Tiểu Sư Muội Dẫn Dắt Tông Môn Toàn Chó Xưng Bá Thiên Hạ - Chương 118: Ca Ca Sưởi Ấm Cho Ngươi Nhé
Cập nhật lúc: 01/05/2026 18:41
“Không sao.” Dư Sương Sương lại không hề hoảng hốt, vừa rồi nàng cũng không nghĩ Tư Mã Ly sẽ làm mình bị thương, chỉ là khí thế có hơi đáng sợ mà thôi.
Kiếm linh ung dung xuất hiện, truyền âm cho nàng: “Nhị sư huynh này của ngươi, bề ngoài trông như gió xuân ấm áp, nhưng thực chất lại là loại người ăn tươi nuốt sống.”
“Đúng là rất giống với lão tổ khai sơn của Lăng Vân Tông, cũng chính là chủ nhân cũ của ta. Hắn lấy g.i.ế.c ch.óc để chứng đạo, sau khi rèn ra ta lại càng g.i.ế.c vô số người. G.i.ế.c càng nhiều người, thực lực của hắn sẽ càng mạnh.”
Ba ngàn Đại đạo là con đường mà tu sĩ phải trải qua để trở nên hùng mạnh.
Chia thành Tiên thiên chi đạo và Hậu thiên chi đạo.
Mà Sát đạo chính là một loại Hậu thiên chi đạo.
Tiên thiên chi đạo, ví dụ như Không gian chi đạo, Hư không chi đạo, Sinh t.ử chi đạo… có thể gặp nhưng không thể cầu. Người như vậy phải là con cưng của khí vận, tuân theo pháp tắc tự nhiên, nhưng lại siêu thoát khỏi luân thường, nhìn xuống ba ngàn hồng trần.
Dư Sương Sương chưa từng nghĩ đến việc ngộ đạo, đối với nàng chuyện này còn quá sớm, hơn nữa đây không phải là chuyện nàng muốn là được.
Giống như có người ăn cơm uống nước cũng có thể ngộ đạo, có người cả đời vắt óc suy nghĩ cũng không được.
Ngộ đạo, hoàn toàn dựa vào tâm cảnh.
Giống như tông chủ Hợp Hoan Tông Bách Lý Hương Hương, chính là nhận được “chỉ điểm” của nàng, quyết định đi con đường Vô Tình đạo.
Nhưng mà… Nhị sư huynh sau này sẽ lấy g.i.ế.c ch.óc để chứng đạo sao?
Nghe có vẻ ngầu bá cháy.
Tư Mã Ly còn nghiêm khắc hơn cả Tần Yến, chỉ cần động tác của nàng có chút không đúng, hắn liền lập tức đến sửa lại. Dư Sương Sương đã trải qua hai canh giờ dài đằng đẵng.
Lục T.ử Khâm đang quét sân bên cạnh cũng bị kéo đến luyện tập cùng nàng.
Lục T.ử Khâm: “…”
Thật ra hắn thích quét sân hơn.
“Tiểu sư muội, Nhị sư huynh quá tàn bạo đúng không?” Lục T.ử Khâm ghé sát vào Dư Sương Sương, vẻ mặt hóng hớt, “Thật ra huynh ấy còn tàn nhẫn với bản thân mình hơn. Năm đó để rèn luyện bản thân, huynh ấy đã cố tình chạy đến Hàn Vực khỉ ho cò gáy kia, nơi đó không phải là chỗ cho người ở, khắp nơi đều là nguy hiểm.”
“Hàn Vực?”
Dư Sương Sương nhớ ra rồi, đúng là có chuyện như vậy.
Nhưng Dư Uyển Thanh cũng đã đến Hàn Vực, nghe nói nơi đó nằm ở phía bắc Thánh Đô, địa thế hẻo lánh, lại quanh năm tuyết phủ, là nơi trú ngụ của không ít ma thú.
Ngược lại có rất nhiều tà tu phạm lỗi, tội ác tày trời bị đày đến nơi đó.
Lục T.ử Khâm đang nói, khóe mắt quét thấy thứ gì đó, đột nhiên nhìn ra ngoài, “Tiểu sư muội, bên ngoài có một con heo… còn có một con báo và một con ch.ó, hình như đến tìm muội.”
Nghe vậy, Dư Sương Sương quay đầu nhìn lại.
Đại Thông Minh bay bổ nhào về phía nàng.
Phía sau lại truyền đến một tiếng hét kinh hãi, là Tạ Hàn, hắn cũng không biết làm sao, trông có vẻ bị dọa không nhẹ, chiếc ghế dưới thân ngồi không vững liền ngã nhào, lúc này đang vẻ mặt kinh hãi nhìn chằm chằm Đại Thông Minh.
Dư Sương Sương trong lòng nghi hoặc.
“Hắn sợ ch.ó, lúc nhỏ bị ch.ó c.ắ.n.” Tư Mã Ly giải thích.
Dư Sương Sương chép miệng, “Hóa ra người can đảm nhất tông môn chúng ta lại sợ ch.ó?”
Tạ Hàn nói năng không rành mạch, “Ai ai ai nói ta sợ? Một con ch.ó quèn mà thôi, đây không phải là linh khuyển của Mã Vân sao? Sao lại chạy đến chủ phong của chúng ta?”
“Con ch.ó ngốc này cứ đòi đến tìm ngươi.” Con báo đen bên cạnh nhìn Dư Sương Sương, “Bọn ta liền đưa nó qua đây.”
Dư Sương Sương sờ sờ đầu ch.ó của Đại Thông Minh.
Nó rất ngoan ngoãn để nàng sờ.
Bên ngoài lại có người đến, là Trình Đại, một thân váy áo màu xanh, khí chất dịu dàng, trong tay nàng còn xách đồ, mấy cái chai lọ, hình như là ống tre, bên trên còn có cả ống hút.
Dư Sương Sương liếc mắt một cái liền nhận ra, “Trà sữa trân châu! Còn thêm kem sữa và đậu đỏ!”
Tam sư tỷ lợi hại thật, hôm qua nàng chỉ nhắc qua một câu, vậy mà đã làm ra được topping.
Ba người còn lại rất nghi hoặc, “Trà sữa trân châu? Thứ gì vậy?”
Trình Đại cười cười, đưa mấy ly trà sữa cho Dư Sương Sương, “Tiểu sư muội, ta đến đưa trà sữa cho muội, nghe nói muội ở đây nên tiện đường qua, lại nhớ mấy vị sư huynh cũng ở đây nên lấy thêm mấy ly.”
Dư Sương Sương không thể chờ đợi được mà uống một ngụm.
Ánh mắt lập tức sáng lên.
Chính là vị này! Hơn nữa còn đựng trong ống tre, có mùi thơm thanh mát của tre, uống vào ngọt ngào, trân châu cũng mềm dẻo, hoàn toàn không cảm thấy ngấy.
Mấy người kia sau khi nếm thử cũng tấm tắc khen ngợi.
Quả nhiên, không ai có thể từ chối sự quyến rũ của trà sữa.
Ba con thú còn lại nhìn mà nước miếng chảy ròng ròng.
Trình Đại mềm lòng, cũng cho chúng một ly, nhưng phần của đại sư huynh và tứ sư huynh thì không còn.
Dư Sương Sương nhai trân châu, hỏi: “Tam sư tỷ, tỷ có biết chủ nhân của Đại Thông Minh đi đâu không? Muội muốn trả nó về.”
“Muội nói đại sư tỷ à?” Trình Đại suy nghĩ một chút, “Hình như là xuống núi rèn luyện rồi, nhưng bình thường tỷ ấy ra khỏi tông môn đều mang Đại Thông Minh theo, nói cũng lạ, lần này không biết sao Đại Thông Minh lại không đi theo tỷ ấy.”
“Nó bình thường thích chạy lung tung, thảo nào hôm nay ta không thấy nó đâu, hóa ra là chạy đến chỗ muội.”
Dư Sương Sương trong lòng đã hiểu.
Hóa ra Mã Vân là đại sư tỷ.
Nghĩ vậy, nàng cúi đầu nhìn Đại Thông Minh, có chút cạn lời.
Con ch.ó ngốc này không phải là bám lấy nàng rồi chứ?
Sự thật chứng minh, đúng là bám lấy nàng rồi.
Lúc Trình Đại muốn mang nó đi, tên này lại ăn vạ, chạy vòng quanh cả Thính Phong Đường như một con lươn, sau đó Trình Đại làm thế nào cũng không bắt được, ngược lại còn khiến nàng mệt không nhẹ.
“Tiểu, tiểu sư muội, ta cũng hết cách rồi, cứ để Đại Thông Minh ở chỗ muội mấy ngày đi.”
Dư Sương Sương: “…”
Hàn Vực, vùng đất cực hàn.
Tuyết trắng mênh m.ô.n.g, băng tuyết ngưng thành sương.
Sương mù không tan, chỉ thấy một hàng dấu chân dài kéo dài về phía trước, lờ mờ có thể thấy một bóng hình xinh đẹp. Dư Uyển Thanh co rúm vai, đế giày giẫm lên tuyết trắng kêu lạo xạo, sắc mặt đông cứng đến trắng bệch, nhưng ánh mắt lại lộ ra vẻ căm hận.
Ả hiểu, Thiên Huyền Đạo Tôn lần này đã quyết tâm phạt ả, trước khi đi, đã tịch thu tất cả đồ đạc trên người ả, chỉ để lại cho ả thanh Sương Hoa Kiếm để hộ thân.
Có lẽ là ở vòng ngoài, ả đi suốt quãng đường này, không gặp phải ma thú nào thực lực mạnh mẽ, chỉ là đã lâu không được nghỉ ngơi t.ử tế, bất cứ lúc nào cũng có thể kiệt sức.
Niềm tin chống đỡ ả kiên trì đi tiếp.
Là lòng thù hận.
Ả hận Dư Sương Sương, hận tất cả mọi người ở Thanh Vân Tông.
Còn có Thiên Huyền Đạo Tôn giả tạo kia, và những người ở Lăng Vân Tông đã lạnh lùng nhìn ả rơi vào tình cảnh này. Trước kia khi ả huy hoàng, ai nấy đều đến nịnh bợ, bây giờ thấy ả sa cơ lỡ vận, lại ra vẻ không quen biết.
Thật nực cười!
Khóe miệng Dư Uyển Thanh cay đắng.
Nếu ả là Hỏa linh căn, lúc này còn có thể sưởi ấm cho mình.
Giọng nói khinh bạc, bỉ ổi từ phía trước truyền đến.
“Yo, lại có một tiểu nữu.”
“Đây là đi đâu vậy? Xem xem đã đông thành cái dạng gì rồi, có muốn ca ca sưởi ấm cho ngươi không?”
Dư Uyển Thanh ngẩng đầu, thấy mấy người đàn ông trên người quấn da thú, khí tức rõ ràng không đúng, là tà tu, lúc này đang nhìn ả chằm chằm với ánh mắt dâm đãng.
Vừa nói, vừa cười hô hố với ý đồ xấu, mấy người vây ả thành một vòng, xoa xoa bàn tay to lớn càng lúc càng đến gần…
Tà tu là tên gọi chung của một loại trường phái, phương pháp tu luyện không phải là chính đạo truyền thống, lòng dạ độc ác, huống chi những kẻ bị đưa đến Hàn Vực này, chắc chắn không phải là người tốt lành gì.
Dư Uyển Thanh lập tức phòng bị, rút kiếm chĩa vào mấy người.
“Đừng qua đây!”
“Các ngươi có biết ta là ai không?! Ta là thân truyền đệ t.ử của Thiên Huyền Đạo Tôn Lăng Vân Tông!”
