Tiểu Sư Muội Gánh Vác Cả Tông Môn - Chương 437
Cập nhật lúc: 02/01/2026 05:13
Luyện hồn, có vẻ cũng rất phù hợp với phong cách của nàng.
"Ta chỉ luyện những kẻ đáng c.h.ế.t! Hơn nữa, ta cũng chỉ thỉnh thoảng mới luyện, đâu có nghiện."
Trì Vũ nói với giọng điệu thản nhiên, không thèm để ý đến hắn nữa mà ngước mắt nhìn về phía trước chiến trường.
Không thể không nói, bốn lão già này vẫn còn chút bản lĩnh.
Phối hợp của bọn họ cũng rất ăn ý, chỉ cần một người vừa nhấc m.ô.n.g, những người khác đã biết ngay là muốn chạy hay "xả hơi".
Chỉ trong chốc lát, dưới sự phối hợp của họ, thi yêu đã ngã xuống không ít.
"Ta muốn xem thử, các ngươi có thể cầm cự được bao lâu!" Trì Vũ không vội lao lên, khoanh tay đứng nhìn bốn lão già biểu diễn.
Dần dần, bọn họ bắt đầu đuối sức.
"Xoẹt-" Một tiếng, lão mũi diều hâu sơ ý, bị thi yêu cào rách n.g.ự.c, m.á.u lập tức tuôn ra.
Lão loạng choạng lùi lại hai bước, lấy tay ôm vết thương, nghiến răng nói: "Khốn kiếp! Tất cả là tại lão Ngũ, tên cầm thú đó bỏ chạy giữa chừng! Khiến cho hợp kích của chúng ta suy giảm đáng kể! Nếu sống sót trở về, ta nhất định lột da hắn!"
"Đại ca, cứ tiếp tục thế này không ổn! Chúng ta sẽ bị kiệt sức đến c.h.ế.t mất, mau nghĩ cách đi!... Á!!!"
Tên gầy gò vừa nói, không cẩn thận bị thi yêu cào trúng hạ bộ, lập tức gục xuống, mất hoàn toàn khả năng chiến đấu.
"Những thi yêu này không phải vô cớ xuất hiện ở đây, nhất định có người đứng sau điều khiển! Và chắc chắn đang ẩn nấp quanh đây."
Lão mũi diều hâu vẫn còn chút thông minh, quả quyết ra lệnh cho người bên cạnh: "Lão Tứ, dò tìm là sở trường của ngươi, mau tìm ra kẻ đó cho ta!"
"Để đó cho ta!" Lão Tứ dốc sức đẩy lui thi yêu trước mặt, lấy ra một quả cầu pha lê từ túi trữ vật, c.ắ.n ngón tay trỏ tay phải, mạnh mẽ nhỏ m.á.u lên.
Một luồng sáng đỏ lóe lên, gương mặt xinh đẹp của Trì Vũ xuất hiện bên trong quả cầu.
"Đại ca, ở đằng kia!!" Lão Tứ nhảy dựng lên, chỉ tay về một hướng, hét lớn.
"Chào mọi người nha - khỏe không?"
Bị phát hiện, Trì Vũ không chút hoảng sợ, thản nhiên bước ra, thậm chí còn vẫy tay chào mấy lão già.
Nhìn thấy nàng xuất hiện, lão mũi diều hâu giật giật mí mắt, tức giận gầm lên: "Tiện nhân! Chúng ta với ngươi không thù không oán, tại sao lại hại chúng ta?"
"Ồ, nếu nhất định phải có một lý do..."
Trì Vũ làm vẻ suy tư, sau đó cười tươi trả lời: "Vậy thì, các ngươi cứ xem như ta phát bệnh đi!"
Khốn nạn thật!
Không phải ngươi phát bệnh, mà rõ ràng là bệnh rất nặng!
Lão mũi diều hâu bị nàng làm tức đến bốc khói trên đầu, vừa định mở miệng c.h.ử.i thì ngay khi thấy rõ người đứng cạnh nàng, lão lập tức hiểu ra vấn đề.
Ngay sau đó, lão quay sang mắng mỏ Lăng Phong: "Lăng Phong! Ngươi mang danh quân t.ử, lại dùng thủ đoạn hèn hạ như thế này! Truyền ra ngoài, ngươi không sợ bị người đời cười nhạo sao?"
"À, không..." Lăng Phong theo bản năng muốn phủ nhận, nhưng một ánh mắt sắc lẹm khiến hắn lập tức đổi giọng: "Ta dùng đấy, thì sao nào?"
"... Ngươi!!"
"Đừng phí lời với bọn họ nữa!" Trì Vũ mất kiên nhẫn, đẩy Lăng Phong lên trước: "Xông lên! Mấy cái đầu này để dành cho ngươi, thể hiện cái sự hung hãn khi đ.á.n.h ta ra đi! Nếu dám lười biếng, về ta sẽ mách sư tôn, ngươi cứ chờ mà lãnh đủ!"
Mấy lão già đã kiệt sức, Trì Vũ tin rằng tam sư huynh có thể dễ dàng xử lý họ.
"Thôi được rồi, đừng nhắc chuyện hiểu lầm nữa được không? Mà... ngươi đ.á.n.h ta nhẹ lắm chắc?"
Lăng Phong bất đắc dĩ đáp lại, rồi rút kim đao ra, nhanh ch.óng xông lên.
Thấy Lăng Phong lao tới với khí thế mạnh mẽ, lão mũi diều hâu lập tức hoảng loạn.
Lão cất giọng the thé: "Lăng Phong! Chúng ta là thân tín của Cung chủ, nếu ngươi g.i.ế.c chúng ta, Cung chủ đại nhân nhất định sẽ không tha cho ngươi! Ta khuyên ngươi đừng làm chuyện ngu ngốc!"
"Đúng vậy! Nếu ngươi g.i.ế.c chúng ta, hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng. Ngươi tốt nhất là nên..."
"Ồn ào!" Lăng Phong là người nói ít làm nhiều, vừa dứt lời đã vung kim đao, c.h.é.m thẳng về phía lão mũi diều hâu.
Bốn lão già vốn đã kiệt sức, tự biết không đỡ nổi. Lão mũi diều hâu không chút đạo nghĩa, kéo lão nhị trọng thương bên cạnh ra chắn trước mình.
"Đại ca, ngươi..."
Tội nghiệp lão nhị, đến một câu trăn trối cũng không kịp để lại, đã c.h.ế.t tại chỗ.
Lão mũi diều hâu đẩy t.h.i t.h.ể về phía Lăng Phong, xoay người định chạy trốn.
Trong lòng thầm nhủ: "Đồng môn c.h.ế.t không phải là ta, lão nhị, đừng trách ta. Sau này ta sẽ đốt nhiều vàng mã cho ngươi."
Không ngờ, một bóng người hiện ra trước mặt lão.
Trì Vũ đứng đó, thanh kiếm ngang chặn đường đi, mỉm cười: "Không chào hỏi đã định đi, có phải quá bất lịch sự không?"
"Ta chào cái mẹ ngươi! Đi c.h.ế.t đi!"
Lão mũi diều hâu hận thấu xương nàng, vận dụng chút linh lực cuối cùng, liều mạng vung tay đ.á.n.h về phía Trì Vũ, định làm ngọc nát đá tan.
"Phụt-"
Chưởng phong chưa tới, lưỡi kim đao đã xuyên qua lưng lão, đ.â.m thẳng vào cơ thể.
