Tiểu Sư Đệ Hắc Liên Hoa Ngày Nào Cũng Diễn Với Ta - Chương 51
Cập nhật lúc: 17/04/2026 21:25
Vân Niệm thu dọn xong xuôi nằm trên giường, cửa sổ không đóng kín, gió đêm luồn qua khe hở thổi vào, xua tan đi cái nóng bức ngột ngạt trong phòng.
Nhạn Bình Xuyên nóng hơn Huyền Miểu Kiếm Tông rất nhiều, nàng tắm xong vẫn cảm thấy oi bức.
Vân Niệm nhắm mắt để bản thân tĩnh tâm lại.
Tâm tĩnh tự nhiên mát.
Hệ Thống cũng không lên tiếng, trong phòng tĩnh mịch.
Lúc đang mơ màng buồn ngủ, từ khe hở cửa sổ lặng lẽ bay vào một mùi hương kỳ lạ, từng tia từng sợi men theo khoang mũi Vân Niệm chui vào trong.
Vân Niệm nhíu mày, xoay người ôm c.h.ặ.t lấy chăn.
Gió mạnh từ ngoài cửa sổ thổi tới, ánh nến bị dập tắt, sáp nến chực chờ rơi xuống, cuối cùng vẫn rớt trên chiếc bàn gỗ đàn hương.
Một bóng dáng nhỏ bé từ cửa sổ bò vào, giống như không có xương cốt lách qua khe hở chật hẹp, tứ chi vặn vẹo, bóng dáng gầy gò bị ánh trăng kéo dài, in bóng trên sàn nhà màu xanh xám.
Nó bò về phía giường, mái tóc đen khô xơ rối bù rủ xuống che khuất khuôn mặt, đi đến bên giường, vươn tay về phía thiếu nữ đang an giấc nằm nghiêng trên giường.
Bên trong khách điếm.
Thiếu niên khẽ rũ mắt, nhìn chiếc giường trống không, chẳng nói một lời.
Người đã bị mang đi từ lâu, hiện tại đã sắp đến nửa đêm.
Cửa sổ mở hé, gió đêm cuốn tung những lọn tóc rối của hắn.
Ánh mắt hắn ngày càng lạnh lẽo, hàm dưới căng c.h.ặ.t, áp suất quanh người thấp đến đáng sợ.
Tạ Khanh Lễ lật tung tấm chăn mỏng, bên dưới nhét một mảnh giấy.
"Ta không sao, đệ mau về Huyền Miểu Kiếm Tông mời sư phụ đến, chớ có nán lại nơi này."
Tạ Khanh Lễ quét nhanh qua mảnh giấy đó, đầu ngón tay khẽ bùng lên linh hỏa, tàn tro rơi xuống nền gạch xanh, bị gió đêm cuốn đi.
Trăng tròn lên cao, ánh trăng trong trẻo hắt vào chiếu lên người thiếu niên.
Hắn nhìn sợi dây đỏ trên cổ tay, sợi dây đỏ đó hắn vẫn luôn không tháo xuống.
Khí tức của Vân Niệm như có như không, nhưng vẫn còn ở Nhạn Bình Xuyên.
Tạ Khanh Lễ chằm chằm nhìn rất lâu.
Hắn rất ghét kẻ khác giở trò dưới mí mắt mình, đặc biệt là động vào người không nên động.
Thiếu niên xoay người, sải bước lớn về phía cửa sổ, đẩy cửa sổ ra rồi nhảy vọt xuống, vạt áo trắng như tuyết phấp phới lướt qua.
Còn bên này, Vân Niệm đã sắp bị xóc đến nôn mửa rồi.
Nàng bị một người vác trên vai, có thể ngửi thấy rõ ràng mùi hôi thối thối rữa trên người kẻ đó, giống như vừa bò lên từ cống ngầm vậy.
Mà kẻ này còn chẳng cao bằng nàng, nói là vác Vân Niệm đi, chi bằng nói là đội nàng lên đầu, Vân Niệm đưa tay ra là có thể chạm tới mặt đất.
Củ khoai tây nhỏ này sức lực cũng không nhỏ, nhưng nàng thực sự rất khó chịu.
Hắn chạy quá nhanh, trên người dường như hoàn toàn không có xương cốt, giống như một đống bùn nhão đang nâng đỡ nàng, Vân Niệm không dùng được sức, bị treo ngược đầu chúc xuống đất, toàn bộ m.á.u huyết trong người dường như đều dồn hết lên não.
Hơn nữa trên người hắn còn có mùi siêu cấp vô địch vô cùng vô cùng khó ngửi.
`[Ngươi cố nhịn chút đi, không phải ngươi muốn đến sao?]`
Vân Niệm lén lút bịt mũi: “Ta hối hận rồi, ta hối hận không kịp, ta hối hận đến xanh cả ruột rồi.”
Không biết đã đi bao lâu, Vân Niệm nhận ra tốc độ của hắn chậm lại.
Nàng mở mắt lén nhìn, phát hiện hắn mang theo nàng chui qua một khu rừng rậm rạp sâu thẳm, đi đến một vách núi.
Sau đóVác nàng nhảy xuống.
Vân Niệm: “!”
Nàng liều mạng kiềm chế tiếng hét ch.ói tai của mình, nhắm c.h.ặ.t mắt c.h.ế.t cũng không nhìn xuống dưới.
Nhưng bọn họ hoàn toàn không chạm đất, ở khoảng cách cách mặt đất vài tấc, dường như có một khối nước bao bọc lấy nàng, đi đến một không gian khác.
`[Là một trận pháp, vách núi đó là giả, là để che giấu sự tồn tại của nơi này.]`
Vân Niệm sắp nôn rồi: “Ồ, cũng cao cấp phết.”
Kẻ đó đến đích xong, khom người ném Vân Niệm xuống đất.
Vân Niệm nghiến răng.
Nắm đ.ấ.m cứng lại rồi.
May mắn là, hắn ném nàng xuống xong liền bày ra trận pháp rồi rời đi, không hề nán lại nơi này thêm.
Vân Niệm bị hắn ném đến đau cả sống lưng, nằm trên mặt đất không muốn nhúc nhích chút nào.
Một ngón tay chọc chọc vào cánh tay nàng.
Nàng mất kiên nhẫn nhích người ra.
Ngón tay đó đuổi theo lại chọc chọc nàng.
Vân Niệm nổi cáu: “Ngươi có phiền không hả!”
Nàng mở mắt ra.
Là một thanh niên.
Tóc đen dùng ngọc quan buộc cao, mặt như ngọc thụ lâm phong, mày mắt không tính là xuất chúng, nhưng cũng cực kỳ nho nhã, đáy mắt dường như có một hồ nước mùa xuân, khiến người ta vừa nhìn liền không thể sinh khí nổi.
Hệ Thống: `[Ố ồ, y phục hắn mặc trên người là lụa tuyết tằm đấy, một bộ y phục bằng cả tháng chi tiêu của Đạp Tuyết Phong các ngươi rồi, ngươi đây là gặp được đại gia rồi nha.]`
Vân Niệm căn bản không chú ý đến y phục trên người hắn.
Người nọ thấy vẻ mặt hung dữ của nàng liền rụt tay về, lên tiếng: “Xin lỗi, ta không cố ý quấy rầy cô ngủ, ta muốn nói với cô, bên cạnh cô có một con bọ cạp.”
Vân Niệm mang vẻ mặt tê dại quay sang, cách mặt nàng không xa, một con bọ cạp to cỡ lòng bàn tay nàng đang giương đuôi diễu võ dương oai với nàng.
Ngay lúc con bọ cạp đó nhảy chồm lên định c.ắ.n nàng.
Kiếm quang lạnh lẽo chợt lóe, chiếu sáng hang động u ám, con bọ cạp lập tức tứ chi chia lìa, nàng đã c.h.é.m nó thành từng mảnh vụn.
Chỉ có Vân Niệm tự biết, da gà da vịt của nàng đều nổi hết cả lên rồi.
Thanh niên bị sự dứt khoát của nàng làm cho kinh ngạc một thoáng, lắp bắp nói: “Hảo, hảo, hảo kiếm!”
Vân Niệm không chút gợn sóng cất Thính Sương về Càn Khôn Đại, tránh để kẻ đó lúc nào quay lại tước mất kiếm của nàng.
Thanh niên hoàn hồn, hai mắt sáng rực nhìn nàng, nhỏ giọng hỏi: “Cô cũng bị hắn bắt tới sao?”
Vân Niệm ngồi dậy xoa xoa cánh tay, cố gắng đè xuống những sợi lông tơ đang dựng đứng của mình: “Ai cơ?”
Nàng quay đầu nhìn hắn: “Củ khoai tây nhỏ đó á?”
Thanh niên sững sờ: “Củ khoai tây nhỏ?”
Vân Niệm: “Thì cái kẻ vừa nãy nâng ta đó.”
“... Là hắn.” Thanh niên thần sắc ngưng trọng, “Nhưng hắn không phải người đâu.”
Vân Niệm: “Thế này mà còn không phải người? Hắn—”
