Tiểu Sư Muội Dẫn Dắt Tông Môn Toàn Chó Xưng Bá Thiên Hạ - Chương 156: Ta Không Thiếu Tiền

Cập nhật lúc: 01/05/2026 23:28

Máy bay không người lái dày đặc tấn công Độc hộ pháp bên dưới, Độc hộ pháp còn muốn trốn, nhưng bị bao vây trùng trùng, lão vội vàng bày ra pháp tráo phòng ngự quanh thân.

Kết quả đợi lúc từng tấm bùa chú kia rơi xuống, uy lực tụ tập lại quá lớn, nháy mắt đã phá hủy pháp tráo phòng ngự của lão.

Độc hộ pháp bị trọng thương, trực tiếp ngất xỉu.

Đám tà tu còn lại chạy trốn tứ phía.

Dư Sương Sương hạ lệnh bắt sống Độc hộ pháp,"Bắt sống quả trứng kho khổng lồ kia, những kẻ còn lại đều giải quyết hết."

Băng Hùng và Kiếm Xỉ Hổ thì qua đó thả bảy con ma thú kia ra, nhưng l.ồ.ng sắt khổng lồ giam giữ bọn chúng chất liệu đặc thù, lại bị hạ cấm chế, cưỡng ép phá l.ồ.ng, sẽ bị phản phệ, trừ phi dùng chìa khóa mở ra.

Dư Sương Sương liếc nhìn quả trứng kho khổng lồ... à không, Độc hộ pháp trên mặt đất một cái.

Đá đá,"Này, tỉnh tỉnh."

Độc hộ pháp u u chuyển tỉnh, đau đến mức lão nhe răng trợn mắt, sau khi nhìn rõ Dư Sương Sương trước mắt, kinh hãi,"Người đâu!"

Lão vừa gào rách cổ họng, vừa quay đầu nhìn bốn phía.

Làm gì còn người nào nữa, bị nổ đến cặn bã cũng không còn.

Tim lão run lên, trong đôi mắt đục ngầu âm hiểm kia xẹt qua một tia u quang, lảo đảo bò dậy từ mặt đất, nhìn thẳng Dư Sương Sương,"Người của Hàn Vực Thành? Đột nhiên tập kích trận doanh của ta, lại duy nhất giữ lại cho ta một mạng."

"Người như ta không thích vòng vo, nói đi, ngươi muốn hỏi cái gì, hoặc là ngươi thả ta ra, ta có thể cho ngươi rất nhiều tiền, đủ cho ngươi trăm năm áo cơm không lo."

"Ta không thiếu tiền." Dư Sương Sương liếc lão một cái.

Ra hiệu nhìn l.ồ.ng sắt bên cạnh.

"Lấy chìa khóa mở ra."

Độc hộ pháp kiêng kị liếc nhìn nàng một cái, lão có thể nhìn ra, Dư Sương Sương là thủ lĩnh của những người này, bây giờ cái mạng nhỏ của lão đều nắm trong tay nàng, chỉ có thể ngoan ngoãn làm theo.

Lão run rẩy móc chìa khóa ra, ai ngờ vừa mở cái l.ồ.ng sắt khổng lồ đầu tiên, Kim Diễm Sư bên trong trực tiếp nhào lên đè lão xuống đất, nhe nanh múa vuốt, muốn c.ắ.n đứt cổ lão, dọa lão sợ hãi kêu cứu mạng.

Ẩm Huyết Kiếm chắn ngang trước mặt Độc hộ pháp, cản Kim Diễm Sư lại.

Kim Diễm Sư gầm thét một tiếng, trừng mắt nhìn Dư Sương Sương,"Tiểu nha đầu, nể tình ngươi đã cứu ta, ta không tính toán với ngươi, nhưng tên nhân loại này giam giữ chúng ta ở đây, khiến chúng ta chịu nhục nhã như vậy, mối thù này ta nhất định phải báo!"

"Ta biết." Dư Sương Sương gật gật đầu, nói xong giọng điệu chuyển hướng.

"Bất quá, trực tiếp c.ắ.n c.h.ế.t lão, chẳng phải là tiện nghi cho lão sao?"

Kim Diễm Sư do dự mở miệng,"Ngươi có cách nào tốt hơn?"

Dư Sương Sương trực tiếp một cước đá Độc hộ pháp vào trong cái l.ồ.ng sắt khổng lồ vừa nhốt Kim Diễm Sư,"cạch" một tiếng đóng l.ồ.ng lại, động tác nước chảy mây trôi, liền mạch lưu loát.

Độc hộ pháp giãy giụa một chút.

Chạm vào l.ồ.ng sắt, nháy mắt giống như bị điện giật, run rẩy lẩy bẩy.

"Cách hay." Ánh mắt Kim Diễm Sư sáng lên.

"Nhân loại quả nhiên đều rất đê tiện."

Dư Sương Sương "..."

Cảm ơn đã khen.

Độc hộ pháp rất thê t.h.ả.m, da thịt của lão không cường hãn bằng ma thú, cộng thêm vừa nãy đã bị bùa chú nổ thành trọng thương, giờ phút này càng là thoi thóp.

Lão quét mắt nhìn Dư Sương Sương một cái, ánh mắt âm độc, lại cúi đầu xuống, che giấu cực tốt sự quỷ quyệt trong mắt.

Lão có thể làm một trong tứ đại hộ pháp bên cạnh Satan, chắc chắn là có chút bản lĩnh, một tay bản lĩnh ám hại, phối hợp với độc d.ư.ợ.c của lão, không ai là đối thủ.

Ngay vừa nãy, lão nhân cơ hội hạ một chút độc phấn, không quá nửa nén hương, đến lúc đó độc d.ư.ợ.c phát tác trong cơ thể nàng, những người này đều phải quỳ xuống cầu xin lão! Kẻ đối đầu với lão, đến cuối cùng đều phải c.h.ế.t dưới kịch độc của lão!

Độc hộ pháp càng nghĩ càng đắc ý, độ cong khóe miệng làm sao cũng không ép xuống được.

"Người này sao lại ngốc nghếch thế?" Lục T.ử Khâm vẻ mặt đầy ghét bỏ.

Tư Mã Ly thở dài một tiếng, giọng điệu ôn hòa,"Đại khái... là vừa nãy bị nổ hỏng đầu rồi chăng."

Bảy con ma thú toàn bộ đều được thả ra.

Sau khi nói lời cảm tạ đơn giản với mọi người, nghe nói là muốn đi thảo phạt tà tu, nói cái gì cũng phải đi theo.

"Chúng ta thân là Thánh thú, đã từng chịu qua sự nhục nhã như vậy bao giờ? Nếu cái ả Thánh nữ gì đó muốn khế ước chúng ta, bắt chúng ta cả đời làm nô lệ cho ả, vậy chúng ta liền cho ả biết, hai chữ hối hận viết như thế nào!"

Lần này, trong đội ngũ của Dư Sương Sương, cộng thêm Băng Hùng và Kiếm Xỉ Hổ, tổng cộng có chín con Thánh thú.

Thánh thú hiếm thấy.

Tu sĩ có thể khế ước Thánh thú, không ai không phải là cường giả.

Chín con Thánh thú chỉnh tề đứng cùng một chỗ, cái này đặt ở đâu cũng mang tính chấn động, cộng thêm uy áp lờ mờ toát ra trên người bọn chúng, không giận tự uy, đông đảo binh lính cảm thấy hô hấp không thông, nhao nhao lùi xa một chút.

Độc hộ pháp đợi rồi lại đợi.

Một nén hương trôi qua...

Lại nửa canh giờ trôi qua...

Dư Sương Sương vẫn chưa ngỏm, đừng nói là độc d.ư.ợ.c phát tác, nàng sắc mặt hồng hào, thân thể cường tráng, vừa nãy còn thi vật tay với binh lính, hai người đều vật không lại nàng.

Độc hộ pháp lần đầu tiên sinh ra hoài nghi đối với độc d.ư.ợ.c của mình.

Lẽ nào hết hạn rồi?

Không nên a.

Trơ mắt nhìn độc d.ư.ợ.c không khởi tác dụng, Độc hộ pháp vừa nãy còn tràn đầy tự tin, lặng lẽ lấy ra truyền âm thạch, định truyền âm cho Satan ở doanh trướng bên trong, kết quả trên tay trống rỗng, truyền âm thạch bị người ta lấy đi.

Tần Yến lạnh lùng liếc lão một cái, ước lượng truyền âm thạch trên tay.

Cáo trạng với Dư Sương Sương,"Tiểu sư muội, lão giở trò mờ ám."

Dư Sương Sương vừa mới vật tay thắng ba binh lính, ngẩng đầu nhìn sang.

Tiến lên nhận lấy truyền âm thạch kia.

Không bao lâu, bên trong truyền ra giọng nam trầm thấp từ tính.

"Độc hộ pháp, chuyện bắt ma thú làm đến đâu rồi?"

Độc hộ pháp trong l.ồ.ng nghe vậy hô to,"Chủ t.ử! Cứu ta!"

Dư Sương Sương vừa nghe lão gọi chủ t.ử, liền hiểu đối diện là ai rồi,"Chắc hẳn vị này chính là tên hái hoa tặc khét tiếng, người người kêu đ.á.n.h trong lời đồn, Satan rồi?"

Đối diện sửng sốt một chút.

Không giận mà cười, mê hoặc như hoa anh túc, trong sự yêu dã lờ mờ lộ ra nguy hiểm,"Ngươi là... Dư Sương Sương?"

"Thì ra ta đã nổi tiếng như vậy rồi." Dư Sương Sương xoa xoa cằm, càng là mở miệng chọc tức người không đền mạng,"Chuyện khế ước tám con ma thú, ngươi hết hi vọng rồi, Độc hộ pháp đang ở trong tay ta, những tà tu khác bị ta g.i.ế.c rồi."

"À đúng rồi, thẳng thắn mà nói, sủng vật Bát Kỳ Đại Xà của ngươi cũng là do ta g.i.ế.c, Ảnh hộ pháp là do ta bắt, rửa sạch cổ ngươi đi, đợi ta tới lấy đầu ngươi."

Dư Sương Sương nói xong, trực tiếp bóp nát truyền âm thạch.

Độc hộ pháp trong l.ồ.ng vẻ mặt kinh ngạc.

Thì ra Bát Kỳ Đại Xà và Ảnh hộ pháp đều là vì nàng...

Nha đầu này không đơn giản như lão tưởng tượng!

Bên kia, chủ doanh trướng.

Satan nghe giọng nói ngông cuồng đối diện, sắc mặt vừa nãy còn cợt nhả lập tức cứng đờ, có cảm giác như từng tầng từng tầng nứt toác ra, khuôn mặt vốn tuấn mỹ, giờ phút này lại âm sâm đáng sợ.

Dư Uyển Thanh đứng bên cạnh gã, sợ tới mức thở mạnh cũng không dám.

Satan rũ mắt nhìn ả, một câu nói gần như là nghiến ra từ kẽ răng,"Về Dư Sương Sương đối diện kia, ngươi hiểu rõ bao nhiêu? Ta muốn biết toàn bộ! Bao gồm bất kỳ chi tiết nào!"

Nghe vậy, trên mặt Dư Uyển Thanh xẹt qua một tia đắc ý.

"Dư Sương Sương là thứ muội trong nhà ta, là nữ nhi do phụ thân ta và trắc thất sinh ra, nàng ta tuy là thứ xuất, nhưng cả nhà ta cũng không vì thế mà bạc đãi nàng ta, lúc trước cha mẹ muốn tìm cho nàng ta một mối hôn sự tốt, nàng ta lại không nhận tình."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tiểu Sư Muội Dẫn Dắt Tông Môn Toàn Chó Xưng Bá Thiên Hạ - Chương 156: Chương 156: Ta Không Thiếu Tiền | MonkeyD