ lặng lẽ quan sát, thầm nghĩ: "Hai người đó chẳng qua là đang yêu đương, tiện thể học bài thôi."
Hiệu trưởng đứng xa nên không nhìn rõ tình huống, lại tiếp tục nhắc mọi người giữ trật tự.
"Được rồi, tiếp theo, học sinh khối 10 và khối 11 có thể giải tán. Học sinh khối 12 ở lại."
"Chúng ta sẽ nói về kỳ thi thử lần này."
Bên dưới, đám học sinh lớp 12 than vãn không ngừng. Thi cử thì không sao, nhưng đứng lâu thế này đúng là mệt c.h.ế.t đi được!
Sau khi hiệu trưởng nói xong, Hạ Thành Nho tiếp tục dặn dò. Bên dưới, tiếng than thở ngày càng nhiều, nhưng chuyện này dường như đã thành thông lệ ở mọi trường học. Đứng lâu rồi cũng quen thôi.
Bước vào lớp 12, học sinh có ba kỳ thi thử. Học kỳ trước đã thi lần một, gọi là Nhất Mô. Học kỳ này còn Nhị Mô và Tam Mô [1].
[1] Cách gọi "Nhất Mô" (一模), "Nhị Mô" (二模) và "Tam Mô" (三模) xuất phát từ hệ thống thi cử của Trung Quốc, đặc biệt là trong giai đoạn luyện thi đại học. Nhất Mô, Nhị Mô, Tam Mô thực chất là Kỳ thi thử lần 1, lần 2 và lần 3 trước kỳ thi đại học chính thức.
Tháng sau sẽ thi Nhị Mô, toàn bộ trường cấp ba trong thành phố đều tham gia.
Đây là kỳ thi mang tính tham chiếu cao, nên thầy cô vô cùng coi trọng.
Sau khi giải tán, Lục Hoài Chu bị Hạ Thành Nho gọi lại, vì chuyện cộng điểm xét tuyển đại học.
Khương Vãn cầm bài kiểm tra, đi lạc mất Đường Nịnh vì quá đông người.
Cô vẫn đang nghĩ về câu hỏi vừa rồi, nên không để ý Tống Cảnh Nghiên đang đi về phía mình.
Cậu thiếu niên hôm nay đeo một chiếc kính mới, gọng kính đen phong cách cổ điển, khiến cậu trông có chút lạnh lùng nhưng vẫn thanh thoát nhã nhặn.
"Nghĩ gì mà thất thần thế? Gọi mà không nghe thấy." Giọng nói ấm áp dễ nghe của Tống Cảnh Nghiên cắt ngang mạch suy nghĩ của Khương Vãn.
Cô ngơ ngác ngẩng đầu, thấy thiếu niên trước mặt đang mỉm cười với mình, vẫn hiền hòa, thuần khiết như vậy.
Khương Vãn giơ bài kiểm tra trong tay, cười ngại ngùng: "Tớ đang nghĩ về một câu hỏi."
Tống Cảnh Nghiên khẽ cười, nhẹ nhàng lắc đầu. Ánh mắt cậu hiền hòa như một bức tranh, dịu dàng mê hoặc lòng người.
"Chúc mừng cậu nhé, cuộc thi Hóa đạt giải Nhất."
"Cảm ơn cậu." Khương Vãn đáp lại: "Thực ra cũng không có gì to tát lắm. Cậu thi viết cũng được giải Nhất mà. Chúc mừng cậu nữa!"
Cô cười rạng rỡ, đôi mắt như ánh sao lấp lánh.
Tống Cảnh Nghiên nhẹ nhàng cười, rồi chợt hỏi: "Có tiếc không? Vì không tham gia cuộc thi viết?"
Khương Vãn không chút do dự, lắc đầu.
"Thi Hóa học thú vị hơn."
Đôi mắt Tống Cảnh Nghiên khẽ tối lại, cậu hiểu rõ ý nghĩa trong lời nói của cô.
Một lát sau, cậu khẽ nhướn mày: "Vậy, lần trước cậu do dự về cuộc thi viết, là vì cậu muốn thi Hóa học à?"
"Ừ." Khương Vãn thành thật gật đầu: "Nói ra cậu có thể không tin, nhưng đây là lần đầu tiên tớ và cậu ấy cùng nhau giành giải thưởng, có lẽ cũng là lần cuối cùng trong cấp ba rồi."
Lên lớp 12, hầu như không còn cuộc thi đồng đội nào nữa. May mắn thay, cô đã kịp nắm bắt cơ hội này.
Tống Cảnh Nghiên hiểu ra, nhưng trong lòng vẫn có chút nghẹn lại. Dẫu có lý trí đến đâu, con người vẫn khó thoát khỏi hỉ, nộ, ái, ố.
Lặng im một lúc, giọng nói dịu dàng của cậu lại vang lên: "Vì cậu ấy, cậu cũng dám từ bỏ."
"Có bỏ mới có được, đúng không, bạn học Tống?" Khương Vãn khẽ cười, đôi má lúm đồng tiền lộ ra nhàn nhạt.
Cô có thể cố gắng học tập vì anh, cũng có thể từ bỏ một số danh lợi vì anh. Những gì cô làm cho anh, thực sự chẳng đáng kể gì. So với những gì Lục Hoài Chu làm cho cô, vẫn còn kém xa lắm.
Bây giờ, Khương Vãn vẫn chưa hiểu thế nào là tình yêu, có lẽ cả đời này cũng sẽ không hiểu. Cô chỉ đơn giản muốn người mình thích được vui vẻ, như thế, cô cũng sẽ hạnh phúc.
Tống Cảnh Nghiên không nói gì nữa. Cậu nghĩ, cô đã không còn là cô bé mười tuổi ngày nào, từng tự nhốt mình trong phòng, không ăn không uống nữa rồi.
Cô đã biết cách yêu thương người khác, đã hiểu bản thân đang làm gì.
Lẽ ra cậu nên yên tâm mới đúng. Nhưng, trái tim cậu vẫn đau nhói.
——————
Để chuẩn bị cho kỳ thi Nhị Mô sắp tới, Đường Nịnh gần đây càng học hành điên cuồng, độ "b**n th**" chẳng kém gì Thượng Khiêm.
Khương Vãn tranh thủ giờ nghỉ trưa đọc một cuốn tiểu thuyết. Đọc xong, cô hỏi Đường Nịnh có muốn xem không. Đường Nịnh lập tức từ chối: "Không xem! Trước khi thi đại học, tớ không đọc truyện nữa!"
