Tiểu Sư Muội Gánh Vác Cả Tông Môn - Chương 310

Cập nhật lúc: 30/12/2025 16:19

Trì Vũ tháo từng túi trữ vật từ thắt lưng xuống, xếp gọn thành một hàng dài trên sàn: "Tổng cộng hai mươi lăm cái, làm tròn, ta chịu lỗ một chút, tính ba mươi cái đi, là ba trăm vạn."

"Viết giấy nợ đi, ta sẽ lục ngay cho ngươi, chúng ta nói lời giữ lời, tuyệt đối không chơi xấu."

"Ha, hai mươi lăm cái mà ngươi dám tính thành ba mươi cái?"

"Phép toán này do thợ mổ lợn dạy ngươi đúng không?"

"Vậy mà còn làm vẻ mặt như thể ngươi chịu thiệt hại, sao ngươi bày ra được cái dáng vẻ đó hay thế!"

Diệp Thần suýt nữa thì nghiến nát cả hàm răng, nhưng không thèm mặc cả, hắn dứt khoát ký xong tờ giấy nợ, sắc mặt đen sì đưa cho Trì Vũ.

Sau đó, hắn vội vàng bắt đầu lục lọi những túi trữ vật trước mặt.

Mở túi thứ nhất, ừm- toàn linh thạch.

Túi thứ hai, vẫn là linh thạch.

Túi thứ ba, cũng là linh thạch...

Linh thạch và linh thạch!

Một mạch mở hai mươi cái túi, bên trong không cái nào khác ngoài linh thạch!

Diệp Thần nghiêm túc nghi ngờ rằng tiện nhân này cố ý khoe khoang trước mặt hắn!

Linh thạch tổng cộng bao nhiêu, Diệp Thần cũng chẳng buồn đếm, dù sao cũng không liên quan đến hắn.

Tới cái túi cuối cùng, hắn hít một hơi thật sâu, chậm rãi mở ra.

May mắn thay, cái túi này không phải chứa linh thạch mà là một đống đồ linh tinh.

Diệp Thần liếc nhìn, thấy có nồi, có cờ, có kiếm...

Hả? Đợi đã, thanh kiếm này, tại sao lại có cảm giác quen thuộc đến thế?

Diệp Thần rút thanh kiếm phát ra hàn khí rợn người, vừa cầm vào tay, toàn thân hắn rùng mình, cảm giác cơ bắp ở lòng bàn chân đều co rúm lại.

Hắn vội ném thanh kiếm xuống đất, hà hơi vào lòng bàn tay, hỏi: "Thanh kiếm này, ngươi lấy ở đâu ra?"

"Nhặt được thôi."

Trì Vũ thản nhiên đáp, nàng không hề nói dối, còn xòe tay làm bộ vô tội,"Giờ thì nhà ngươi cũng đã lục, túi trữ vật cũng đã mở, nếu còn gì muốn xem nữa thì cứ nói ra, ta đều thỏa mãn ngươi!"

Chưa đợi Diệp Thần kịp phản ứng, nàng lại không nhanh không chậm bồi thêm: "Nhưng phải trả thêm tiền."

"Thêm nữa, ta thà cầm cả Nghịch Thần Tông đi cầm cố cho ngươi luôn! Lão t.ử chưa từng gặp ai tham lam như vậy!"

Diệp Thần nghiến răng nghiến lợi, ánh mắt không ngừng quét qua quét lại trên người Trì Vũ, cuối cùng vẫn không tìm được nơi nào có thể giấu một con lợn.

Nhưng hắn không cam tâm cứ thế bỏ đi, c.ắ.n môi hỏi: "Trì Vũ, linh thạch ta sẽ không quỵt nợ! Nhưng ta chỉ muốn hỏi một câu..."

"Ừm- ngươi hỏi đi."

Diệp Thần nhìn thẳng vào mắt nàng: "Con lợn đó, ngươi thật sự không giấu?"

"Không." Trì Vũ nghiêm mặt, biểu cảm không hề giống đang nói dối.

Dừng lại một chút, nàng tò mò hỏi: "Nói đi, tại sao ngươi lại quan tâm một con lợn như vậy? Chẳng lẽ ngươi có sở thích khó nói nào sao?"

"Ta quan tâm cái gì, thì liên quan gì đến ngươi?"

Không tìm được lợn, lại còn vô duyên vô cớ mang một món nợ lớn, tâm trạng Diệp Thần rối bời, hắn không muốn ở lại nơi đau lòng này thêm nữa, hất áo rời đi với khuôn mặt đầy bực bội.

Nhìn bóng lưng hắn khuất xa, Trì Vũ chống cằm thầm nghĩ, sẵn sàng bỏ ra năm trăm vạn linh thạch chỉ để tìm một con lợn!

Xem ra con lợn này, tuyệt đối không tầm thường!

Đột nhiên nàng nhớ lại cái bóng màu hồng nhạt thoáng qua trước mắt mình lúc trước... Trì Vũ bất giác giật mình, chẳng lẽ thật sự đang trốn trong sân nhà nàng?

Nhưng nàng không hề có ý định đi tìm. Trời đất bao la, giấc ngủ là lớn nhất.

Một con lợn thôi mà, kẻ ngu mới đi để tâm!

Thu dọn căn phòng bị Diệp Thần lục tung như bãi chiến trường, Trì Vũ leo lên giường, khép đôi mắt mệt mỏi.

Nửa đêm, nàng lờ mờ cảm thấy có gì đó mềm mềm, ấm ấm chui vào chăn mình.

"Cái quái gì đây?" Cảm giác không ổn, Trì Vũ bật dậy.

Kéo phắt tấm chăn ra, quả nhiên thấy một con "Peppa Pig phiên bản phì nộn" đang tung tăng nhảy nhót trên giường!

"Không phải chứ, thứ này mà đáng giá năm trăm vạn linh thạch sao?"

Trì Vũ túm lấy nó, ngắm nghía cẩn thận. Con lợn này trông dễ thương, nhưng hoàn toàn không có chút d.a.o động linh lực nào.

Nói hay một chút, nó chỉ đáng làm linh vật trang trí.

Ngay khoảnh khắc đó, Trì Vũ nghi ngờ nghiêm trọng, chẳng lẽ đầu Diệp đại thiên tài bị úng nước? Dám bỏ ra số tiền lớn như vậy để tìm một con lợn phế vật này!

Chẳng lẽ nó là Đường Tăng chuyển thế? Ăn vào có thể trường sinh bất lão hay sao?

"Thôi đi, quay về chỗ chủ nhân của ngươi đi, đừng làm phiền ta nữa."

Trì Vũ không có ý định chiếm đoạt con lợn, ném nó xuống gầm giường rồi mặc kệ.

Nói ra thì, con lợn này lại khiến nàng có một cảm giác rất kỳ lạ.

Như thể... huyết mạch tương liên? Nhưng nghĩ lại, ý tưởng đó thật nực cười! Nàng sao có thể liên quan huyết thống với một con lợn chứ?

Trì Vũ lập tức gạt phăng ý nghĩ kỳ quái đó, cố gắng đi vào giấc ngủ.

Chẳng mấy chốc, nàng đã ngủ say.

Trong khi nàng đang ngủ, con lợn nhỏ kia lại lén lút nhảy lên giường.

Nó nằm sát bên Trì Vũ, bắt đầu hấp thu linh lực trong cơ thể nàng. ...

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.