Tiểu Sư Muội Dẫn Dắt Tông Môn Toàn Chó Xưng Bá Thiên Hạ - Chương 94: Cho Nên… Ngươi Là Nam?
Cập nhật lúc: 01/05/2026 18:22
“Những ngày tháng ở tông môn này ta đã sớm chán ngấy rồi! Còn có lão đàn bà Bách Lý Hương Hương kia, bà ta bị đàn ông lừa gạt, liền căm ghét đàn ông đến tận xương tủy!”
“Sau đó thành lập Hợp Hoan Tông, chuyên bồi dưỡng các nữ đệ t.ử các ngươi, tu luyện mị thuật, pháp môn thái dương bổ âm, mục đích chính là để các ngươi trả thù đàn ông.”
Ả cười khổ, “Mà ta, thân là nghiệt chủng của bà ta và gã đàn ông kia, lại bị bà ta ép buộc, chỉ có thể dùng bí bảo, hóa thành thân nữ nhi để sống tạm bợ.”
Tạ Hàn kinh ngạc nhìn ả.
Chính xác mà nói, là hắn.
Tiết Lan giơ tay tháo chiếc nhẫn trên tay xuống, gần như ngay lập tức, thân hình của ả cũng xảy ra biến hóa.
Đường cong trước n.g.ự.c xẹp xuống, bờ vai vốn mảnh mai cũng trở nên rộng hơn không ít, khuôn mặt mang vẻ yêu kiều của nữ t.ử không thay đổi, nhưng lại có thêm vài phần anh tuấn một cách kỳ lạ.
Hắn tháo nhẫn xuống cất đi, nhìn Tạ Hàn, môi mỏng cong lên, đôi mắt phượng nhướng lên một đường cong quyến rũ.
Giọng nói khác hẳn trước đây, là giọng trầm thấp từ tính của nam t.ử, “Làm quen lại nhé, tên thật của ta là Tiết Lam, Lam trong lam vụ kim triêu trọng.”
Tạ Hàn im lặng một lúc lâu.
“Cho nên… ngươi là nam?”
Tiết Lam gật đầu, vừa định nói gì đó, đã bị đ.ấ.m một cú.
Đấm cho hắn lùi lại mấy bước, cúi người ho khan.
Ngẩng đầu trừng mắt nhìn Tạ Hàn, “Ngươi đ.á.n.h ta làm gì?!”
“Đánh chính là cái đồ không biết xấu hổ nhà ngươi.”
“Lúc trước mượn thân phận nữ t.ử, giả vờ giả vịt, bám riết bên cạnh tiểu sư muội của ta không đi chính là ngươi, đúng không? Bây giờ ngươi biến thành nam, vậy thì tốt.” Nói rồi, Tạ Hàn xoa xoa cổ tay, “Đánh một trận đi.”
Tiết Lam cười gượng, “Không phải… ngươi cũng quá bạo lực rồi!”
Tạ Hàn rút kiếm, “Không đ.á.n.h ngươi một trận, thật sự không thể chấp nhận được.”
“Đó đều là hiểu lầm!” Tiết Lam vội vàng giải thích.
…
Hai người càng cãi càng hăng, hoàn toàn quên mất bên cạnh còn có một Liễu Mị Nhi.
Ả ngây người đứng tại chỗ, không thể chấp nhận được việc sư muội của mình đột nhiên từ nữ biến thành nam, hơn nữa còn là con gái riêng của sư phụ…
Ồ không, là con trai riêng.
Về chuyện này, các đệ t.ử Hợp Hoan Tông đều không biết, chỉ nghĩ Tiết Lam là đệ t.ử mà Bách Lý Hương Hương nhặt được dưới núi.
Ngày thường, Bách Lý Hương Hương đối xử với Tiết Lam cũng không khác gì các đệ t.ử bình thường khác.
Thậm chí còn nghiêm khắc hơn.
Nếu không, Liễu Mị Nhi cũng không dám cả gan đi g.i.ế.c hại Tiết Lam.
Tiết Lam nhìn ả, “Liễu Mị Nhi, tất cả đều là ta tính kế, nếu không ngươi nghĩ, chỉ bằng thủ đoạn ngu xuẩn của ngươi, mà có thể lừa được ta sao?”
“Vậy ngươi muốn thế nào?” Liễu Mị Nhi cười lạnh một tiếng, mặt đầy vẻ tráng sĩ một đi không trở về, “Muốn g.i.ế.c muốn róc thịt, tùy ngươi xử lý! Nữ t.ử đầu gối có vàng, đổ m.á.u đổ mồ hôi không đổ lệ! Ta sẽ không dễ dàng cầu xin ngươi đâu!”
Miệng nói vậy, nhưng cơ thể rất thành thật, chân mềm nhũn liền quỳ xuống trước mặt hắn.
Tiện thể dập đầu mấy cái, trán cũng dập rách da.
Chỉ cần Tiết Lam không bảo dừng, ả sẽ dập đầu mãi.
“Ta đã thế này rồi, ngươi có nỡ g.i.ế.c ta không?”
Tiết Lam: “…”
“Nể tình ngươi thành khẩn như vậy, ta có thể không g.i.ế.c ngươi, về nói với lão đàn bà Bách Lý Hương Hương kia, cứ nói ta, Tiết Lam, từ nay về sau không còn là đệ t.ử Hợp Hoan Tông, cũng không có bất kỳ quan hệ gì với bà ta!”
“Được!” Liễu Mị Nhi vừa dập đầu vừa gật.
“Vậy ta có thể đi được chưa?”
“Cút đi.” Tiết Lam xua tay.
“Được.” Liễu Mị Nhi bò trên đất, men theo sườn núi lăn đi thật, không lâu sau đã lăn mất dạng.
*
Bên ngoài bí cảnh, bảng xếp hạng cũng đã có sự thay đổi.
Mạnh gia do Dư Sương Sương đại diện đã trở lại vị trí đầu bảng.
Cố gia Cố Trừng đứng thứ hai, Thanh Vân Tông Tạ Hàn thứ ba, Tần Yến và Tư Mã Ly đồng hạng tư, anh em Kim gia cũng nằm trong top đầu, sau đó là Mạnh Sanh Ca, Vương Yên Nhiên, Dư Uyển Thanh.
Thất Kiếm Tông, Tiêu Tương Các, Tinh Lan Tông và các tiên môn khác.
Thời gian bí cảnh đóng lại đã không còn bao lâu.
Không ai ngờ rằng, lần này Mạnh gia sẽ giành chức vô địch.
Các trưởng lão tông môn trong lòng kinh ngạc.
Sau khi thử luyện bí cảnh lần này kết thúc, địa vị của Mạnh gia ở Thánh Đô sẽ tăng vọt, những kẻ chờ xem trò cười của Mạnh gia, e là sẽ bị vả mặt bôm bốp.
Không chỉ có Mạnh gia.
Còn có một Thanh Vân Tông, bọn họ chưa từng nghe qua.
Chỉ là lần này người được lợi lớn nhất ngoài Mạnh gia, chính là những tiểu tiên môn vô danh kia.
Bởi vì những đệ t.ử tiên môn này đã nộp phí bảo kê cho Dư Sương Sương, được nàng che chở, không chỉ không bị loại, mà còn thu hoạch được không ít bảo bối, xếp hạng cũng cao!
Chuyện này trước đây, bọn họ nghĩ cũng không dám nghĩ!
Các trưởng lão của những tiểu tiên môn này vui mừng khôn xiết.
Chỉ có Thiên Huyền Đạo Tôn ở bên cạnh, mặt lạnh như tiền.
Một bàn tay to vỗ lên vai ông ta.
Quay đầu lại liền đối diện với nụ cười ‘từ mi thiện mục’ của Trương Đạo Thành, “Đạo tôn tiểu lão đệ, sao trong bảy người đứng đầu bảng xếp hạng, không thấy đệ t.ử Lăng Vân Tông của ngươi?”
Lời này vừa ra, sắc mặt Thiên Huyền Đạo Tôn càng như ăn phải ruồi.
Trong số đông đảo đệ t.ử, người ông ta coi trọng nhất chính là Dư Uyển Thanh, dốc hết tâm tư, cung cấp cho ả đủ loại thiên tài địa bảo, để ả đột phá trước khi thử luyện.
Còn cho phép ả vào Kiếm Trủng, lấy được Sương Hoa Kiếm.
Giao cho ả trọng trách!
Chẳng phải là để giúp Lăng Vân Tông giành được thành tích tốt, ông ta làm sư phụ, cũng được thơm lây sao?
Nhưng trên thực tế, Dư Uyển Thanh chỉ lo đấu với Dư Sương Sương, thứ hạng còn không cao bằng Vương Yên Nhiên!
Dường như nhận ra mình nói sai, Trương Đạo Thành có chút áy náy, an ủi ông ta, “Haiz, xem ta này, thật là không biết lựa lời, đạo tôn ngài đừng để ý.”
“Thật ra đây cũng chỉ là một bảng xếp hạng, không đại diện cho điều gì, cùng lắm chỉ nói lên rằng, đệ t.ử dưới trướng ngài thực lực yếu hơn một chút, ngài làm sư tôn, không dạy dỗ tốt bọn họ, sau này rèn luyện thêm là được!”
“Đừng vì chuyện nhỏ này mà ảnh hưởng đến sức khỏe, ngài đã lớn tuổi rồi, cẩn thận tức giận hại thân.”
Thiên Huyền Đạo Tôn: “…”
Nghiến răng ken két.
Đã không nhịn được muốn g.i.ế.c người rồi.
…
Dư Sương Sương chỉ cần nhìn bóng lưng màu mực đó đã nhận ra Tạ Hàn.
“Tam sư huynh!”
Tạ Hàn vẻ mặt rất bình tĩnh, bước tới, ném túi Càn Khôn trên người cho nàng.
“Đây là gì?” Dư Sương Sương mở túi Càn Khôn, thấy bên trong chứa đầy ma hạch, suýt nữa lóa mắt, nàng kinh hô, “Tam sư huynh, những thứ này thật sự cho muội sao?”
“Trên người ta không còn chỗ trống thôi, miễn cưỡng tặng ngươi.” Tạ Hàn liếc nàng một cái.
“Bảo ngươi cầm thì cứ cầm, nói nhiều làm gì.”
Hắn đã nói vậy, Dư Sương Sương liền vui vẻ nhận lấy.
Tạ Hàn quay đầu, mới thấy Tần Yến và những người khác bên cạnh nàng.
Kinh ngạc một chút, “Các ngươi cũng ở đây?”
Tô Bất Phàm đang phe phẩy quạt thì dừng lại, “Không phải chứ? Hóa ra chúng ta bao nhiêu người sống sờ sờ đứng đây, vừa rồi ngươi hoàn toàn không thấy chúng ta?”
“Ôi, càng ngày càng không ra thể thống gì.” Tư Mã Ly phàn nàn.
Lục T.ử Khâm gật đầu, “Đúng đó đúng đó!”
Hoàn hồn, Dư Sương Sương nhìn bóng dáng màu đỏ quen thuộc sau lưng Tạ Hàn, “Tiết Lan? Ngươi trốn đằng sau làm gì?”
Dứt lời, một khuôn mặt ló ra.
Nhìn người trước mắt, Dư Sương Sương nhíu mày.
Tô Bất Phàm dừng lại, kéo tay Tiết Lam, lập tức bắt được mạch của hắn, xác định đây là một người đàn ông không sai, “Kỳ lạ, rõ ràng là một người đàn ông, nhưng lại giống hệt người tên Tiết Nhu kia.”
“Là Tiết Lan.” Tiết Lam cạn lời.
“Dù sao cũng từng cùng sinh cùng t.ử, vậy mà ngay cả tên của ta cũng không nhớ, thật là đau lòng.”
[Hôm nay có việc, chỉ cập nhật một chương, ngày mai sẽ cập nhật lại bình thường~]
