Tiểu Sư Muội Gánh Vác Cả Tông Môn - Chương 265
Cập nhật lúc: 29/12/2025 05:24
Nhắc đến Tứ sư huynh, Trì Vũ chỉ cảm thấy đau đầu.
Thực ra, sau khi rời thánh địa, việc đầu tiên nàng định làm là cứu Tứ sư huynh ra khỏi hiểm cảnh.
Kết quả là, một câu nói của Nguyệt Sương khiến cả nhóm Trì Vũ lặng người: "Tại sao ta phải đi? Hiếm khi có cơ hội động phòng, tất nhiên phải trải nghiệm một lần! Các ngươi đừng phá hỏng chuyện tốt của ta!"
Mặc cho Trì Vũ và mọi người ra sức khuyên can nhưng hắn vẫn một mực cứng đầu, khăng khăng đòi làm "tân nương", thậm chí còn lấy cái c.h.ế.t ra uy h.i.ế.p.
Không còn cách nào khác, cả nhóm đành nhượng bộ, tìm cách khác. ...
Trong khi đó, Loan Thanh và Diêm Chiến đã đi xa.
"Chúng ta cũng theo sát họ!" Trì Vũ lập tức dẫn mọi người bám theo.
Khi giờ lành đã đến, một vị lão nhân của Diên tộc cao giọng tuyên bố: "Giờ lành đã điểm, mời tiểu công chúa!"
Rất nhanh, một "Diêm Diên giả" trong bộ hỷ phục đỏ được người dìu bước ra.
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy "tân nương", ánh mắt của Loan Thanh lóe lên tia thèm khát, cơ thể hắn cũng bắt đầu nóng rực.
Diêm Chiến ngồi trên vị trí chủ trì, khuôn mặt hiện lên nụ cười khó đoán.
"Tân nhân tiến lên, hành lễ!"
"Lễ thành..."
Nghi thức của Diên tộc cực kỳ đơn giản, từ đầu đến cuối không quá ba phút.
Khi "tân nương giả" được đưa về phòng, tân lang Loan Thanh bắt đầu cùng các quan khách nâng ly.
Ở nơi ẩn nấp, Bạch Tuyết nhìn chằm chằm vào bàn tiệc đầy ắp cao lương mỹ vị, nước miếng chảy ròng ròng.
Nếu không phải Trì Vũ đang giữ c.h.ặ.t nàng, chắc nàng đã lao ra cướp đồ ăn từ lâu. ...
Trong tiệc cưới.
Diêm Chiến mặt mày hớn hở, tay cầm chén rượu, loạng choạng tiến đến trước mặt Loan Thanh: "Loan huynh... Không, giờ phải gọi là muội phu mới đúng! Từ nay về sau, tiểu muội nhà ta nhờ ngươi chăm sóc. Ngươi nhất định phải đối xử tốt với nàng!"
"Ha ha, Thê huynh cứ yên tâm! Ta nổi tiếng là người biết thương hoa tiếc ngọc. Nào, cạn ly!"
"Cạn!"
Nhân lúc Loan Thanh nâng ly, hắn kín đáo trao ánh mắt ra hiệu cho một nữ nhân Diên tộc bên cạnh Diêm Chiến.
"Vút-"
Trong chớp mắt, một con d.a.o găm sắc bén bất ngờ đ.â.m thẳng vào n.g.ự.c Diêm Chiến.
"Chát-"
Không ngờ, Diêm Chiến vốn đang say mèm lại đột ngột tỉnh táo, tung một chưởng đ.á.n.h c.h.ế.t nữ nhân Diên tộc ngay tại chỗ.
"Ngươi..."
Loan Thanh biến sắc, mặt đầy vẻ không thể tin được.
"Hừ! Chơi trò đ.â.m lén với ta à, Loan Thanh, ngươi còn non lắm!"
Diêm Chiến đắc ý cười lạnh, đá nhẹ vào t.h.i t.h.ể của nữ nhân xấu số, giọng lạnh băng: "Ngươi nghĩ ta không biết nàng là người của ngươi sao? Đã muốn chơi bẩn, vậy để ta chơi cùng ngươi cho vui!"
"Động thủ!"
Biết đã bị lộ, Loan Thanh cũng không che giấu nữa, gầm lên một tiếng. Đám cao thủ của tộc Thiên Thứu lập tức lật bàn, lao vào chiến đấu.
Diêm Chiến nhảy lên bàn, cao giọng hô hào: "Qua hôm nay, cả Diên tộc và tộc Thiên Thứu đều sẽ thuộc về ta, Diêm Chiến! G.i.ế.c sạch bọn chúng cho ta!"
Hai phe ngay lập tức lao vào nhau, biến một hôn lễ đẹp đẽ thành một bãi chiến trường hỗn loạn.
Loan Thanh và Diêm Chiến, cả hai đều là cường giả ngũ giai đỉnh phong.
Họ dốc hết sức mình, không giữ lại chiêu nào, giao chiến kịch liệt.
Trong bóng tối, Diêm Diên sốt ruột hỏi: "Sao còn chưa ra tay?"
"Tiểu công chúa, kiên nhẫn chút đi!"
Trì Vũ vỗ nhẹ lên mu bàn tay nàng, trấn an: "Nhân vật chính phải xuất hiện vào thời khắc mấu chốt nhất. Cứ xem kịch đã."
Nếu ra tay lúc này, rất có thể hai kẻ kia sẽ tạm thời liên thủ để đối phó với Diêm Diên.
Hơn nữa, dưới tay họ vẫn còn nhiều cao thủ, hành động lúc này không phải nước cờ khôn ngoan.
Vài chiêu qua lại, Loan Thanh dần đuối sức. Mỗi khi vận chuyển yêu lực, yêu đan của hắn lại đau nhói.
Chính lúc này, hắn mới bừng tỉnh, nhận ra rượu mình uống đã bị hạ độc!
Sắc mặt Loan Thanh tái mét, tay run rẩy chỉ vào Diêm Chiến: "Ngươi... ngươi thật bỉ ổi!"
"Hừ! Thành vua thua giặc, ngươi nói ta bỉ ổi thì được gì?"
Diêm Chiến ngẩng cao đầu, ánh mắt mang theo tia giễu cợt: "Thế nào? Mùi vị của Thực Yêu Thảo không tệ chứ?"
Thực Yêu Thảo, còn được gọi là khắc tinh của yêu thú.
Một khi Yêu thú nuốt phải, sẽ không thể vận dụng yêu lực trong thời gian ngắn. Nếu cố gắng cưỡng ép vận dụng, sẽ gây tổn thương nội thương, nhẹ thì kinh mạch đứt đoạn, nặng thì bạo thể mà c.h.ế.t.
Loan Thanh hiểu rằng nếu tiếp tục chiến đấu thì con đường duy nhất là cái c.h.ế.t. Để bảo toàn mạng sống, hắn buộc phải mạo hiểm, triển khai chân thân, hóa thành một con kền kền lông xanh, dang cánh lao thẳng lên trời: "Tên Diêm kia, hôm nay là ta chủ quan. Nhưng muốn giữ ta lại, không dễ thế đâu!"
"Uỳnh-"
Lời còn chưa dứt, một âm thanh trầm đục vang lên. Loan Thanh đ.â.m sầm vào một kết giới vô hình, thét lên đau đớn, rơi từ trên không xuống đất.
"Xin lỗi, mọi thứ đều nằm trong sự kiểm soát của ta. Hôm nay, mạng của ngươi, ta nhận chắc rồi!"
