Tiêu Rồi, Ngọt Quá - Chương 35

Cập nhật lúc: 17/02/2026 04:02

Tần Ngụy không từ chối nữa, liếc nhìn Lục Hoài Chu: "Đứa nhỏ này còn đứng đó làm gì? Mau nhận giúp người ta đi, Khương Khương là con gái, cầm lâu mỏi tay rồi."

Lục Hoài Chu bình tĩnh không biểu cảm, nhận lấy chiếc hộp giữ nhiệt màu hồng trong tay Khương Vãn. Anh liếc nhìn gương mặt nhỏ nhắn hơi đỏ lên vì nắng của cô.

Lúc này, cô gái nhỏ cũng đang nhìn anh.

Đôi mắt trong sáng, ngây thơ của cô khiến anh có cảm giác hồi hộp lạ lùng.

Lục Hoài Chu bất giác muốn c.h.ử.i thầm. *** thật, đây là giới hạn của mình sao?

"Chào bạn, mình là Khương Vãn." Giọng cô mềm mại, trong trẻo, như làn gió mát giữa mùa hè nóng bức, thổi qua tim anh, rất dễ chịu.

Anh hơi ngẩn người, sau đó chậm rãi đáp: "Lục Hoài Chu."

Nghe thấy tên anh, ánh mắt Khương Vãn sáng lên, môi nở nụ cười ngọt ngào, hai lúm đồng tiền hiện ra rõ rệt. "Bạn chính là Lục Hoài Chu, thủ khoa kỳ thi vào cấp ba năm nay đúng không?"

Lục Hoài Chu bình thản trả lời: "Ừ."

"Mình là á khoa." Cô nhìn anh, đôi mắt như cũng đang cười.

Lúc đó, Lục Hoài Chu thầm nghĩ, tại sao cô lại thích cười như vậy? Tại sao nụ cười của cô lại khác biệt với người khác? Đẹp quá.

Trông cô giống như một đứa bé ngốc nghếch.

Nhưng lại là một đứa bé ngốc nghếch rất xinh đẹp. Đây là ấn tượng đầu tiên của Lục Hoài Chu về Khương Vãn.

Lục Hoài Chu xách túi hoa quả và hộp giữ nhiệt, tay kia thì dìu ông ngoại lên lầu.

Ông ngoại bất chợt thở dài, tiếng thở vang vọng trong cầu thang trống trải.

"Haizz, cô bé đó càng ngày càng hiểu chuyện, nhưng lại khiến người ta thấy xót xa."

"Đúng rồi, cháu đã quyết định học ở trường trung học số 7 đúng không? Khương Khương cũng đăng ký vào trường trung học số 7, có khi hai đứa sẽ cùng vào lớp chọn."

"Nhớ đấy, đừng có bắt nạt cô bé nhà người ta."

Nghe ông ngoại nói thế, Lục Hoài Chu cười khẩy: "Trong mắt ông, cháu là kiểu người suốt ngày đi bắt nạt con gái sao?"

"Cháu không rảnh đến thế đâu."

Tần Ngụy gật đầu: "Thế thì ông yên tâm rồi. Khương Khương là đứa trẻ ngoan ngoãn, nghe lời. Ba con bé làm lính cứu hỏa, đã hy sinh khi con bé mới mười tuổi."

"Năm ba con bé qua đời, con bé im lặng suốt bốn tháng trời, không nói một lời, cũng không đi học, gầy đi chỉ còn da bọc xương."

"Cháu đừng nhìn con bé bây giờ lúc nào cũng vui vẻ, hay cười, nhưng hồi đó thật sự khiến tất cả mọi người sợ hãi. Ai cũng nghĩ Khương Khương cả đời này sẽ không bao giờ nói chuyện được nữa."

"Cô Hoa ở cạnh nhà còn bảo, mỗi lần nhìn thấy con bé như thế, cổ đều lén khóc mấy lần."

Nghe những lời của ông ngoại, bước chân của Lục Hoài Chu khựng lại. Anh hơi ngỡ ngàng.

"Thật ạ?" Anh lẩm bẩm hỏi, có chút không thể tin nổi. Cô bé vừa rồi, cô bé cười như một đứa bé ngốc nghếch, lại từng có quá khứ như vậy.

Còn ba của cô nữa...

Rõ ràng, nụ cười vừa rồi trông sáng rỡ như thế.

"Thằng nhóc thối, ông có thể lừa cháu sao? Nhưng chuyện này, cháu tuyệt đối không được nói ra ngoài."

Tần Ngụy nghiêm túc nhắc nhở: "Khương Khương đặc biệt nhạy cảm về việc ba con bé hy sinh. Mấy năm nay, con bé không cho ai nhắc đến. Thậm chí, rất nhiều giáo viên và bạn học ở trường con bé cũng không biết chuyện này."

"Lăng Ý bảo rằng, con bé không muốn người khác nhìn mình bằng ánh mắt khác biệt. Không muốn để người khác luôn nhắc nhở mình rằng, ba con bé là anh hùng, là liệt sĩ. Con bé không muốn mọi người gián tiếp nói với mình rằng, ba nó đã không còn nữa."

Lục Hoài Chu không nói gì, mãi đến khi vào nhà, anh cũng không hé môi nửa lời.

Anh mở hộp giữ nhiệt mà Khương Vãn đưa lúc nãy. Một mùi thơm ngọt ngào tỏa ra. Xác lê đã được vớt ra, chỉ còn lại nấm tuyết nấu nhừ. Hơi nóng vẫn còn bốc lên.

Có thể thấy, cô đã nấu rất lâu.

Ông ngoại uống một ít, rồi ngồi trên ghế sofa lim dim ngủ.

Lục Hoài Chu trở về phòng. Ban đầu, anh định đóng cửa sổ để bật điều hòa, nhưng vừa kéo rèm ra, anh lại thấy ngay căn hộ đối diện, cùng một vị trí.

Khương Vãn đang lau cửa sổ, chắc là đang tổng vệ sinh.

Cô đội một chiếc mũ nhỏ gấp từ giấy, dường như không nhìn thấy anh, cẩn thận tỉ mỉ, hết sức nghiêm túc làm công việc của mình.

Có lẽ vì dáng người nhỏ nhắn, cô cố hết sức vươn tay để lau bụi trên cao, thậm chí còn nhảy lên hai lần.

Nhưng sau đó, có lẽ thực sự không với tới được, cô đành bỏ cuộc.

Dù không nhìn rõ biểu cảm trên gương mặt cô, nhưng Lục Hoài Chu biết chắc, trông cô hẳn là rất ngốc.

Ngay lúc này, anh tự thấy ngạc nhiên với chính mình, khẽ c.h.ử.i thầm: "C.h.ế.t tiệt, xem người ta lau kính mà cũng nhìn lâu như thế, đúng là bị điên rồi."

Lục Hoài Chu kéo rèm cửa lại, tựa lưng vào khung cửa sổ.

Anh nghĩ, đúng là một đứa trẻ siêng năng và nghiêm túc, dù trông có hơi ngốc nghếch.

Đó là ấn tượng thứ hai của Lục Hoài Chu về Khương Vãn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.