Tiểu Sư Muội Dẫn Dắt Tông Môn Toàn Chó Xưng Bá Thiên Hạ - Chương 237: Dần Dần Hưng Phấn Đến Biến Thái

Cập nhật lúc: 02/05/2026 04:18

"Chúng ta bằng tuổi nhau! Tỷ cũng chỉ lớn hơn ta nửa tháng thôi!"

Dư Sương Sương khép hờ hai mắt:"So với việc đi hóng hớt, ta thích nằm ở đây hơn."

"Cầu xin tỷ đó Sương Sương tỷ, tỷ là người tỷ tỷ mãi mãi của ta!" Chu Tiêu Tiêu chắp hai tay lại,"Trận săn b.ắ.n này, Sở Chung Duyệt chắc chắn sẽ tham gia! Tu vi của ta không bằng ả, đến lúc đó chắc chắn sẽ bị ả bắt nạt! Tỷ phải bảo kê ta đó!"

Sở Chung Duyệt?

Dư Sương Sương bật người một cái đứng dậy khỏi giường.

"Đi thôi, xuất phát ngay bây giờ."

...

Ngoại ô, bãi săn.

Xe ngựa đậu đen kịt trên quan đạo bên ngoài, các đại thần đang hàn huyên với nhau. Sau khi Dư Sương Sương xuống xe ngựa, liền tìm kiếm bóng dáng Sở Chung Duyệt xung quanh.

"Sương Sương, tỷ đang tìm cái gì vậy?" Chu Tiêu Tiêu ở bên cạnh hỏi.

"Sở Chung Duyệt." Dư Sương Sương đáp.

"Ả không có ở đây đâu." Chu Tiêu Tiêu bực dọc đáp,"Ả ta chính là con cháu hoàng thất, đã sớm ở trong hành cung gần bãi săn rồi, ăn mặc có người hầu hạ, tự nhiên không cần phải chen chúc ở đây với chúng ta. Nhưng ta lại nghe nói, lần săn b.ắ.n này, Dực Vương cũng sẽ đến."

Dực Vương...

Dư Sương Sương nhớ tới bức tượng điêu khắc bằng bạch ngọc từng nhìn thấy trong từ đường ngày hôm đó.

Nhưng nàng còn chưa từng thấy ai lúc còn sống lại lập từ đường cả, người không biết, còn tưởng người đã ngỏm rồi.

Nửa canh giờ sau, mọi người lục tục tiến vào bãi săn. Toàn bộ bãi săn đều được xây tường cao, tiếng tù và tượng trưng cho sự uy nghiêm vang lên không ngớt, thị vệ xếp hàng chỉnh tề có trật tự, giương cao cờ xí của hoàng thất họ Sở.

Hoàng đế ngồi trên đài cao, bên cạnh là Cao Quý phi.

Trong cung chưa lập hậu, mà Hoàng đế và Cao Quý phi ân ái nhiều năm, chỉ hạ sinh được một vị hoàng t.ử, đó chính là Dực Vương.

Tướng mạo của Dực Vương nổi tiếng là đẹp, điều này đều phải quy công cho Cao Quý phi, dung mạo khuynh quốc khuynh thành, cho dù là ở giữa vô số phi tần, cũng là tồn tại đứng đầu hậu cung.

Tu sĩ sau khi tu luyện đến một mức độ nhất định, dung mạo sẽ không thay đổi nữa, mặc dù không loại trừ một số người vì muốn trông uy nghiêm hơn một chút, cố ý hóa thành dáng vẻ già nua hơn.

Ngoài ra còn có các loại đan d.ư.ợ.c làm đẹp dưỡng nhan, muốn xấu cũng khó.

Đặc biệt là người giỏi bảo dưỡng như Cao Quý phi, bề ngoài thoạt nhìn không khác gì thiếu nữ đôi mươi.

Đối với tu sĩ mà nói, năm tháng đằng đẵng, tuổi tác thực sự chỉ là một con số mà thôi.

Sở Chung Duyệt bay v.út lên trước, ôm chầm lấy Cao Quý phi.

"Tổ mẫu!"

Nhìn thấy ả, ý cười của Cao Quý phi càng đậm, mặc cho ả ôm, đưa qua một miếng bánh ngọt:"Nhìn cái dáng vẻ hưng phấn của con kìa, lát nữa săn b.ắ.n bắt đầu thì phải thu liễm một chút, đừng dọa đám con cháu thế gia kia chạy mất đấy."

"Cho dù dọa chạy, thì đó cũng là do bọn họ vô năng." Sở Chung Duyệt hất chiếc cằm kiêu ngạo lên,"Nghe nói trong bãi săn xuất hiện một con Cửu Vĩ Hồ Thánh giai, tôn nữ bắt nó về, làm cho người một cái khăn choàng vai thì thế nào?"

Cao Quý phi xoa xoa đầu ả:"Được được được, chỉ cần là ngoan tôn nữ tặng, thế nào cũng tốt."

"Cho dù con cho ta một chiếc lá cây, ta cũng yêu thích."

Tuy nói, Sở Chung Duyệt là con gái nuôi của con trai bà, không có quan hệ huyết thống.

Nhưng lòng người đều làm bằng thịt, chính cái gọi là yêu ai yêu cả đường đi, Sở Chung Duyệt lại do bà nhìn từ nhỏ lớn lên, người làm trưởng bối như bà sao có thể không thân thiết?

Một bên, Hoàng đế thân mặc trường bào màu sẫm, quanh thân là sự vững vàng rộng lớn do năm tháng lắng đọng lại, khí thế phi thường người thường có thể sánh bằng, vốn đã không giận tự uy, càng đừng nói tới giờ phút này nhíu mày, giả vờ không vui, thoạt nhìn tương đối dọa người.

"Sao hả? Chỉ thân thiết với tổ mẫu con, không có lễ vật gì muốn tặng cho trẫm sao? Trẫm chính là tổ phụ của con đấy."

Chạm phải ánh mắt sắc bén của ông, sắc mặt Sở Chung Duyệt trắng bệch.

Từ nhỏ ả đã sợ Hoàng đế, đến bây giờ cũng không ngoại lệ.

Hoàng đế vốn định trêu đùa, thấy dáng vẻ này của ả, lập tức cũng mất hứng, giơ tay ra hiệu săn b.ắ.n có thể bắt đầu rồi.

Tù và thổi vang.

Các thí sinh tham gia đều vào vị trí.

Mọi người ngự kiếm phi hành lên phía trên, hóa thành một đạo lưu tinh bay vào trong rừng.

Dư Sương Sương và Chu Tiêu Tiêu tìm một chỗ không người đáp xuống.

Sau đó lấy ra hai bình sứ, một đỏ, một xanh.

Nói với Chu Tiêu Tiêu:"Ở đây có hai loại bột t.h.u.ố.c, lần lượt là bột xua thú và bột dẫn thú, muội muốn cái nào?"

Chu Tiêu Tiêu vẻ mặt mờ mịt:"Ý gì vậy?"

Dư Sương Sương chậm rãi giải thích:"Nếu muội muốn núp lùm, thì dùng bột xua thú, nếu muốn cuốn lên thì dùng bột dẫn thú. Nhớ năm đó ta chính là bị rắc bột dẫn thú, bị các sư huynh ném vào trong rừng huấn luyện đấy."

Nghe vậy, Chu Tiêu Tiêu giơ ngón tay cái lên với nàng.

"Sương Sương tỷ, tỷ có thể sống sót, thật sự là may mắn."

Dư Sương Sương gật gật đầu, tỏ vẻ rất tán đồng.

"Quả nhiên, người làm nên nghiệp lớn, bắt buộc phải trải qua rèn luyện mới có thể trở nên cường đại, bảo thạch trước khi phát sáng đều phải trải qua đủ loại mài giũa, ta ngộ rồi." Chu Tiêu Tiêu cảm thán, phảng phất như hiểu ra triết lý nhân sinh,"Ta chọn bột xua thú."

Về sự lựa chọn này, Dư Sương Sương một chút cũng không bất ngờ.

"Đó quả thật là sự lựa chọn sáng suốt, người trong đồng đạo cẩu (núp lùm)."

Bột xua thú của Tứ sư huynh vẫn rất có hiệu quả, không thể so sánh với hàng rẻ tiền được. Hai người đi dạo xung quanh nửa ngày, vậy mà một con ma thú cũng không gặp, ngược lại đụng phải mấy tên con cháu quan lại.

Cả người đầy m.á.u, có chút chật vật.

Nhìn thấy hai người nhàn nhã, vô cùng kinh ngạc.

"Các ngươi sao lại..."

Dư Sương Sương trực tiếp giành trả lời:"Trên người chúng ta có bột xua thú, ồ đúng rồi, còn có bột dẫn thú nữa, các ngươi có muốn không? Mấy người các ngươi cùng mua, có thể giảm giá hai mươi phần trăm!"

Mấy người rất rõ ràng cũng là người trong đồng đạo cẩu, chỉ là bất đắc dĩ, bị trưởng bối trong nhà kéo tới tham gia săn b.ắ.n. Vừa nghe còn có chuyện tốt này, gật đầu như giã tỏi.

"Được nha, cho ta mười bình bột xua thú! Ta giữ lại dự phòng."

"Ta cũng lấy mười bình!"

Dư Sương Sương vừa cười vừa đếm tiền, thuận tiện bảo mấy người quay về ra ngoài tuyên truyền thêm cho nàng. Có thể nói là kiếm được không ít, hơn nữa đám con cháu thế gia (kẻ ngốc nhiều tiền) này, chủ yếu chính là người ngốc tiền nhiều, ra tay vô cùng hào phóng.

Chu Tiêu Tiêu ở một bên nhìn.

Viết hoa in đậm sự khâm phục.

Chưa được bao lâu, thật sự có người tìm đến mua bột xua thú rồi.

Còn có một bộ phận thích nội quyển, đem bột dẫn thú cũng mua mấy bình.

Một canh giờ trôi qua, Dư Sương Sương mới phát hiện, hai người các nàng vẫn còn đang đi lang thang ở vòng ngoài.

Một tên con cháu quyền quý vừa mua xong bột dẫn thú nhìn Dư Sương Sương, phát ra lời nhắc nhở thiện ý:"Hai người các ngươi hai bàn tay trắng, chung quy là không tốt lắm, đợi sau khi săn b.ắ.n kết thúc, Thánh thượng còn phải đích thân công bố thành tích nữa."

"Đến lúc đó thứ hạng được đưa ra, hai người các ngươi nếu là đội sổ, mất mặt lắm đó."

"Nhưng nhắc tới chuyện này, hạng nhất năm nay dường như lại không có gì hồi hộp nữa rồi." Gã nói, ánh mắt sùng bái đến phát sáng,"Quy Ninh Quận chúa thật sự quá lợi hại! Anh tư tát sảng, cử chỉ cao quý, lại còn là biến dị Phong linh căn!"

Nói đến cuối cùng, gã ngẩn người.

Nhìn Dư Sương Sương hỏi:"Ngươi đây là ánh mắt gì vậy?"

Dư Sương Sương ghét bỏ đến cực điểm, mắt to mắt nhỏ đều lòi ra rồi, nhưng hiệu quả thị giác vẫn là đẹp mắt:"Huynh đệ, nghe ta khuyên một câu, đừng đu idol sai người."

Nam t.ử rất khinh thường, đặc biệt không thể chịu đựng được nữ thần của mình bị bôi nhọ.

"Hừ, có bản lĩnh thì ngươi lấy hạng nhất đi, đến lúc đó ta không chỉ là fan hâm mộ số một của ngươi, còn trồng chuối ăn cứt!"

"Làm fan hâm mộ của ta gì đó, ngươi phải xếp hàng ra phía sau." Dư Sương Sương nói, dần dần hưng phấn đến biến thái,"Nhưng mà... Ngươi thật sự có thể ăn cứt sao?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tiểu Sư Muội Dẫn Dắt Tông Môn Toàn Chó Xưng Bá Thiên Hạ - Chương 237: Chương 237: Dần Dần Hưng Phấn Đến Biến Thái | MonkeyD