Tiêu Rồi, Ngọt Quá - Chương 159

Cập nhật lúc: 01/04/2026 06:02

Hứa Kiện Khang lắc đầu: "Tớ đoán là cãi nhau rồi, nhưng lần này có vẻ nghiêm trọng hơn. Hôm nay, anh Chu chẳng thèm nói với Khương Khương câu nào."

Thẩm Hoan xoa cằm, cảm thán sâu sắc: "Theo tớ thấy thì đàn ông vẫn nên 'tứ đại giai không[1]'. Cậu nhìn tớ mà xem, chẳng ai có thể ảnh hưởng đến tâm trạng của tớ cả!"

[1] Tứ đại giai không: Không tình yêu, không kết hôn, không sinh con, không mua nhà – một cách sống buông bỏ tình cảm và trách nhiệm.

Hứa Kiện Khang hừ một tiếng đầy khinh thường, không buồn đáp lời.

Tên Hoan Hoan này đúng là kiểu "ăn không được thì chê nho còn xanh" mà thôi.

Sau khi Khương Vãn và Lục Hoài Chu rời khỏi lớp, cả lớp bắt đầu bàn tán xôn xao.

"Hai người họ có phải vì tranh vị trí nhất lớp mà cãi nhau rồi đoạn tuyệt quan hệ không?"

"Tớ nghĩ chắc là vì tình địch của hai người họ quá nhiều. Đố kỵ vì tình địch nên mới cãi nhau ấy. Chẳng phải Tống Cảnh Nghiên của lớp 4 cũng thích Khương Khương sao?"

"Các cậu đoán sai hết rồi. Theo một nguồn tin đáng tin cậy, có người nghe thầy Hạ nói, Lục Hoài Chu sắp đi Stanford."

Cả lớp mỗi người một ý.

Chỉ trong một buổi sáng, cả lớp đều biết chuyện Lục Hoài Chu và Khương Vãn đang chiến tranh lạnh. Hơn nữa, còn biết được tin tức, Lục Hoài Chu sắp đi Stanford.

Khương Vãn đến phòng giáo viên để hỏi bài thầy dạy Vật lý.

Lúc đó, ông vừa pha xong một cốc trà, đang trò chuyện với thầy dạy Toán bàn bên. Thấy Khương Vãn bước vào, ông có chút ngạc nhiên.

"Thầy Vương, em có một bài muốn hỏi thầy." Khương Vãn đặt tờ đề lên bàn, thái độ rất khiêm tốn.

Thầy Vật lý nhấp một ngụm trà, cười đùa: "Hiếm thấy em đến hỏi bài nha."

Nói rồi, ông ngừng một lát, tiếp tục: "Nhưng Lục Hoài Chu thì lại hay đến tìm thầy lắm, lúc nào cũng đòi đề bài, rồi bàn luận với thầy về mấy cách giải đơn giản, dễ hiểu."

"Thằng nhóc đó phiền thật đấy." Ông cười than thở, nhưng trong giọng điệu lại đầy sự hài lòng.

Nghe vậy, Khương Vãn hơi sững sờ.

Trước giờ, khi Lục Hoài Chu giúp cô học bổ túc Toán và Vật lý, cô luôn nghĩ rằng với năng lực của anh, anh hoàn toàn có thể giúp mình mà không cần phải chuẩn bị gì cả. Nhưng không ngờ, để cô có thể tiến bộ nhanh hơn, anh lại thường xuyên đến tìm thầy dạy Vật lý để hỏi bài.

Khương Vãn cụp mắt xuống, không nói gì.

Thầy Vật lý bỗng hạ thấp giọng, tò mò hỏi cô: "Bài này em ấy không giảng cho em à?"

"Thằng nhóc đó không thể nào không biết bài này đâu." Ông lẩm bẩm, không nhận ra vẻ mặt đầy kinh ngạc của Khương Vãn.

Khương Vãn hơi mấp máy môi. Cô không ngờ thầy Vật lý lại có thể đoán ra chuyện Lục Hoài Chu đang giúp cô bổ túc kiến thức. Thầy giáo già này, lợi hại ghê!

"Làm sao thầy biết... cậu ấy..."

Cô còn chưa kịp nói xong, thầy Vật lý đã lên tiếng: "Điểm Vật lý của em tiến bộ nhanh như vậy, chẳng lẽ thầy già đến mức lú lẫn rồi chắc? Hơn nữa, hôm đó ở hội nghị tuyên thệ trăm ngày, thầy cũng có mặt, cả trường đều nhìn thấy hết."

Khương Vãn: "..." Không thể nào!

Mọi người... đều nhìn thấy sao?

Sau khi hỏi bài xong, Khương Vãn rời khỏi phòng giáo viên, đi lên tầng để về lớp.

Lúc đi ngang qua khúc quanh cầu thang, cô ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c lá thoang thoảng, mùi hơi nồng.

Còn có tiếng cười đùa của vài người.

Cô khựng lại.

Trước mắt cô là một chàng trai cao gầy đang tựa lưng vào bức tường trắng muốt, một tay đút túi quần, ngón tay thon dài của bàn tay còn lại kẹp một điếu t.h.u.ố.c đang cháy dở.

Hàng mi rũ xuống của anh khẽ nhấc lên, ánh mắt chạm vào cô. Đôi mắt đào hoa đẹp đẽ kia ánh lên một tia sáng lạnh lẽo, không hề mang theo chút nhiệt độ nào.

Lục Hoài Chu.

Khương Vãn thầm gọi tên anh trong lòng, nhưng khi khóe mắt lướt qua điếu t.h.u.ố.c trên tay anh, lòng cô dần trở nên nặng trĩu.

Tiếng gọi "Lục Hoài Chu" ấy, cuối cùng tan biến.

Lục Hoài Chu chỉ hơi nâng mí mắt, liếc cô một cái, rồi quay đầu, tiếp tục nghe hai người bên cạnh nói chuyện.

Khương Vãn nhận ra họ, đều là những kẻ cầm đầu trong trường, nổi tiếng là những tên phá phách.

Cô mím c.h.ặ.t môi, bước nhanh lên lầu.

Khương Vãn nghĩ, nếu là trước đây, cô nhất định sẽ xông lên giật điếu t.h.u.ố.c, bắt anh dập nó đi, thậm chí sẽ giận anh.

Bởi vì anh từng hứa với cô rằng sẽ không hút t.h.u.ố.c nữa.

Nhưng giờ đây, anh đã nuốt lời.

Lúc này, Khương Vãn cảm thấy mâu thuẫn. Cô đáng lẽ nên tức giận, nhưng đồng thời cũng cảm thấy buồn cười. Hóa ra, đây mới là Lục Hoài Chu. Là một Lục Hoài Chu mà cô chưa từng biết.

Những người đứng cạnh Lục Hoài Chu cũng đã nghe về chuyện của hai người. Thấy Khương Vãn xuất hiện, bọn họ có chút thu lại vẻ bông đùa.

Vừa nãy còn bàn tán về mỹ nữ lớp nào, giờ thì đổi chủ đề.

"Anh Chu, nghe nói cậu sắp đi Stanford? Khi nào đi thế? Anh em sẽ tiễn cậu một chuyến!"

Một thiếu niên tóc húi cua lớn tiếng hỏi.

Lục Hoài Chu nâng tay, rít một hơi t.h.u.ố.c, khóe mắt liếc về bóng lưng mảnh mai nhưng cứng cỏi kia, rồi nhanh ch.óng thu lại tầm nhìn. Giọng nói trầm thấp, không mang theo chút cảm xúc: "Sắp rồi."

Lưng Khương Vãn cứng đờ, nhưng vẫn không quay đầu lại, bước chân càng lúc càng nhanh.

Đường Nịnh cũng nghe nói chuyện Lục Hoài Chu đi Stanford. Cô dè dặt hỏi Khương Vãn: "Cậu với Lục đại ca chiến tranh lạnh là vì chuyện Stanford sao?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tiêu Rồi, Ngọt Quá - Chương 159: Chương 159 | MonkeyD