Tiểu Sư Muội Gánh Vác Cả Tông Môn - Chương 304
Cập nhật lúc: 30/12/2025 15:07
Hôm nay Mặt trời mọc từ hướng Tây sao?
Địch Lôi nhìn Trì Vũ, ánh mắt đầy kinh ngạc.
Trong lòng hắn âm thầm đoán già đoán non: Chẳng lẽ tiểu sư muội thực ra là con riêng của một vị đại lão nào đó, trong khoảng thời gian mình vắng mặt, nàng đã nhận tổ quy tông, rồi được thừa hưởng một khoản gia tài không nhỏ?
Hay là, vào một ngày đẹp trời nào đó, nàng được một đại gia để mắt tới, vung tay thưởng cho một số linh thạch khổng lồ?
Ừm, xét về dung mạo, nàng quả thật có tiềm năng trở thành đối tượng được đại gia bao nuôi!
Để tìm hiểu cho rõ, Địch Lôi vội vàng bám theo.
Những gì Trì Vũ thể hiện tiếp theo hoàn toàn thay đổi hình tượng của nàng trong lòng hắn.
"Tiểu sư muội, ta muốn ăn cái này..."
"Mua!"
"Tiểu sư muội, bộ y phục này thật sự hợp với ta-"
"Đóng gói, tất cả đóng gói!"
Thậm chí Trì Vũ còn chẳng thèm hỏi giá, cứ thế ném một túi linh thạch vào mặt người bán.
Mặc dù chủ cửa hàng bị ném đến mức mặt mũi bầm tím, nhưng vẫn không ngừng tươi cười chào đón vị tiểu phú bà này - dù sao số linh thạch nàng đưa thật sự quá nhiều.
Nơi nàng đi qua, khắp nơi là tiếng nhạc múa ca.
Mặc dù cửa hàng trong Thập Phương Thành không ít, nhưng chẳng có món nào lọt vào mắt xanh của Trì Vũ.
Đan d.ư.ợ.c? Không thiếu. Muốn gì thì chỉ cần mặt dày xin Thánh Cô, quẹt luôn "thẻ mặt" của sư tôn, chắc chắn bà ấy không từ chối.
Pháp khí? Cao cấp nhất cũng chỉ là bậc Địa Giai, vậy mà lại bị đẩy giá lên trời. Mua về chỉ để làm đồ chơi, Trì Vũ có tiền nhưng không ngu.
Công pháp, bí tịch? Trì Vũ chỉ hứng thú với phần sau của Thiên Nhất Kiếm Quyết, nhưng nghĩ bằng ngón chân cũng biết, mấy thứ này chắc chắn không thể xuất hiện ở những cửa hàng như thế này.
Đi dạo thêm một lát, dưới sự thúc giục của sư tỷ, Trì Vũ dẫn đầu đoàn tiến vào một t.ửu lâu cao cấp nhất trong thành, chuẩn bị tiêu pha một trận.
Nhưng không ngờ, vì đại tỷ thí mà t.ửu lâu đã chật ních người.
Khắp nơi đều kín chỗ, ngay cả bên ngoài nhà vệ sinh cũng bày vài bàn tiệc.
Không còn cách nào khác, cả nhóm đành ngồi ven đường, ăn một tô mì giá trên trời, rồi dưới ánh trăng quay về chỗ ở do Nghịch Thần Tông sắp xếp.
Là tông môn chủ nhà, việc cung cấp chỗ ở là điều hiển nhiên.
Không biết vô tình hay cố ý, chỗ ở của Vân Khê Tông lại được sắp xếp ngay giữa Huyền Nguyệt Tông và Nghịch Thần Tông.
Vừa đến đầu ngõ, cả nhóm liền chạm mặt với Huyền Thanh, chưởng môn Huyền Nguyệt Tông, dẫn theo một đoàn đệ t.ử thân truyền đi tới.
Kẻ thù gặp mặt, thêm phần căm hận.
Huyền Thanh liếc nhìn Trì Vũ, hất mạnh tay áo: "Hừ! Tiện tỳ!"
"Ha, mụ già!"
Trì Vũ không chịu yếu thế, lần này còn trực tiếp giơ ngón giữa ngay trước mặt mụ ta.
Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây.
Hiện tại Trì Vũ đã không còn là tiểu bối nhỏ bé chỉ biết chạy trốn mỗi khi gặp Huyền Thanh.
Huống chi, trong đại tỷ thí có quy định rõ ràng, trước ngày thi đấu cấm đ.á.n.h nhau, nếu vi phạm sẽ bị hủy tư cách ngay lập tức.
Thêm nữa, sư huynh sư tỷ của mình đều ở đây, hà cớ gì phải sợ?
Sau một hồi mắt đối mắt gay gắt, hai bên cùng phun xuống đất một bãi nước bọt, rồi quay lưng rời đi.
Nhìn bóng lưng của Huyền Thanh, Địch Lôi xoa xoa cằm, hỏi: "Trì tiểu muội, nghe nói ngươi từng làm tạp dịch ở Huyền Nguyệt Tông suốt năm năm. Ta rất tò mò, năm năm đó ngươi sống thế nào?"
"Ngươi hãy tạm cất sự tò mò của mình đi."
Trì Vũ chỉ vào mấy người chắn trước cửa, nói: "Không thấy bọn họ, đang chặn trước cửa nhà chúng ta sao?"
Những người kia mặc đồng phục trắng tinh, trên trán còn buộc một dải băng trắng sáng lóa, nhìn thế nào cũng không khác gì một đội đi đưa tang.
Mà mấy người mình lại ăn mặc cực kỳ rực rỡ, tạo thành cảnh tượng đỏ - trắng đối lập, không khác gì đám cưới gặp đám ma.
"Là người của Huyễn Kiếm Tông!" Địch Lôi nhướn mày, hạ giọng nói.
Huyễn Kiếm Tông?
Ánh mắt của Trì Vũ lướt qua mấy người đối diện, bối rối hỏi: "Các ngươi, ai kết thù với Huyễn Kiếm Tông vậy?"
Mối hận giữa Vân Khê Tông và Nghịch Thần Tông, Trì Vũ không phủ nhận là do mình gây ra.
Nhưng Huyễn Kiếm Tông... dường như đây là lần đầu gặp mặt, sao lại đến tận cửa chặn đường như thế này?
Lúc này, gã cầm đầu mặc đồ trắng đến ch.ói mắt bên kia mở miệng: "Hừ! Năm nào cũng đứng cuối trong Ngũ Đại Tông Môn, các ngươi cũng dám đến đây sao? Còn ăn mặc như gà lôi thế kia, không thấy xấu hổ à?"
Hừ, một đám bận đồ tang lại có gan chê bai người khác!
