Tiểu Sư Muội Dẫn Dắt Tông Môn Toàn Chó Xưng Bá Thiên Hạ - Chương 281: Kết Cục

Cập nhật lúc: 02/05/2026 10:49

Dư Sương Sương được phong làm Quận chúa, Hoàng đế đặc biệt ban thưởng cho nàng phủ đệ. Ngày dọn vào phủ, không chỉ Hoàng đế và Dực Vương mang đến đủ loại bảo bối, mà các phi tần, đại thần trong cung cũng hùa theo tặng quà, ngưỡng cửa sắp bị đạp gãy đến nơi.

Nhất thời, danh tiếng của Vinh Hoa Quận chúa ở Đế Tôn Thành vang dội không ai sánh bằng.

Bất quá bản thân nàng lại sầu đến mức nhức cả đầu.

Hai ngày nay, hạ lễ bên ngoài đưa tới sắp chiếm hết cả một cái sân. Theo quy củ, những hạ lễ này còn phải ghi vào sổ sách, phỏng chừng đếm đến tối mịt cũng không xong, lại còn phải ứng phó với đủ loại khách khứa...

Thế là.

Dư Sương Sương vì muốn được thanh tĩnh một chút, quả quyết vào ngày thứ ba, cùng mọi người chuồn về Hạo Lan Tông.

Đợi đến khi Dực Vương hoan thiên hỉ địa, tính toán rốt cuộc cũng có thể hảo hảo chung đụng với con gái, duy trì một chút tình thân phụ t.ử, thì trong phủ đã là người đi nhà trống.

Sở Dật Chi lộn xộn trong gió.

"..."

Hoàng đế trên cao tọa biết được chuyện này, trên mặt tràn đầy vẻ hả hê:"Cái gì? Ngươi vậy mà không biết sao? Tiểu Sương Sương đã đặc biệt nói với trẫm một tiếng, trẫm còn tưởng nàng cũng nói cho ngươi rồi chứ."

Nói xong, lão lộ vẻ khiếp sợ:"Không thể nào, không thể nào, nàng sẽ không phải là chưa nói cho ngươi biết đấy chứ?"

Sở Dật Chi:"..."

Có đôi khi thật sự rất mệt mỏi.

Hướng gió của Hạo Lan Tông cũng hoàn toàn thay đổi. Dư Sương Sương vừa về tới, liền nhận được không ít ánh mắt chú ý, các đệ t.ử nhao nhao tiến lên, ánh mắt đầy quan tâm.

"Dư sư muội, muội về rồi!"

"Dư sư muội, thương thế của muội đã khỏi hẳn chưa?"

"Xin lỗi, trước đây là chúng ta hiểu lầm muội, chúng ta không ngờ Sở Chung Duyệt lại là loại người đó."

"Dư sư muội, muội quá trâu bò rồi! Lại là Không gian linh căn! Trách ta trước kia có mắt không tròng, ta thề từ nay về sau không bao giờ dám nói đệ t.ử của ngọn núi rách nát nhà các muội yếu nữa!"

Phong Vân Bảng đã cập nhật xếp hạng, Dư Sương Sương đứng đầu bảng, Tần Yến thứ hai, Bàng Dung thứ ba, Tư Mã Ly thứ tư, sau đó chính là Mộc Thanh Thanh, Tạ Hàn, Lục T.ử Khâm, Tô Bất Phàm.

Tô Bất Phàm chuyên tu luyện đan, về mặt chiến lực cũng không giỏi bằng mấy vị kia, nhưng nếu trong trận đấu ngày đó cho phép sử dụng đan d.ư.ợ.c, vậy thì lại là chuyện khác...

Mấy người bọn họ hiện tại có thể nói là "đỉnh lưu" của tông môn.

Dư Sương Sương khoanh chân đả tọa, nàng cảm giác linh khí trong đan điền hiện tại đã phi thường dồi dào, giống như một ly nước đã đầy tràn, chỉ cần thêm vào một giọt liền sẽ tràn ra, trạng thái trước mắt của nàng cũng là như thế.

Chỉ thiếu một bước ngoặt cuối cùng này nữa thôi, là có thể đột phá Nguyên Anh kỳ.

Nghe các sư huynh và nhị sư phụ nói, dường như là Tôn Hạc trong lúc nàng hôn mê, đã truyền cho nàng không ít linh lực.

Vị Tôn trưởng lão này, ngoài mặt nhìn thì không có tính người.

Không ngờ lại là một người tốt to bự nha!

Tôn Hạc:"..."

Ngươi tưởng ta muốn chắc?

Đối diện, Tiểu Phượng Hoàng, Tiểu Hắc, Hôi Thái Lang... mấy con thú chớp cũng không chớp mắt nhìn chằm chằm nàng. Kể từ sau Tù Long Trận, bọn chúng đối với nàng đã khẩn trương hơn rất nhiều, hận không thể ngày ngày canh giữ bên cạnh nàng, chỉ sợ nàng lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Dư Sương Sương chợt nhớ ra, nàng học Ngự Thú Thuật đã sắp được một tháng rồi, các loại tâm pháp khẩu quyết đều đã học thuộc làu làu, chỉ là vẫn chưa thực sự sử dụng Ngự Thú Thuật bao giờ.

Mấy con thú chớp chớp mắt, đột nhiên có một loại dự cảm chẳng lành.

Liền thấy nàng cười "âm u", ngoắc ngoắc ngón tay.

"Tiểu Hắc, ngươi qua đây, lấy ngươi ra làm thí nghiệm trước vậy."

Tiểu Hắc trừng lớn mắt.

Thí nghiệm?

Nữ nhân này muốn làm gì?

Cuối cùng dưới sự thúc giục của Dư Sương Sương, nó như nhận mệnh, nhấc chân bước tới.

Dư Sương Sương áp lòng bàn tay lên cái trán rộng rãi đầy lông lá của nó, lẩm nhẩm khẩu quyết.

Nửa canh giờ sau, nàng thu tay lại.

Không khí tĩnh lặng hồi lâu, một người một thú mắt to trừng mắt nhỏ.

Không có chuyện gì xảy ra.

Dư Sương Sương cũng không biết ngự thú thành công là cảm giác gì, có chút ngơ ngác:"Ngươi có cảm giác gì không?"

Tiểu Hắc ngẫm nghĩ:"Hơi nóng."

Nghe vậy, ánh mắt Dư Sương Sương sáng lên.

Lẽ nào là ngự thú thành công rồi?

"Nóng ở đâu?"

Hắc báo nghiêm túc đáp:"Trên trán hơi nóng, do ngươi vừa mới ủ."

Dư Sương Sương vừa nghe lời này liền biết là không thành công, lật cái bạch nhãn, ngửa đầu ngã xuống giường, nằm dang tay dang chân... Đỉnh đầu nàng là mép giường, nhưng lại mạc danh kỳ diệu nhìn thấy một cái bàn, trên bàn là bùa chú nàng vừa luyện hồi sáng.

Nàng chớp chớp mắt, còn tưởng mình nhìn lầm.

Sau đó như phản ứng lại, mãnh liệt nhìn về phía Tiểu Hắc.

Đối diện Tiểu Hắc chính là cái bàn kia.

"Thành rồi?!" Nàng cười to:"Ha ha ha thành rồi!"

Mấy con thú nhìn nàng như nhìn kẻ ngốc.

"Tiểu sư muội!" Lục T.ử Khâm bưng một cái nồi to:"Đây là canh linh ngư Nhị sư huynh đặc biệt hầm cho muội, đại bổ! Muội mau uống lúc còn nóng đi, bồi bổ cơ thể!"

Dư Sương Sương liếc mắt nhìn một cái.

Canh cá?

Nàng chỉ muốn hỏi, canh cá nhà ai mà đen thui như than tổ ong thế này?

"Muội có thể không uống được không?"

Tô Bất Phàm nhấc chân bước vào cửa, nụ cười ít nhiều mang theo chút hả hê:"Thế thì không được, đây chính là Nhị sư huynh đặc biệt làm cho muội đấy! Người khác muốn uống còn không được đâu!"

Đại Thông Minh con ch.ó Husky này đột nhiên chui ra.

"Canh cá? Canh cá gì cơ?"

"Hắc hắc hắc canh cá! Ta muốn uống!"

Tô Bất Phàm hôm qua lấy nó ra làm thí nghiệm, mạc danh kỳ diệu cho nó ăn đan d.ư.ợ.c có thể nói chuyện. Hiện tại loại đan d.ư.ợ.c này gọi là Nhân Ngôn Đan, bất kể là thú gì ăn vào cũng đều có thể nói tiếng người, bao gồm cả gia cầm như gà vịt ngan ngỗng lợn.

Đại Thông Minh nương theo mùi hương liền nhào tới chỗ cái nồi. Lục T.ử Khâm một phút không để ý, canh cá cùng với thịt cá toàn bộ bị cái miệng rộng của nó nuốt chửng, nhai cũng không thèm nhai một cái.

Nó l.i.ế.m l.i.ế.m mép.

Chưa được một lúc rốt cuộc cũng phát hiện có gì đó sai sai.

"Oẹ——"

"Đệt, ăn dở vãi cả chưởng."

Tên gia hỏa này kể từ sau khi biết nói tiếng người, liền mở khóa luôn thiên phú c.h.ử.i thề.

Tư Mã Ly vừa ngậm ý cười bước vào, nghe thấy lời này, lại nhìn thoáng qua cái nồi to bên chân nó, còn có gì mà không hiểu nữa. Gương mặt vốn đang như gió xuân ấm áp kia, trong nháy mắt trở nên mây đen giăng kín, răng nghiến kèn kẹt.

Mấy người còn lại trong phòng thần sắc ngượng ngùng.

Bao nhiêu năm nay, bọn họ không ai dám nói thật.

Không ngờ lại để một con ch.ó nói toạc ra.

Đại Thông Minh khom lưng nôn xong, chớp chớp đôi mắt ngây thơ nhìn về phía mấy người:"Sao thế? Đều nhìn ta như vậy làm gì? Dở thì bảo là dở thôi."

Dư Sương Sương truyền âm cho nó:"Nhân lúc này, mau chạy đi."

Đại Thông Minh vẫn còn hơi ngơ ngác, ngay sau đó liền nhìn thấy Tư Mã Ly đằng đằng sát khí đang đi về phía nó, dọa nó run rẩy một cái, bay nhanh vọt ra ngoài, vừa chạy vừa la:"Cứu mạng a! A a a g.i.ế.c ch.ó rồi! Ô oa ô a!"

Cả cái sân đều vang vọng tiếng kêu t.h.ả.m thiết như heo bị chọc tiết của nó.

Dư Sương Sương đỡ trán:"Tứ sư huynh, quay lại huynh có thể làm thêm một viên Bế Chủy Đan không, ngày nào cũng thế này thật sự rất phiền."

Tô Bất Phàm cười cười:"Ta cố gắng."

Lục T.ử Khâm:"Tiểu sư muội, thật ra có một chuyện, bọn huynh vẫn luôn giấu muội, muội có muốn biết không?"

Tạ Hàn gật gật đầu:"Đúng vậy, chuyện này... nói ra thì rất dài."

"Vậy thì đừng nói nữa." Dư Sương Sương dang hai tay.

"Không, vẫn là phải nói." Tần Yến cùng mấy người liếc nhau một cái, nhìn nàng, mở miệng:"Từ rất lâu trước kia, lúc muội còn chưa gia nhập tông môn, bọn huynh đã mơ cùng một giấc mộng. Trong mộng bọn huynh đều bị Dư Uyển Thanh dây dưa, vì ả ta mà c.h.ế.t t.h.ả.m."

"Tam sư huynh của muội thậm chí còn thích ả ta, cuối cùng bị nghiền xương thành tro. Giấc mộng này chân thật giống như đã từng xảy ra vậy, bọn huynh trơ mắt nhìn hết thảy, lại vô lực vãn hồi."

"Mãi cho đến sau này, có một giọng nói nói cho bọn huynh biết, đây không phải là mộng, mà là chuyện chân thật đã từng xảy ra. Hiện giờ bọn huynh chẳng qua chỉ là trải qua luân hồi thêm một lần nữa, là những kẻ đã từng c.h.ế.t."

"Nó nói, bọn huynh sắp có một tiểu sư muội, tên là Dư Sương Sương, chỉ có muội mới có thể thay đổi vận mệnh của bọn huynh."

Dư Sương Sương kinh ngạc chỉ chỉ chính mình:"Muội?"

Tần Yến gật gật đầu:"Không sai."

"Thật ra sư phụ vốn dĩ không định nhận thêm đồ đệ nữa, năm người bọn huynh đối với người mà nói đã là đủ rồi. Sau đó bọn huynh tự tiện chủ trương, xuống núi thu đồ đệ, bởi vậy mới gặp được muội."

"Ngay từ lúc bắt đầu, muội chính là tiểu sư muội mà bọn huynh muốn."

Dư Sương Sương đã hiểu.

Giọng nói kia chính là Thiên Đạo.

Tất cả mọi chuyện, đều là do nó an bài tốt.

Nghĩ đến đây, Dư Sương Sương mỉm cười.

Con đường tương lai vẫn còn rất dài, nguyện chúng ta có thể nắm tay nhau cùng tiến bước.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.