Tiểu Sư Muội Có Chút Buông Xuôi, Nhưng Không Nhiều Lắm - Chương 351: Đạo Tắc Bình Thường
Cập nhật lúc: 25/12/2025 20:18
Cách thức cụ thể để khám phá cổ mộ là Mông Nghiệp dẫn đường, còn mấy sư đệ, sư muội thì nói chuyện phiếm.
Mục Dự Chu hồi tưởng lại: "Năm năm trước, chúng ta gần như đã đến đích, thật tiếc là lại thất bại trong gang tấc."
"Là một tháng trước." Cung Hà là người bị ép bế quan ba năm, đã điều chỉnh lại trạng thái.
Diêm Nguy Nhiên: "..."
Bị giam cầm bảy năm, hắn cảm thấy thật sự vẫn chưa thoát ra được.
Vốn dĩ Diêm Nguy Nhiên tưởng rằng sau chuyến bế qua này, bản thân sẽ có tư cách chỉ dạy kiếm pháp cho sư muội, nhưng sau khi nghe sư muội kể về những trải nghiệm ở Giới Vực thành, hắn vẫn quyết định không nhắc đến chuyện đó nữa.
Sư muội có thể chỉnh sửa công pháp Thiên Giai thì còn có chuyện gì không làm được nữa?
Thật sự khiến người ta càng nghĩ càng thấy đáng sợ.
Mục Dự Chu tiếp tục hồi tưởng: "Một tháng trước, trong cổ mộ có gợi ý, bảo chúng ta tìm ra bí mật bên trong mộ."
"Chúng ta dễ dàng tìm thấy ngay."
"Đột nhiên lão tiền bối trong mộ hiện ra chân hồn, nói rằng chúng ta là người có tố chất, hỏi xem có đồng ý chấp nhận thử thách khắc nghiệt hơn không, thế là chúng ta đã vui vẻ đồng ý."
Tô Chước chú ý đến một chi tiết: "Vậy bí mật đó là gì?"
"Là ghi chép những suy ngẫm về chiến đấu của lão tiền bối."
"Bên trong ghi lại rất nhiều cách bị đánh, đồng thời miêu tả kỹ năng phản công để lần sau phản sát."
"Đối thủ giao đấu đều là tu sĩ Xuất Khiếu cảnh, bản ghi chép này vô cùng ý nghĩa."
"Không đúng, tiền bối không phải là Thiên Tướng cảnh sao?"
Thiên Tướng cảnh lại phản sát Xuất Khiếu cảnh thấp hơn một cảnh giới? Có chút kỳ lạ.
"Dù sao thì cũng giấu trong một đống điển tịch, khó tìm lắm."
"Nhưng vừa nhìn là biết được viết ra bằng cả tâm huyết, tỉ mỉ lắm."
Mấy sư huynh đệ mỗi người một câu.
Tô Chước: "..."
E là mọi người không tìm ra thì người ta cũng quên mất rồi.
Đừng nói là bị nhốt một tháng, một vị đại lão đã ngủ say mấy ngàn năm bỗng nhiên bị đào ra lịch sử đen, có lẽ đại lão người ta sẽ càng muốn g.i.ế.c người diệt khẩu hơn.
Tô Chước cũng cảm thấy hết sức kính nể ba người bọn họ, có thể khiến một bí cảnh từ ái như vậy nhốt riêng từng người một, cũng không rõ là vì oán niệm hay là để mài giũa bọn họ nữa.
Trong lúc trò chuyện, họ đi đến một gian thạch thất vô cùng rộng rãi.
Mông Nghiệp bước lên phía trước, cầm lấy một quyển sách mỏng từ giữa thạch thất, quét thần thức một lượt, nói: "Thứ cần tìm là cái này sao?"
"Muội nghĩ là vậy."
Tô Chước khẳng định.
Gian thạch thất này mang lại cho người ta một cảm giác rất không bình thường, sự d.a.o động của pháp tắc rất huyền ảo.
Thứ mà Mông Nghiệp cầm trong tay thực chất là một bản sao của đạo tắc.
Vô cùng quý giá.
Cung Hà nửa tin nửa ngờ: "Sao có thể chứ?"
"Đặt truyền thừa ở nơi rõ ràng như vậy, không phải quá thiếu sáng tạo sao?" Mục Dự Chu cho rằng nếu mình muốn giấu bí mật, nhất định sẽ ẩn giấu ở một nơi nào đó thật kín đáo.
"Đây chỉ là một bản sao của đạo tắc mà thôi."
"Đạo tắc thì có gì là bí mật?"
"Tiền bối kia nói chuyện rất thần bí, nhất định không chỉ bảo chúng ta tìm một quyển đạo tắc bình thường."
Tiền bối: "..."
Mấy tiểu bối này là quá coi thường đạo tắc của ông ta, hay là quá đề cao ông ta vậy.
Mông Nghiệp xoa xoa thái dương, quyết định không nghe theo ý kiến của mấy sư đệ nữa.
"Vãn bối lắm lời, quấy rầy tiền bối rồi." Mông Nghiệp nhỏ giọng nói, trong lòng vẫn cảm thấy sợ hãi, trời mới biết Nhị sư huynh ở tông môn quản lý ba sư đệ này sống những ngày tháng ra sao.
Biết thế thì chỉ nên cho bọn họ bế quan, nhốt thêm mấy tháng nữa cũng chẳng sao.
Mông Nghiệp còn nhớ, ngay cả lúc hắn bị mắc kẹt trong tâm ma, đôi khi rãnh rỗi vẫn nghe thấy giọng nói ồn ào của mấy sư đệ.
Không biết đợi sau khi bọn họ đến Bí Cảnh Tô gia rồi, hắn còn có thể đưa mấy sư đệ về nhờ tông môn trông nom không.
Tô Chước không hiểu tâm trạng đồng cảm giữa sư huynh và vị tiền bối trong cổ mộ, tò mò ghé lại xem đạo tắc.
Dường như vì nghe thấy có người nghi ngờ, một luồng ánh sáng từ trong đạo tắc phát ra, lơ lửng trên tay Mông Nghiệp, rồi lại tách ra một luồng khác nhập vào thức hải của Tô Chước.
Ánh sáng ấy rất ôn hòa.
Tô Chước cẩn thận cảm nhận một chút, phát hiện ngoài việc tạo ra nghi thức truyền thừa ra, nó dường như không có tác dụng nào khác.
"Quả nhiên các người là người được trời chọn!"
"Ồ, xem ra bí mật chính là vật này rồi."
Ba người lập tức tin phục.
Đạo tắc: "..."
Mấy người họ không gặp bất kỳ cản trở nào trong hành trình, thuận lợi hơn rất nhiều so với lần khám phá một tháng trước, càng giống như thật sự có truyền thừa.
Ba người không thể không tin, bí mật mà họ mong chờ bấy lâu nay thực sự chỉ là một quyển đạo tắc.
Tốn bao công sức để xông vào mê cung, khám phá bao nhiêu không gian, phần thưởng lại là một quyển sách hướng dẫn cách tạo mê cung mà họ còn chưa nhận được.
Thậm chí còn bị giam ở bên trong… Không, là bế quan.
"Vậy chúng ta cứ rời đi như vậy sao?"
Tô Chước nghiêng đầu hỏi.
Mấy vị đồng môn còn chưa kịp trả lời, một giọng nói xa xăm cười khẽ: "Tiểu nha đầu này nghĩ cũng hay nhỉ."
Giọng nói đó già nua trầm ấm, vang vọng trong thạch thất.
Một lão giả trông hết sức bình thường đi tới, quanh thân tỏa ra linh áp cường đại.
Tô Chước hơi khựng lại, không phải vì ông ta là một vị Hóa Thần cảnh, mà vì cảm nhận được ma tức mơ hồ.
Giới vực này luôn có Ma Tu xuất hiện, nhưng rất ít khi lộ diện, những kẻ còn sót lại đều là hạng người có thủ đoạn độc ác, bởi chỉ có kẻ mạnh mẽ, biết diệt cỏ tận gốc mới có thể sống sót khỏi cuộc vây quét của danh môn đại phái.
Đối với những tiểu đệ tử, những Ma Tu còn sống là một loài quý hiếm.
"Bí bảo của lão tổ này lại dễ dàng bị tìm thấy như vậy."
"Mấy tiểu bối các ngươi thật không đơn giản."
"Chỉ là, vẫn còn quá non nớt."
"Đã nhận được chí bảo rồi còn chần chừ không chịu rời đi, có phải lo lắng lão phu này tuổi già xương cốt đi không nhanh không?"
Lão giả cười lạnh lùng.
Cung Hà nhìn chằm chằm ông ta hai giây, đột nhiên nhếch khóe miệng, nụ cười còn âm hiểm hơn cả ông ta.
Công pháp của hắn được trời ưu ái, khí tức không lành lập tức lan tỏa ra, khiến cho khuôn mặt trẻ trung của hắn trở nên âm u và tái nhợt, vừa nhìn vào đã biết không phải hạng người thiện lương gì!
Lão giả sững sờ tại chỗ: "Ngươi cười cái gì?"
Trong mộ thất u ám, ánh sáng chập chờn không ổn định vì uy áp, chiếu lên gương mặt mọi người, thần sắc khó đoán.
Khóe miệng Cung Hà nở một nụ cười càng lúc càng rộng, càng thêm quỷ dị: "Ông cười cái gì, ta cười cái đó." Để ông ta không cảm thấy cô đơn.
Trong nháy mắt lão giả đã nhìn thấu một vài nội tình không tồn tại, ánh mắt lóe lên tinh quang, trầm giọng nói: "Gọi người hộ đạo của ngươi ra đây!"
"Ông xứng để bản thiếu gia gọi người hộ đạo sao?" Cung Hà tiến lên phía trước, không hề sợ hãi.
Lão giả bị diễn xuất của hắn làm cho bối rối, một mặt không rõ thực lực của họ, ném chuột sợ vỡ đồ (kiêng kỵ), mặt khác, ông ta nhận ra đám người này đều còn rất trẻ.
Nhưng trong tình huống bình thường, Hóa Thần cảnh của chính phái đã không còn rời khỏi tông môn nữa rồi, cũng không đến mức chạy đến một ngôi cổ mộ hẻo lánh như vậy.
Dù sao thì cũng chẳng ai ngờ được trong ngôi mộ này lại có truyền thừa Không Gian đạo tắc trân quý.
Lão giả chỉ lo lắng, nếu đám người trẻ tuổi này cũng là đệ t.ử của Ma Tu, vậy thì sẽ rất khó giải quyết.
Ai cũng biết Ma Tu thích làm nhất chính là trò "đen ăn đen".
Ông ta vừa rồi còn cảm nhận được ma tức, phát hiện trên người tiểu cô nương kia lại có khí tức tương đồng!
Tô Chước liếc Mông Nghiệp một cái, nghi ngờ sư huynh sớm đã biết sự tồn tại của đối phương.
Cung Hà đi vài bước, đến một phạm vi nhất định, đột nhiên rút lui.
Lão giả phun ra một ngụm m.á.u đen, trợn trừng mắt giận dữ mắng: "Tìm c.h.ế.t!"
Ông ta vô cùng giận dữ, nhưng toàn thân lại bị hắc khí bao phủ, bị một sức mạnh bí ẩn khống chế, không thể cử động.
Một viên ngân đan khắc đầy hoa văn phức tạp nện thẳng vào mặt ông ta, lão giả phát hiện mình có thể cử động rồi, lập tức cười gằn và c.h.é.m viên ngân đan ra.
Ầm!
Kiếm Ý đột nhiên bùng nổ từ bên trong, mạnh mẽ đ.â.m lão giả vào vách đá.
Lão giả kinh ngạc, lại phun ra một ngụm máu, nhưng vẫn chưa c.h.ế.t, ma tức đang tiêu hao kiếm khí, sắp giãy dụa thoát khỏi xiềng xích.
"Sư huynh, huynh còn không ra tay?!" Cung Hà vì muốn thử nghiệm thành quả bế quan của mình nên đùa giỡn với Hóa Thần cảnh một hồi, thấy sư huynh vẫn còn khoanh tay đứng nhìn, suýt nữa thì tức c.h.ế.t.
"Ồ, ta thấy đệ chơi vui mà." Mông Nghiệp nói.
