Tiểu Sư Muội 5 Tuổi, Một Tay Trấn Áp Tông Môn - Chương 290: Chấn Động
Cập nhật lúc: 08/04/2026 04:04
Lại qua ba năm nữa, tất cả những người bế quan đều lần lượt xuất quan.
Lần xuất quan này, tu vi của tất cả mọi người đều có bước tiến nhảy vọt.
"Đại sư huynh, huynh hiện tại là tu vi gì rồi? Đệ đã là Luyện Hư tu sĩ rồi này!"
"Chẳng qua chỉ là Luyện Hư sơ kỳ." Vân Mặc Ly vẫn còn chưa hài lòng, cứ cảm thấy tốc độ tu luyện của mình không nhanh lắm.
"Tiểu sư đệ, đệ thăng tiến rất nhanh rồi."
Lạc Cửu Thiên bất lực lắc đầu, vậy mà đệ ấy còn chưa thỏa mãn, lẽ nào muốn lên tận trời xanh sao?
Vân Mặc Ly không nhịn được mà thở dài ngắn dài.
Tốc độ tu luyện của đệ ấy đúng là rất nhanh, nhưng cũng phải xem là so với ai.
Nếu so với mấy vị sư huynh sư tỷ yêu nghiệt này, tốc độ tu luyện của đệ ấy chỉ ở mức bình thường, khoảng cách giữa người với người vẫn luôn tồn tại.
Trước khi bế quan, tu vi của đệ ấy cuối cùng cũng không còn là thấp nhất nữa, thế nhưng sau khi xuất quan, tu vi của đệ ấy lại trở thành thấp nhất.
Ai, người luôn kéo chân sau rốt cuộc vẫn là mình.
Đệ ấy không cảm thấy tốc độ tu luyện của mình nhanh bao nhiêu, cùng lắm là tàm tạm.
Lạc Cửu Thiên vỗ một cái lên vai đệ ấy, "Được rồi, chờ sau khi Hoang Cổ bí cảnh mở ra, tốc độ tăng tiến tu vi của đệ sẽ còn nhanh hơn nữa."
"Dạ được!" Vân Mặc Ly bất cần nhún vai.
Đệ ấy đã từ bỏ rồi, ai bảo đệ ấy có mấy vị sư huynh sư tỷ yêu nghiệt như vậy cơ chứ, so với bọn họ chỉ làm khó bản thân mình thôi.
"Các huynh tỷ có thấy tiểu sư muội không?" Vân Mặc Ly không nhịn được mà nhìn quanh.
Dường như không thấy bóng dáng tiểu sư muội, chẳng lẽ muội ấy vẫn chưa xuất quan?
Lạc Cửu Thiên lắc đầu, giải thích, "Tiểu sư muội đang luyện đan, nói là muốn chuẩn bị cho chuyến đi Hoang Cổ bí cảnh."
Vân Mặc Ly sáng mắt lên, thuật luyện đan của tiểu sư muội chắc lại lợi hại hơn rồi.
"Tu vi của tiểu sư muội hiện tại là gì rồi?"
Đệ ấy rất hiếu kỳ, ừm, còn có chút nghẹn lòng.
Cứ cảm thấy tu vi của tiểu sư muội đã bỏ xa mình một đoạn rất dài rồi.
"Tiểu sư muội..." Lạc Cửu Thiên hít sâu một hơi, thần sắc có chút kỳ quặc.
Vân Mặc Ly thấy vậy liền không nhịn được hỏi, "Tu vi của tiểu sư muội chẳng lẽ bay v.út lên trời rồi?"
Nếu thực sự là vậy thì đúng là quá đáng sợ.
Không dám nghĩ, không dám nghĩ tới!
"Chuyện đó thì chưa tới mức đó!" Lạc Cửu Thiên lắc đầu.
"Vậy, rốt cuộc là cảnh giới gì?"
Dù sao tốc độ tăng tiến chắc chắn không hề ít, bằng không đại sư huynh đã không ngập ngừng như thế.
Vậy ra đại sư huynh cũng bị đả kích rồi sao?
Lạc Cửu Thiên đúng là bị đả kích thật, không chỉ tiểu sư muội mà tốc độ trưởng thành của lục sư muội cũng kinh người vô cùng.
Quanh mình toàn những tuyệt thế thiên kiêu như vậy, không nảy sinh tâm ma đã là đại phúc rồi.
"Đại Thừa sơ kỳ!"
"Cái gì?"
Vân Mặc Ly nghe xong không nhịn được mà hít một hơi lạnh.
Là mình nghe lầm, hay là đại sư huynh nói sai rồi?
"Đệ không nghe lầm đâu, chính là Đại Thừa sơ kỳ."
Vân Mặc Ly ngây người, trời ơi, sự tiến bộ này đúng là khủng khiếp kinh người.
Đại Thừa lão tổ, ôi trời ơi, cảnh giới như vậy, rất nhiều tu sĩ dù có dốc hết cả đời cũng chẳng đạt tới được.
Tiểu sư muội chỉ dùng mấy chục năm thời gian đã hoàn thành, thật quá không thể tin nổi.
Nếu đệ ấy không nhớ nhầm thì tiểu sư muội hiện tại hình như còn chưa đầy trăm tuổi.
Trời đất ơi, không dám nghĩ, không dám nghĩ.
"Tiểu sư muội đúng là muốn bay lên trời rồi!"
Theo tốc độ tu luyện này của tiểu sư muội, việc Độ Kiếp phi thăng chỉ là chuyện sớm muộn.
Nếu tiểu sư muội tiếp tục bế quan, nói không chừng trong ba mươi năm nữa là có thể Độ Kiếp phi thăng.
Càng nghĩ đệ ấy càng chấn động, càng nghĩ càng kinh hãi, tiểu sư muội thế này thì người khác còn sống sao nổi!
Vừa tưởng đuổi kịp được một chút, ai ngờ giây sau đã bị đè bẹp dí xuống bùn, quả là quá đáng sợ.
"Không chỉ tiểu sư muội, lục sư muội hiện tại cũng là Đại Thừa tu sĩ."
Hít!
Vân Mặc Ly hít sâu một hơi, nhìn lục sư tỷ mặt không cảm xúc đối diện, chỉ cảm thấy tim đập thình thịch, mất một lúc lâu mới trấn tĩnh lại tâm tình.
"Đại sư huynh, huynh đừng có nói ngắt quãng như thế, ngoài lục sư tỷ và tiểu sư muội ra, các vị sư huynh sư tỷ khác tu vi thế nào?"
Vừa rồi đệ ấy còn đang đắc ý vì tu vi lần này tăng tiến rất nhanh, nói không chừng là nhanh nhất trong tất cả mọi người.
Dù sao đệ ấy cũng từ Hóa Thần sơ kỳ lên tới Luyện Hư kỳ, tốc độ tu luyện như vậy, sợ là khắp Trung Đại Lục cũng chẳng tìm ra được mấy người.
Giờ bảo với đệ ấy là lục sư tỷ và tiểu sư muội đều là tu vi Đại Thừa, đệ ấy thấy hoang mang quá.
Vậy nên, chút tốc độ tu luyện này của mình ở trước mặt bọn họ, hoàn toàn không đáng để nhắc tới.
Tạ Hương Viên và Lăng Tiêu nghe vậy cũng không xen vào, chỉ cười tủm tỉm nhìn đệ ấy, không biết tiểu sư đệ có thất vọng về tu vi của hai người họ hay không.
"Tứ sư muội hiện giờ là cảnh giới Luyện Hư trung kỳ, ngũ sư đệ Luyện Hư trung kỳ, nhị sư đệ là Hợp Thể đỉnh phong, cách Đại Thừa chỉ còn một bước chân."
Dù đã có chuẩn bị từ trước, Vân Mặc Ly vẫn bị những lời này làm cho chấn động không thôi.
Vân Mặc Ly vô thức nuốt nước bọt, không nhịn được hỏi, "Vậy còn đại sư huynh, huynh hiện tại là tu vi gì?"
"Hợp Thể sơ kỳ."
Vân Mặc Ly lặng lẽ lùi lại một bước.
Quả nhiên, đại sư huynh cũng rất khủng khiếp.
Chút tu vi này của mình đúng là không đáng nhìn, đại sư huynh cũng là một kẻ tàn nhẫn đấy.
"Bị đả kích rồi chứ gì!"
Tạ Hương Viên vỗ một cái lên vai đệ ấy.
"Tốc độ tu luyện của lục sư muội và tiểu sư muội vốn đã rất nhanh, bọn họ lại đều có cơ duyên riêng, tu vi thăng tiến nhanh là cái chắc, còn nhị sư huynh, đó là một tên yêu nghiệt, không thể so sánh được."
"Tốc độ tu luyện của đệ đã rất nhanh rồi, chẳng lẽ đệ còn muốn đè bẹp ta và ngũ sư huynh của đệ nữa sao?"
Vân Mặc Ly vô thức rùng mình, "Không dám, không dám."
......
Huyền Thiên Tông
Chương này chưa kết thúc, mời nhấn trang sau để đọc tiếp!
"Lục Thanh Ly, cái đồ tiện nhân nhà ngươi, sau này tránh xa Hiêu Mộ huynh ra một chút, nếu không, ta sẽ không tha cho ngươi đâu."
Đáy mắt Tiêu Minh Nguyệt lóe lên tia tàn độc.
Kể từ lúc người đàn bà này bái nhập tông môn, Hiêu Mộ huynh vậy mà vì ả ta mà bao lần phá lệ.
Nàng ta nhiều lần nhắm vào ả, cuối cùng kẻ chịu thương tích lại là chính mình, tiện nhân này quả thực có chút quỷ dị.
Có những tấm gương từ trước, nàng ta cũng không dám ra tay công khai với ả nữa.
Bởi vì đ.á.n.h cũng không lại, âm mưu quỷ kế cũng chẳng làm gì được ả, cuối cùng lại chỉ có thể cảnh cáo ả bằng miệng.
"Tiêu sư muội, muội có thời gian tới cảnh cáo ta, chi bằng về chăm chỉ tu luyện thì hơn."
Lục Thanh Ly cười lạnh một tiếng, "Phải biết rằng chuyến đi Hoang Cổ bí cảnh lần này, chỉ có tu vi từ Hóa Thần trở lên mới đủ tư cách tiến vào bí cảnh."
"Muội..." Sắc mặt Tiêu Minh Nguyệt trắng bệch.
Những năm gần đây, tu vi của Hiêu Mộ huynh tiến triển như vũ bão, đã là Hợp Thể trưởng lão của tông môn rồi.
Còn nàng ta, tới tận bây giờ, cũng chẳng qua chỉ là Nguyên Anh đỉnh phong, mãi không thể đột phá Hóa Thần.
Với tu vi hiện tại của nàng ta, muốn tiếp cận Hiêu Mộ huynh đã không còn tư cách nữa rồi.
Đáng ghét là ả tiện nhân này, bái nhập tông môn mới có mười mấy năm mà tu vi đã tăng tới cảnh giới Luyện Hư.
Tốc độ tu luyện thế này, trong tông môn ngoài sư huynh Tiêu Mộ ra thì chỉ có ả tiện nhân này thôi.
Lục Thanh Ly đã không còn là người mới chân ướt chân ráo vào tông môn như trước, nàng cũng không dám tùy tiện nh.ụ.c m.ạ ả, ngay cả sư huynh Tiêu Mộ và tông chủ cũng nhìn ả bằng con mắt khác.
Nghĩ đến đây, Tiêu Minh Nguyệt hận không thể nghiền nát ả, nhưng lại chẳng biết phải làm sao.
"Tiêu sư muội, sự kiên nhẫn của ta là có hạn. Dù ta lỡ tay g.i.ế.c muội thì tông môn cũng chẳng làm gì được ta đâu. Dù sao so với một thiên kiêu tuyệt thế đang trên đà thăng tiến, muội quá tầm thường."
Lục Thanh Ly ghé sát tai nàng, khẽ nói: "Nếu biết điều thì tránh xa ta ra, không thì ta sợ mình không nhịn được mà ra tay đấy."
Nói xong, Lục Thanh Ly chẳng buồn quan tâm đến nàng nữa, xoay người rời đi.
Tiêu Minh Nguyệt chẳng qua chỉ là một kẻ bình thường ít thiên phú, ả không muốn lãng phí thời gian trên người nàng.
Hơn nữa, Sở sư huynh vốn chẳng có chút tình cảm nào với ả, hoàn toàn không cần thiết phải bận tâm.
