Tiểu Sư Muội Dẫn Dắt Tông Môn Toàn Chó Xưng Bá Thiên Hạ - Chương 251: Quả Thực Giống Như Một Kẻ Điên

Cập nhật lúc: 02/05/2026 04:22

Sở Chung Duyệt vô cùng vui mừng:"Phụ vương!"

Ả ngước mắt lên, nhìn thấy sắc mặt Sở Dật Chi không được tốt lắm, cũng không nghĩ nhiều, tủi thân bĩu môi:"Phụ vương, cuối cùng người cũng đến thăm nhi thần rồi, nhi thần còn tưởng mình làm sai chuyện gì, chọc người không vui."

Sở Dật Chi rũ mắt xuống, đáy mắt là một mảnh lạnh lẽo.

Giống như dòng suối trên đỉnh núi băng không thể tan chảy, lạnh đến thấu xương.

Sở Chung Duyệt chưa từng thấy hắn có dáng vẻ này, trong ấn tượng, ánh mắt phụ vương nhìn ả luôn dịu dàng, trong lòng ả chợt giật thót một cái.

"Phụ vương..."

Sở Dật Chi không cho ả cơ hội mở miệng:"Xem ra ngươi cũng biết, ngươi đã làm sai chuyện."

Sở Chung Duyệt sửng sốt, sắc mặt nháy mắt trắng bệch như giấy, trong lòng ả có một cỗ dự cảm bất thường, nhưng vẫn cố nén nỗi sợ hãi, giống như trước kia, trên mặt tỏ vẻ tủi thân làm nũng:"Phụ vương, người nói lời này là có ý gì?"

"Rốt cuộc nhi thần đã chọc người không vui ở chỗ nào, nhi thần đều có thể sửa, chỉ cần người không chán ghét ta."

Nói đến đây, ả càng tỏ ra đáng thương, nước mắt tuôn rơi lã chã.

Cao Quý phi ở một bên nhìn không nổi:"Dật Chi, Quy Ninh vừa mới tỉnh, vết thương trên người con bé còn chưa khỏi, cho dù con bé làm sai chuyện gì, con cũng không nên trách mắng nó vào lúc này."

Sở Chung Duyệt ho khan vài tiếng, tỏ ra càng thêm yếu ớt.

"Phụ vương, trước kia người tuyệt đối sẽ không đối xử với ta như vậy, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"

Nghe vậy, Sở Dật Chi chỉ nhìn ả với ánh mắt vô cùng thất vọng.

Ánh mắt kia, tựa như đang nhìn một kẻ xa lạ.

Sở Chung Duyệt cảm thấy tim thắt lại, ngay sau đó liền nghe hắn lên tiếng.

"Không sai, chính là bản vương trước kia quá mức nuông chiều ngươi, mới khiến ngươi quên mất thân phận thật sự của mình, rốt cuộc là từ đâu tới."

Những lời lạnh lẽo không chút lưu tình nện thẳng vào người Sở Chung Duyệt.

Ả ngây ngẩn cả người.

Đây là lần đầu tiên ả nghe được những lời như vậy từ miệng hắn.

Ánh mắt ả lóe lên, cố nén sự bất an trong lòng:"Lúc trước phụ vương cứu ta từ trên chiến trường, đưa ta về vương phủ, dạy dỗ ta, những điều này nhi thần đều nhớ rõ, nhi thần biết người thương xót ta là cô nhi, cho nên vẫn luôn mang lòng cảm kích người, coi người như cha ruột!"

"Thương xót ngươi?" Khóe môi Sở Dật Chi nhếch lên trào phúng.

"Chắc hẳn chính ngươi cũng rõ, bản vương không phải là thánh nhân tế thế cứu người, sở dĩ thu lưu ngươi, chẳng qua là thấy đôi mắt của ngươi có vài phần giống với Vương phi mà thôi."

Khoảnh khắc hắn nhìn thấy Sở Chung Duyệt.

Bất giác nghĩ rằng, nếu hắn và Duyệt Nhi có một đứa con gái, có lẽ cũng sẽ giống như ả.

Sở Chung Duyệt càng lúc càng bất an, ả gượng chống người ngồi dậy:"Phụ vương, người nói những lời này rốt cuộc là có ý gì?"

"Chính ngươi làm chuyện gì, tự ngươi rõ nhất." Thần sắc Sở Dật Chi lạnh nhạt,"Chuyện ngươi sai Thao Thiết làm, ngoài ra còn có thân phận của Sương Sương, ta đều đã biết cả rồi."

Trong lúc nói chuyện, hắn đưa tay lên.

Linh lực cường hãn ấp ủ trong lòng bàn tay, hóa thành mấy đạo nhũ băng sắc nhọn.

Sở Chung Duyệt lộ vẻ sợ hãi, co rúm người lùi về phía sau.

"Không... Phụ vương!"

"Sao người có thể nhẫn tâm như vậy?! Cho dù Dư Sương Sương là con gái ruột của người, nhưng ta mới là người từ nhỏ đã đi theo bên cạnh người, hầu hạ dưới gối người a! Ta mới phải! Chẳng lẽ tình cảm cha con bao nhiêu năm qua đều không tính sao?!"

"Không tính." Sở Dật Chi không chút lưu tình đáp lại.

Mấy đạo nhũ băng trong lòng bàn tay cũng ngay khoảnh khắc này, đồng loạt đ.â.m vào Đan điền của ả.

Sở Chung Duyệt hộc m.á.u, thoi thóp, triệt để ngất lịm đi.

Cao Quý phi vừa nghe thấy tất cả, quá mức khiếp sợ, lúc phản ứng lại thì đã không kịp ngăn cản, trơ mắt nhìn cảnh tượng này, đau lòng khôn xiết:"Dật Chi... Cho dù Quy Ninh làm sai chuyện gì, nhưng con bé là đứa con gái do chính tay con nuôi lớn!"

Thần sắc Sở Dật Chi khôi phục vẻ thanh lãnh thường ngày.

"Nuôi ong tay áo, tự chuốc họa vào thân."

"Một mối họa ngầm như vậy, nên sớm trừ bỏ mới phải."

"Ả làm tổn thương con gái ruột của ta, ta không thể dung tẫn."

Cao Quý phi do dự một lát, kinh nghi bất định mở miệng:"Vừa rồi con nói... Dư Sương Sương là con gái của con?"

"Không sai." Khóe môi Sở Dật Chi khẽ nhếch, tựa như nhớ tới chuyện gì đó nhẹ nhõm vui vẻ, mảy may không để ý tới việc mình vừa làm,"Hôm nào đó, nhi thần sẽ đưa hai mẹ con nàng tiến cung, người và phụ hoàng nhất định sẽ thích họ."

"Chỉ là Sương Sương hiện tại vẫn còn chút thành kiến với ta, nhi thần cần chút thời gian để vãn hồi tâm ý của con bé."

Hắn rất nhanh liền rời đi.

Cao Quý phi nhìn theo bóng lưng hắn rời đi, triệt để không chịu đựng nổi, ngã ngồi xuống đất.

Nhìn Sở Chung Duyệt cả người đầy m.á.u trên giường bệnh.

"Người đâu! Mau gọi người tới!"

Các thái y nối đuôi nhau bước vào, tiến hành cứu chữa cho Sở Chung Duyệt.

Nhưng kết quả cuối cùng lại không mấy khả quan.

"Quý phi nương nương, thương thế của Quận chúa quá nặng, chúng thần chỉ có thể cố gắng giữ lại tính mạng cho ngài ấy, ngoài ra... Vừa rồi Dực Vương điện hạ đặc biệt hạ lệnh, lệnh cho Quận chúa mau ch.óng xuất cung, còn nói... Quận chúa sau này và ngài ấy, không còn bất kỳ quan hệ gì nữa."

Cao Quý phi vừa mới hoàn hồn lại lảo đảo một cái.

Có đôi khi, bà ta cảm thấy, đứa con trai này của mình quả thực giống như một kẻ điên.

Bất luận là ôn hòa hay thanh lãnh, chẳng qua đều là dáng vẻ hắn muốn cho người khác thấy mà thôi.

Sau này biết con trai có người phụ nữ mình thích ở Hạ Giới, phản ứng đầu tiên của bà ta lại là vui mừng, bởi vì con trai cuối cùng cũng học được cách yêu thương người khác, sau đó hắn lại nhận nuôi Quy Ninh, thực sự có được sự từ ái mà một người cha nên có.

Bây giờ xem ra, hoàn toàn không phải như vậy.

Hắn giống như, sinh ra đã thiếu đi tình ti, không biết cách yêu thương người khác.

Quy Ninh được nuôi dưỡng như bảo bối, cho dù là một con ch.ó, bao nhiêu năm qua cũng phải có tình cảm, vậy mà hắn nói vứt bỏ là vứt bỏ, không có nửa điểm lưu luyến.

Cao Quý phi day day mi tâm.

Cuối cùng nhìn Sở Chung Duyệt một cái:"Đưa Quy Ninh đến Hạo Lan Tông đi, Tôn Hạc trưởng lão sẽ chăm sóc tốt cho con bé."

...

Dư Sương Sương và Mạnh Duyệt ở cùng nhau.

Sáng sớm tinh mơ, nàng vừa mới dậy chưa được bao lâu, mấy nha hoàn đã bưng vô số lễ vật tiến vào, đủ các loại kiểu dáng, nhìn qua đã biết giá trị xa xỉ, không chỉ có trang sức quần áo, mà còn có đủ loại pháp khí này nọ.

"Sương Sương cô nương, những thứ này đều là điện hạ tặng cho ngài." Nha hoàn cung kính mở miệng.

"Ngoài ra, còn có bức thư này, điện hạ biết ngài không muốn gặp ngài ấy, cho nên đã viết hết những lời muốn nói lên giấy rồi."

Dư Sương Sương bóc phong thư ra.

Một tờ giấy chi chít nét mực, nàng nhướng mày, đọc từng chữ từng câu.

"Ái nữ Sương Sương... Oẹ..."

"Vi phụ sai rồi... Oẹ." Dư Sương Sương ném phăng tờ giấy sang một bên,"Mang đi mang đi."

Mấy nha hoàn cố nhịn cười, đang định rời đi.

Dư Sương Sương lại gọi các nàng lại:"Khoan đã, mang thư đi là được rồi, lễ vật giữ lại."

Đợi nha hoàn nhịn đến mức khóe miệng co giật rời đi, Dư Sương Sương bắt đầu thưởng thức những bảo bối này, vừa rồi nàng liếc mắt một cái đã nhìn trúng, cái rương gỗ đỏ lớn phía sau kia, trọng lượng lớn như vậy, chắc chắn là một bảo bối hạng nặng!

Nàng xoa xoa tay, tràn đầy mong đợi mở rương ra.

Nhìn thấy...

Một cục thịt xám xịt?

Cục thịt Thao Thiết nhe răng với nàng, đôi mắt to đen láy ngập nước tràn đầy vẻ lấy lòng.

Nó cũng đâu có muốn.

Nó chính là Thao Thiết lừng danh đỉnh đỉnh đó! Nhưng chủ nhân cứ bắt nó biến thành bộ dạng này, nói là có thể chọc cho tiểu chủ nhân vui vẻ, sau này đi theo bên cạnh tiểu chủ nhân làm trâu làm ngựa, đây là để nó chuộc lại lỗi lầm đã gây ra trong quá khứ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tiểu Sư Muội Dẫn Dắt Tông Môn Toàn Chó Xưng Bá Thiên Hạ - Chương 251: Chương 251: Quả Thực Giống Như Một Kẻ Điên | MonkeyD