Tiểu Sư Muội Có Chút Buông Xuôi, Nhưng Không Nhiều Lắm - Chương 436: Thật Sự Tự Sát À

Cập nhật lúc: 25/12/2025 20:31

Bên hồ Thiên Trì, phủ đệ mà các thế gia để lại vẫn còn nguyên vẹn, cửa son lầu gác, đại sảnh rộng rãi.

Bàn cờ được bày trên án, cục diện rõ ràng từng quân, Ngu Hồng Vũ chăm chú nhìn vào thế trận.

Vật mà mấy người kia mang về chỉ trong thời gian ngắn khiến người ta không thể nhìn thấu nhưng lại không khiến hắn tỏ ra ngạc nhiên.

“Lệ thiếu chủ nghĩ thế nào?” Ngu Hồng Vũ hỏi.

Lệ Ung trầm giọng nói: “Vật cần tìm đã tìm được, nhưng thứ này vốn không thuộc về ta, nay đã là của quý tông.”

“Chỉ là ta cần mượn một quân cờ mang về Thiên giới làm tín vật. Nếu quý tông có nhu cầu, sau này nhất định sẽ hoàn trả nguyên vẹn.”

“Chỉ là một quân cờ, cần gì khách sáo như vậy, cứ lấy đi.” Ngu Hồng Vũ mỉm cười: “Tình thế bên ngoài thay đổi khó lường, Lệ thiếu chủ vẫn nên sớm trở về, tránh để trưởng bối lo lắng.”

Lệ Ung nghe vậy khẽ cong môi, mở hộp cờ, lấy ra một quân — đúng là quân đen.

Ngu Hồng Vũ liếc nhìn quân cờ trong tay hắn ta, Lệ Ung nắm quân cờ trong lòng bàn tay, chắp tay nói: “Quấy rầy đã lâu, xin cáo từ trước.”

Ngu Hồng Vũ nói: “Thuận buồm xuôi gió.”

“Đa tạ.” Lệ Ung lần lượt chào từ biệt rồi quay người rời đi.

Cung Hà và Tô Chước là hai người trẻ tuổi nhất ở đây, không ở lại, tiện đường tiễn hắn ta một đoạn.

“Ngươi định rời khỏi đây kiểu gì?” Cung Hà hỏi.

Lệ Ung khẽ động tay, rút thanh đao bên hông, ý tứ đã quá rõ ràng.

“Không phải chứ?” Cung Hà ngạc nhiên trợn to mắt: “Ngươi muốn tự sát?”

“Chưa từng thử, lần này thử xem sao.” Lệ Ung khẽ gật đầu, rút hẳn thanh đao ra, tức thì linh khí xung quanh chấn động nhẹ, dường như hắn ta thực sự nghiêm túc.

“Thằng nhóc này đừng hại ta chứ!” Thanh đao trong tay hắn ta bỗng phát ra tiếng phản đối đầy sợ hãi.

“Sợ gì chứ.” Lệ Ung nói xong thì lập tức vung đao cứa một nhát, bên cổ hắn ta m.á.u văng ra như người phàm, Dư uy vô hình khiến vết thương càng thêm trầm trọng, da thịt quanh vết c.h.é.m hiện lên vết nứt như nứt vỡ.

Đao Ý này cực kỳ mãnh liệt, huống chi hắn ta không hề chống cự, chỉ trong chớp mắt, cả thân xác lẫn thần hồn đều có dấu hiệu tan rã, thân hình trở nên mờ ảo, gương mặt hiện lên nụ cười khó đoán, môi khẽ động, tựa hồ đang nói “hẹn gặp lại”.

“Hẹn gặp lại... Mẹ nó, hắn ta thật sự tự sát rồi.” Cung Hà vừa tiễn hắn ta xong vẫn còn kinh ngạc tột độ, không ngờ hắn ta dám làm thật.

Tô Chước chớp mắt, trái lại lại chú ý đến luồng Đao Ý kia, một lát sau mới lên tiếng: “C.h.ế.t thì nửa sống nửa c.h.ế.t thôi, ra ngoài uống vài viên đan d.ư.ợ.c là ổn ấy mà.”

“Nếu không dùng pháp khí truyền tống, thì chỉ có cách bị g.i.ế.c mới rời được cổ cảnh. Nếu để người khác g.i.ế.c thì lại dính nhân quả, tự g.i.ế.c mình thì không sao.”

“Còn tiện thể kết thúc câu ‘nguyền rủa hắn ta c.h.ế.t’ mà ta từng nói, đúng là ý tưởng hay.” Cung Hà mắng một câu: “Một câu nói đùa cũng thành nhân quả sao?”

Tô Chước cười nhẹ: “Có lẽ là để tránh ứng nghiệm, cái miệng củcủa sư huynh linh lắm chứ chẳng phải ngày một ngày hai…”

Khóe miệng Cung Hà giật giật: “Danh tiếng của ta chắc bị hắn ta hại rồi, đúng là bị hắn ta nắm được cơ hội. Bình thường có trưởng bối trông coi, hắn ta sao mà tự sát được... Nói mới nhớ, ta cũng chưa thử bao giờ.”

Tô Chước thở dài: “Cái này huynh không cần thử đâu.”

Cung Hà có vẻ động tâm, lẩm bẩm: “Chưa chắc, mượn dịp này để ngộ ra sinh t.ử cũng thú vị.”

“Muốn c.h.ế.t thật à?” Một giọng nói đột nhiên vang lên, lời hỏi trong trẻo đầy bất ngờ: “Đến lúc đó đệ sẽ như Lệ Ung, rời khỏi cổ cảnh, tiện thể mang một vài vật phẩm về tông môn giao nộp.”

Cung Hà quay đầu nhìn lại, vẻ mặt tỏ ra bình tĩnh: “Nhị sư huynh chuẩn bị sẵn rồi à, chẳng định khuyên đệ lấy một lời.”

“Tôn trọng quyết định của đệ gươi.” Nhị sư huynh Nghê Truyền Vân ôn hòa đáp.

“Nhị sư huynh về rồi à.” Tô Chước cũng lên tiếng.

Nghê Truyền Vân khẽ gật đầu, hỏi: “Các muội đã thử loại đan d.ư.ợ.c Hư Giới đan kia chưa?”

Tô Chước đáp: “Hiệu quả đúng như Ngũ sư huynh nói, không khác gì cả.”

“Trước kia không dự liệu được sẽ có loại đan d.ư.ợ.c này xuất hiện, giờ xem ra còn thuận lợi hơn cả tưởng tượng ban đầu.” Trong mắt Nghê Truyền Vân lộ ra vẻ vui mừng.

Tô Chước nhạy bén hỏi: “Sắp chuyển địa điểm rồi ạ?”

Lại không biết lần này ai sẽ là người xui xẻo.

Nghê Truyền Vân gật đầu: “Thời gian này đừng đi quá xa, nếu không đến khi tìm lại thì chưa chắc chúng ta còn ở chỗ này.”

Lời này rõ ràng là nhắc nhở Cung Hà, bởi chỉ có hắn mới có thể nổi hứng mà biến mất không dấu vết.

Cung Hà nói: “Quanh đây ta cũng đã xem hết, nhưng cứ nghĩ đến còn nhiều nơi chưa đi, trong lòng lại thấy khó chịu. Nếu cứ theo tiến độ của sư huynh cùng Tiên tộc chiếm lĩnh hồ Thiên Trì mà khám phá, e rằng trước khi rời cổ cảnh, ta cũng không kịp khám phá nổi một phần mười nơi này.”

Nghê Truyền Vân: “Không cần gấp. Người ra ngoài trước cũng không phải ngươi. Lão Thất lần này bế quan có hiệu quả rõ rệt, ta đoán trong các ngươi, hắn sẽ là người đầu tiên đột phá Hóa Thần cảnh. Để hắn ra ngoài mang đồ về cũng được.”

Cung Hà chẳng hề lo lắng chuyện bị vượt mặt, trái lại còn nhẹ nhõm thở phào: “Vậy thì tốt.”

Nghê Truyền Vân nhàn nhạt nói: “Đệ thì lại chẳng gấp gáp gì chuyện tu luyện.”

Cung Hà thản nhiên đáp: “Dù gì cũng là sư đệ đồng môn, hắn đột phá thì cũng coi như đệ đột phá rồi.”

Nghê Truyền Vân khẽ chậc một tiếng, chẳng biết nói gì hơn, đành lắc đầu. Nếu nói với người ngoài, ai cũng tưởng nội bộ dệ t.ử Cửu Vực cạnh tranh gay gắt, chẳng ai ngờ sư đệ lại có cái kiểu này.

Trước khi rời đi, bọn họ gom góp vật tư. Tô Chước chẳng cần suy nghĩ nhiều, chỉ cần ngồi ở đỉnh núi trấn thủ tượng trưng.

Giữa núi rừng, tu sĩ qua lại đông đúc, ai cũng mang tâm tư riêng. Nàng cúi mắt nhìn xuống, lúc này có một thiếu niên xuất hiện bên cạnh nàng, tay xách theo một đám lông trắng muốt, lên tiếng: “Chủ nhân, ngươi xem nè.”

“Lại nhặt thứ gì về vậy?” Tô Chước nghiêng đầu nhìn, trong tay thiếu niên là một con thú non lông trắng tuyết, tứ chi cuộn tròn, đuôi ngắn, lông thưa thớt, nhìn mãi cũng chẳng biết là sói hay chó.

Tiểu Hôi chậm rãi nói: “Ta đang đi đàng hoàng thì bỗng bị nó làm vấp, chi bằng mang nó theo luôn.”

Hắn là một con rồng, làm gì cần đi dưới đất? Tô Chước cũng không vạch trần, chỉ nói: “Đem trả lại đi.”

Tiểu Hôi nhăn mày nói: “Con yêu thú kia giao con cho ta rồi bỏ chạy, nhóc con này còn chưa mở mắt, thả ra ngoài chẳng phải bị mấy con yêu thú khác ăn sống nuốt tươi sao?”

Tô Chước bất đắc dĩ: “Có yêu thú nào dám giành con với ngươi? Cứ thả ra đi, người nhà nó sẽ tự đến đón.”

“Được rồi.” Tiểu Hôi đưa ngón trỏ xoa xoa đầu lông tơ của con sói nhỏ, vẻ mặt không cam lòng, cúi mắt nói: “Vài canh giờ nữa ta sẽ trả nó lại.”

Tô Chước: “…”

Tiểu Kiếm thì nói với nàng: “Chưa từng thấy con Thần thú nào thích nuôi thú cưng như vậy.”

Tô Chước đáp: “Còn nhỏ nên thế cũng dễ hiểu. Hồi nhỏ ta cũng thích nuôi.”

Lớn lên rồi thì nàng trở thành kiểu phụ huynh không cho khế ước thú nuôi thú cưng.

Dù sao thì Tiểu Hôi cũng không giống nhân tộc, chẳng thể ký khế ước tự nuôi được.

Trong cổ cảnh, hồ Thiên Trì trải khắp, khí tức của thiên tủy sau khi bị luyện hóa nhiều lần sẽ giảm mạnh, tu sĩ tu luyện gần đó cũng sẽ tiêu hao lượng lớn linh cơ. Cuối cùng, số Huyền Kim họ đoạt được còn nhiều hơn cả khi tự luyện hóa.

Càng tiếp xúc nhiều với Tiên tộc, cơ hội Tô Chước phải đích thân ra tay càng ít, nàng chỉ có thể dồn tâm tìm kiếm cơ duyên để đột phá Hóa Thần cảnh.

Qua thời gian dài, cơ duyên có gặp được vài cái, nhưng lại chẳng cái nào liên quan đến đột phá Hóa Thần cả.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.