Tiểu Sư Muội 5 Tuổi, Một Tay Trấn Áp Tông Môn - Chương 85: Vẫn Là Câu Nói Đó, Trong Tông Môn Ai Cũng Là Đại Lão

Cập nhật lúc: 03/04/2026 16:16

Đường Hách Địch nhếch môi, ngẩng đầu lên, lộ ra một nụ cười tà mị cuồng quyến.

Thế nhưng hắn không biết, cái vẻ tà mị cuồng quyến cố tạo ra này, trong mắt Tạ Hương Viên chẳng khác nào kẻ ngốc đang nháy mắt, buồn cười c.h.ế.t đi được!

Lục Thanh Dữu cũng bị nụ cười của hắn làm cho rùng mình một cái, nụ cười này thực sự quá là nhức mắt!

Những gì miêu tả trong tiểu thuyết về tà mị cuồng quyến, quả nhiên không hề giống với thực tế, nhìn cứ giả tạo và nhức mắt sao ấy.

Tên này nhìn cũng đâu đến nỗi nào, tại sao biểu cảm lại khiến người ta nổi da gà thế nhỉ!

"Này, ta nói nè, nếu huynh không biết cười thì đừng có cười, nhìn nhức mắt lắm!"

Vân Mặc Ly xoa xoa cánh tay, cảm giác cả người nổi hết da gà, ghê quá đi mất!

Lục Thanh Dữu chợt nhìn qua, ánh mắt nóng bỏng dán c.h.ặ.t vào hắn.

Trong lòng thầm nghĩ: Chẳng lẽ tiểu sư huynh có thể nghe được tiếng lòng của mình?

Nếu không tại sao nàng vừa mới nghĩ vậy, tiểu sư huynh đã nói ra ngay, chuyện này trùng hợp quá rồi đấy!

"Chử sư huynh, chúng ta bây giờ làm sao đây?"

Đáy mắt Trương Tiến thoáng hiện vẻ không hài lòng.

Tên này vậy mà cứ làm lơ bọn họ, thật là đáng giận.

Còn cả mấy đệ t.ử Bích Thanh Tông kia nữa, ngay cả một ánh nhìn cũng chẳng cho, cảm giác bị làm lơ này thật khó chịu!

"Đi!"

Chử Anh Trạch lạnh lùng liếc nhìn phía đối diện, giờ đ.á.n.h tiếp cũng chẳng ích gì.

Đường Hách Địch cũng không phải kẻ dễ đối phó, không cần thiết phải liều mạng vì một cây Thiên Viêm Thảo.

Quan trọng nhất là bọn họ cần giữ sức cho dị bảo sắp xuất thế tiếp theo, tuyệt đối không được gục ngã ở đây!

"Đại sư huynh, chẳng lẽ chúng ta cứ buông tay như vậy sao?"

Trương Tiến có chút không cam lòng, cây Thiên Viêm Thảo kia rõ ràng là bọn họ phát hiện trước, dựa vào đâu mà chắp tay dâng cho người khác, quá đáng quá!

"Chẳng qua là một cây Thiên Viêm Thảo, đừng quên mục đích chuyến đi này của chúng ta!" Chử Anh Trạch nói đầy thâm ý.

Các đệ t.ử còn lại ngẩn người, đều phản ứng kịp, mục đích của bọn họ lần này là dị bảo chưa xuất thế, quả thực không nên lãng phí thời gian ở đây!

Lục Thanh Ly cũng hiểu ý nghĩ của Chử sư huynh, nàng mấp máy môi nhưng cuối cùng cũng không nói gì.

Chẳng qua trước khi đi, nàng nhìn chằm chằm Lục Thanh Dữu một cái thật sâu, rồi mới xoay người rời đi.

Không biết tại sao, nhìn thấy Lục Thanh Dữu, người tộc muội này, nàng lại cảm thấy lòng bất an vô cùng.

Đó là một loại bản năng, bản năng cho nàng biết, người tộc muội này rất có khả năng sẽ gây rắc rối cho hành động lần này của nàng, nghĩ đến đây, nàng càng cảm thấy bất an hơn!

"Sư huynh, người của Thanh Dương Kiếm Tông đi rồi!"

Đường Hách Địch nhún vai chẳng hề bận tâm, "Đi thì đi thôi, chẳng lẽ còn bắt ta tiễn bọn họ chắc!"

Trong lòng thì lại đắc ý, cướp được linh thảo từ tay Chử Anh Trạch, cũng coi như một việc vui.

"Kinh Hộc tiên t.ử, không ngại đi cùng nhau chứ!"

Nếu có cơ hội, thật muốn nhìn thấy diện mạo thật sự của Kinh Hộc tiên t.ử, chắc chắn là đẹp tuyệt trần, nghiêng nước nghiêng thành!

Chỉ tiếc là, hắn định sẵn sẽ phải thất vọng rồi.

Hắn quả thật khá hợp gu, nhưng Tạ Hương Viên cảm thấy hắn quá phóng túng, nụ cười lại hơi nhức mắt, rất dễ làm hư trẻ con, vì thế nàng dứt khoát từ chối!

Bị từ chối, Đường Hách Địch cũng chẳng hề tức giận.

Chỉ để lại câu hẹn gặp lại, rồi dẫn theo đám đệ t.ử Quy Nguyên Tông nghênh ngang rời đi!

Trước sau cũng chỉ chừng một khắc, hai nhóm người vừa đ.á.n.h nhau túi bụi, giờ đã biến mất không còn dấu vết, Lục Thanh Dữu có chút nghi ngờ thị lực của chính mình!

Không phải chứ, có chỗ nào sai sai à?

Theo thông lệ, người qua đường mà gặp phải vấn đề này, chẳng phải đều bị cuốn vào, rồi lại có một màn vả mặt t.r.a t.ấ.n kẻ thù hay sao.

Sao lại thế này, sao họ lại ngoan ngoãn rời đi thế kia, không theo lẽ thường chút nào!

"Đang nghĩ gì thế!"

"Muội chỉ đang nghĩ, bọn họ đi có nhanh quá không!"

Chẳng phải nên giằng co một chút, rồi liên thủ đối phó với bọn họ sao, không đúng mà?

"Muội nói nhảm cái gì đấy!"

Vân Mặc Ly sờ trán nàng, "Không có sốt mà, sao lại bắt đầu nói bậy rồi!"

"Muội đâu có sốt!" Lục Thanh Dữu bực bội gạt bàn tay trên trán ra, nàng chẳng qua là thấy lạ thôi mà.

"Tiểu sư muội, có phải muội hiểu lầm gì về danh tiếng của Bích Thanh Tông chúng ta ở bên ngoài không đấy?"

Nhìn vị tiểu sư muội ngốc nghếch, hắn không nhịn được giải thích, "Kể từ khi thân phận của chúng ta bị lộ, Bích Thanh Tông chúng ta tuy quy mô không thể so với Tứ đại tông môn, nhưng chiến lực cao cấp thì tuyệt đối không hề thua kém. Hơn nữa, chiến lực của tông môn chúng ta tuyệt đối là lấy một địch trăm, địch ngàn đấy!"

"Những tông môn kia không phải kẻ ngốc, bọn họ chắc chắn đã điều tra thầm về Bích Thanh Tông, làm sao dám làm loạn!"

"Chỉ riêng Tam sư huynh thôi, những kẻ đó đã không dám dễ dàng ra tay rồi, chưa nói tới tông môn chúng ta còn có Nhị sư huynh nữa!"

"Nhị sư huynh?"

Lục Thanh Dữu đột nhiên mở to mắt, tò mò nhìn hắn, "Nhị sư huynh có thân phận gì bên ngoài thế ạ?"

"Còn cả Lục sư tỷ nữa, chắc chắn Lục sư tỷ cũng rất lợi hại đúng không?"

Vân Mặc Ly ngẩng đầu, đầy vẻ kiêu ngạo, "Tất nhiên rồi!"

"Nhị sư huynh đã sáng lập ra Ám Ảnh Các, sau hàng chục năm phát triển, Ám Ảnh Các đã lan rộng khắp khu vực phía Bắc. Thực lực của Ám Ảnh Các trong bóng tối còn khủng khiếp hơn cả Tứ đại tông môn cộng lại. Tứ đại tông môn tính là cái gì chứ, nếu Nhị sư huynh muốn, Ám Ảnh Các tuyệt đối có thể thống lĩnh toàn bộ khu vực phía Bắc, trở thành thế lực siêu cấp thực thụ!"

"Á, Ám Ảnh Các?" Lục Thanh Dữu ngơ ngác, thế lực này sao nàng chưa từng nghe qua thế nhỉ?

Trong nguyên tác cũng không hề nhắc tới, kỳ lạ thật, không lẽ lại là thế lực phản diện làm bàn đạp cho nam nữ chính sao!

Chủ yếu là cái tên Ám Ảnh Các nghe giống tổ chức sát thủ, chỉ riêng cái tên đã có chút mùi vị phản diện rồi.

"Tiểu sư huynh, Ám Ảnh Các này là..."

"Ám Ảnh Các ấy à, Ám Ảnh Các là..."

"Tiểu sư đệ, tiểu sư muội còn nhỏ, những chuyện này không cần nói đâu!" Tạ Hương Viên trực tiếp ngắt lời hắn, "Được rồi, chúng ta phải xuất phát ngay thôi, nếu không lát nữa dị bảo xuất thế mà chúng ta vẫn còn lòng vòng ở đây thì chẳng khác nào chắp tay dâng cho người khác sao!"

Lục Thanh Dữu cười hì hì, Tứ sư tỷ à, tỷ không cần che giấu đâu, tỷ thấy muội giống đồ ngốc đến mức không đoán ra được sao!

Xác nhận rồi, Nhị sư huynh là chủ của Ám Ảnh Các.

Thân phận của Lục sư tỷ chắc chắn cũng không đơn giản, vậy ra cuối cùng, người đơn giản nhất lại chỉ có nàng và Đại sư huynh thôi!!

Có khi Đại sư huynh sau lưng cũng có thân phận bí ẩn nào đó cũng nên, dù sao thiết lập nhân vật của Đại sư huynh cũng không giống với sự thể hiện bình thường của huynh ấy!

Nếu có ngày nào đó nói với nàng Đại sư huynh là người giàu nhất tu chân giới, có khi cũng có khả năng đấy!

Nhưng rồi nàng lắc đầu, không thể nào, Đại sư huynh nghèo như vậy, chắc chắn không thể là người giàu nhất được, giả thuyết này không thành lập!

Bị sư tỷ lườm một cái, Vân Mặc Ly tỏ vẻ vô tội.

Hắn chỉ muốn tiểu sư muội có thêm chút cảm giác an toàn thôi, đừng nói là khu vực phía Bắc, dù là ở các khu vực khác cũng có thể đi ngang mà không sợ ai.

Bởi vì Ám Ảnh Các của Nhị sư huynh không chỉ lan rộng ở khu vực phía Bắc, mà những khu vực khác cũng đang phát triển đấy thôi!

Thôi được rồi, tiểu sư muội còn nhỏ, chờ muội lớn lên rồi sẽ kể sau!

Ai ngờ đâu, chẳng cần họ phải kể, tiểu sư muội đã tự mình đoán ra rồi!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tiểu Sư Muội 5 Tuổi, Một Tay Trấn Áp Tông Môn - Chương 82: Chương 85: Vẫn Là Câu Nói Đó, Trong Tông Môn Ai Cũng Là Đại Lão | MonkeyD