Tiêu Rồi, Ngọt Quá - Chương 41
Cập nhật lúc: 17/02/2026 06:01
Khương Vãn: "Mẹ cậu mắng cậu bao nhiêu lần còn không bằng một câu nói của Thượng Khiêm. Vì tình yêu mà liều lĩnh, cậu đúng là đáng sợ."
Đường Nịnh thản nhiên, nhướng mày: "Tớ đây gọi là lãng t.ử quay đầu, vàng cũng không đổi được. Nhưng mà, này, thật ra cậu có thể đi xem với Lục Hoài Chu."
"Hai cậu xem xong là về nhà luôn, dù sao cũng cùng khu nhà mà. Với lại, chẳng phải hai cậu từng đi xem rồi sao?"
Khương Vãn không nói gì.
Đúng vậy, cô từng đi xem phim với Lục Hoài Chu, nhưng đó là chuyện của một năm trước rồi.
Hơn nữa lần đó vốn là cả nhóm hẹn nhau đi xem, cuối cùng từng người từng người hủy hẹn, chỉ còn cô và Lục Hoài Chu.
Lần đó thực sự rất ngại ngùng.
Khương Vãn mở tập đề Toán ra, thôi vậy, cô nên ở nhà học bài thì hơn. Học sinh lớp 12 không có tư cách đi xem phim!
Sau tiết tự học buổi tối đầu tiên, có hai bạn đến hỏi Khương Vãn bài Sinh học, cũng có bạn tìm Thượng Khiêm hỏi Toán.
Bầu không khí học tập trong lớp rất tốt, đến cả Lục Hoài Chu cũng không ngủ.
Hứa Kiện Khang thấy Lục Hoài Chu cầm b.út viết gì đó, thỉnh thoảng lại lật sách, lật tập, trạng thái này kéo dài cả ngày. Cậu ta tò mò ghé lại hỏi: "Anh Chu, anh làm gì thế?"
Lục Hoài Chu không thèm ngước mắt lên: "Làm bài tập."
"Hả?" Hứa Kiện Khang nhíu mày. Anh Chu đang đùa à? Rõ ràng anh đang ghi chép.
Chân Soái là thành viên trong nhóm học tập của Khương Vãn, lần này thi không tốt, xếp thứ ba từ dưới lên trong lớp.
Khương Vãn đang làm bài tập Toán cô Trần giao, phía sau Chân Soái vỗ vai cô: "Khương Khương, giảng giúp tớ bài tiếng Anh này với."
"Cái thì quá khứ hoàn thành và cái mệnh đề này, tớ không hiểu gì cả." Tiếng Anh của Chân Soái rất kém, bình thường chỉ vừa đủ điểm qua. Nhưng trong lớp trọng điểm như lớp 1, cậu ấy lại thuộc nhóm học sinh yếu.
Là mục tiêu được giáo viên chú ý.
Bị ngắt dòng suy nghĩ bất chợt, nhưng Khương Vãn không tỏ ra khó chịu, quay người lại, kiên nhẫn giảng bài cho Chân Soái.
Bình thường, những học sinh trong lớp có thành tích tốt giúp đỡ những học sinh yếu hơn vốn đã trở thành một quy luật bất thành văn ở hầu hết các trường học.
Phần lớn các học sinh giỏi đều rất kiên nhẫn, bởi vì khả năng càng lớn thì trách nhiệm càng nhiều, có lẽ chính là như vậy.
Ngay lúc này, Lục Hoài Chu đột nhiên đứng dậy, đi đến chỗ hai người: "Để tớ giảng cho cậu ấy, cậu lo việc của mình đi."
Khương Vãn ngẩng đầu lên, đôi mắt hạnh to tròn mở lớn nhìn anh, như thể đang nhìn một sinh vật kỳ lạ.
Còn Chân Soái thì càng kinh ngạc hơn, gần như cảm thấy mình thụ sủng nhược kinh [1].
[1] Thụ sủng nhược kinh: Được cưng chiều đến mức trở nên sợ hãi.
Trời ạ, có phải cậu đang ảo giác rồi không? Anh Chu chưa bao giờ chủ động giảng bài cho ai cả! Không đúng, phải nói là ngoài Khương Vãn ra, chưa ai từng có được đãi ngộ này.
Chân Soái len lén véo một cái vào đùi mình, đau thật, là thật rồi.
"Cậu, cậu sao tự nhiên lại..."
"Đừng lãng phí thời gian." Lục Hoài Chu ngắt lời Khương Vãn, trực tiếp cầm lấy cây b.út trong tay cô, bắt đầu giảng bài cho Chân Soái.
Khương Vãn chậm rãi xoay người lại, nhưng rồi lại không yên tâm, quay đầu nhìn một cái.
Cô thấy Chân Soái, người thường ngày khá kiêu ngạo, thích la lối trong lớp giống như một đại ca xã hội bé nhỏ, lúc này lại co rúm người, vừa nghe Lục Hoài Chu giảng ngữ pháp, vừa ngoan ngoãn gật đầu.
Khương Vãn dụi mắt, đúng là thế giới này không thiếu chuyện kỳ lạ.
Đằng sau vang lên giọng nói lưu loát và trầm ổn của Lục Hoài Chu khi đọc những mẫu câu tiếng Anh. Khương Vãn lại tiếp tục làm bài toán của mình. Chẳng mấy chốc, cô đã giải xong một bài, môi khẽ nhếch lên nụ cười.
Không biết là vì niềm vui khi giải được bài hay vì điều gì khác.
Cuối buổi tự học, Lục Hoài Chu vẫn là người rời khỏi lớp trước Khương Vãn. Nhưng trước khi đi, anh tiện tay để lại một quyển sổ trên bàn cô.
Khương Vãn sững sờ, mở ra xem, trang đầu tiên ghi: Chiến lược giải toán khó.
Cô lật sơ qua, tất cả đều là các dạng bài thường gặp và phương pháp giải.
Hứa Kiện Khang nhìn thấy quyển sổ trong tay Khương Vãn, mắt sáng lên: "Tớ bảo rồi mà, không hiểu hôm nay anh Chu bận rộn cả ngày là vì cái gì, hóa ra là chuẩn bị cái này cho cậu!"
Khương Vãn khẽ nhíu mày, anh đã chuẩn bị cả ngày? Nhưng rõ ràng cô đã nói là không cần anh giúp học mà.
Người này đúng là...
Cô nhanh ch.óng thu dọn đồ đạc, bỏ quyển sổ vào cặp sách, rồi chạy vội ra khỏi lớp học.
Lục Hoài Chu đứng trong bóng tối, thấy cô chạy ra, không nhịn được trầm giọng nhắc nhở: "Đâu có ai đuổi theo cậu, chạy cái gì chứ?"
Lần này, Khương Vãn hiếm hoi không cãi lại anh.
Dưới ánh đêm, cô nở một nụ cười nhẹ, hai má hiện lên đôi lúm đồng tiền nhỏ xinh, giọng nói mềm mại truyền đến tai cậu: "Lục Hoài Chu, cậu giúp tớ học bổ túc Toán và Vật lý nhé."
Bước chân chàng trai khựng lại, khóe môi khẽ nhếch lên, ánh mắt trở nên sâu thẳm hơn.
Cô nghe thấy anh đáp: "Được."
"Đương nhiên, tớ không để cậu thiệt. Để cảm ơn, ngày mai tớ mời cậu đi xem phim."
