Tiểu Sư Muội Gánh Vác Cả Tông Môn - Chương 378
Cập nhật lúc: 31/12/2025 15:06
Chẳng bao lâu sau, lão quay lại, đưa cho Trì Vũ hơn mười túi trữ vật, gương mặt cười gượng như muốn khóc: "Tiểu hữu, linh thạch đều ở đây, có cần kiểm tra lại không?"
"Không cần, không cần, ta tin tưởng tông chủ đại nhân mà." Trì Vũ cười rạng rỡ như hoa nở, liên tục xua tay, nhưng thần thức thì âm thầm quét qua các túi trữ vật.
Hành động nhỏ này tất nhiên không qua nổi mắt của Hồng Vô Nhai.
Khóe miệng lão giật giật, trong lòng không ngừng phỉ báng: Miệng thì nói hay lắm, chẳng phải vẫn kiểm tra trước mặt ta sao?
"Hai vị, nợ đã trả xong, các ngươi còn chuyện gì nữa không?"
"Ừm..." Trì Vũ nghĩ một lát, cẩn thận bước lên: "Nếu không, ngài ký cho ta một chữ nhé?"
"Thật lòng mà nói, ta là fan trung thành nhất của ngài đó!"
Linh thạch đã lấy, nàng cũng muốn làm lão nở mày nở mặt một chút.
Fan cái gì! Ta thấy ngươi là kẻ cầm đầu hội anti thì đúng hơn! Hồng Vô Nhai gầm thét trong lòng.
Nhưng để tỏ ra độ lượng, lão cuối cùng vẫn nghiến răng, run rẩy viết tên mình lên mặt sau của tờ giấy nợ.
"Ôi trời, chữ ký quý giá này, ta nhất định sẽ mang về treo trên đầu giường!" Trì Vũ làm ra vẻ phấn khích, tiện tay nhét tờ giấy vào túi trữ vật.
"Được rồi, cũng muộn rồi, chúng ta nên quay về thôi."
Sợ nàng tiếp tục làm Hồng lão đầu tức c.h.ế.t, Nguyệt Vô Ngân bước lên chào từ biệt.
"Đường xa núi cao, đạo hữu bảo trọng, cẩn thận đừng giữa đường lật thuyền."
"Ha ha, không đâu, không đâu! Hồng đạo hữu, đến lúc đó mời ghé thăm Vân Khê Tông ta."
Sau vài câu khách sáo, Trì Vũ theo lão tông chủ rời khỏi đại điện của Nghịch Thần Tông. ...
Ánh nắng rực rỡ.
Hai người đi trên con đường nhỏ rợp bóng cây, Nguyệt Vô Ngân giảm tốc độ, khẽ ho một tiếng: "Tiểu Trì này, ngươi..."
"Không cho!"
Trì Vũ không đợi lão nói xong, liền dùng cả hai tay giữ c.h.ặ.t túi trữ vật.
Nàng nghiêm túc cảnh cáo: "Đây là mồ hôi nước mắt... à không, tài sản quý giá của ta. Nếu người dám cướp, ta sẽ hét lên đấy!"
Phản ứng như thể gặp phải kẻ trộm khiến Nguyệt Vô Ngân dở khóc dở cười, lão chỉ vào mặt mình hỏi: "Chẳng lẽ, lão phu trong mắt ngươi là loại người đó?"
"Ta không biết, nhưng người đừng mơ động đến linh thạch của ta."
Hiện tại, Trì Vũ giống hệt một kẻ keo kiệt, thề bảo vệ linh thạch của mình bằng mọi giá.
"Ta chỉ muốn hỏi ngươi..."
"Hỏi gì? Chỉ cần không liên quan đến linh thạch, cái gì ta cũng nói."
Một câu "linh thạch" lặp đi lặp lại khiến lão nhíu mày, sắc mặt lão dài ra, nghiêm giọng dạy bảo: "Tiểu Trì, ta phải nói với ngươi, tiền tài chỉ là vật ngoài thân, sống không mang theo, c.h.ế.t không mang đi. Ngươi quá chấp nhất, điều này không tốt, đừng để của cải làm tha hóa tâm hồn ngươi..."
"Người đã nói vậy..." Trì Vũ chìa tay ra: "Thì cho ta vài trăm vạn tiêu chơi."
Vài trăm vạn! Nàng thật sự không biết linh thạch kiếm được khó đến mức nào!
Khóe mắt lão co giật: "Không phải ngươi đã có năm trăm vạn rồi sao, còn chưa đủ? Ngươi cần nhiều linh thạch như vậy để làm gì?"
"Người không cần quan tâm! Dù c.h.ế.t, ta cũng phải mang về chôn trong quan tài!"
Dĩ nhiên Trì Vũ sẽ không nói với lão rằng, kiếp trước nàng sống nghèo rớt mồng tơi cả đời. Nếu không có tiền bạc bên mình, nàng sẽ không có cảm giác an toàn.
"Ngươi... hầy... thôi được rồi!"
Lão tông chủ vốn định truyền cho nàng một giá trị quan đúng đắn về cuộc sống, nhưng nhìn dáng vẻ của nàng, đoán rằng nói cũng như đàn gảy tai trâu, đành lắc đầu bỏ qua. ...
Khi hai người quay lại tiểu viện của Vân Khê Tông, những người khác đã thu dọn xong xuôi.
"Tiểu sư muội, lấy được linh thạch chưa?" Địch Lôi rón rén lại gần hỏi nhỏ.
Trì Vũ không nói gì, chỉ giơ tay ra hiệu OK.
Tuyệt vời!
Với số tiền khổng lồ năm trăm vạn linh thạch này, Địch Lôi đã không thể tưởng tượng nổi cuộc sống ở Vân Khê Tông sau khi về sẽ xa hoa đến mức nào.
Ừm- Trước tiên, phải đ.á.n.h cược suốt mười ngày mười đêm để gỡ lại toàn bộ số đã thua.
"Đi thôi, về tông." Lão tông chủ phất tay, dẫn mọi người xuống núi.
Chiếc phi thuyền khi đến, đã được dừng tại ngoại thành Thập Phương Thành, có người đặc biệt trông coi.
Cả đoàn cứ thế đi bộ xuống núi. Khi vừa đến lưng chừng núi, một nhóm người mang theo bao lớn bao nhỏ từ trong rừng ùa ra.
Người dẫn đầu, không ai khác chính là tông chủ Huyễn Kiếm Tông, Hiên Viên Chiến.
Nhìn thấy nhóm người của Vân Khê Tông, Hiên Viên lão đầu lập tức cười tươi rói, tiến lại gần: "Ồ, Nguyệt đạo hữu, thật trùng hợp! Không ngờ lại gặp nhau ở đây, duyên phận, duyên phận!"
Duyên phận cái m.ô.n.g!
Nguyệt Vô Ngân suýt chút nữa nhảy dựng lên, tặng lão một cú bạt tai.
Tên vô liêm sỉ này rõ ràng là đã dẫn người chờ sẵn ở đây, còn cố tình giả bộ "tình cờ gặp mặt", phì- thật không biết xấu hổ!
"Nguyệt đạo hữu, đồ đệ ngoan của ta đâu rồi? Sao không thấy?" Hiên Viên lão đầu nghển cổ, cố tìm bóng dáng của Trì Vũ trong đám người.
