Tiểu Sư Muội Gánh Vác Cả Tông Môn - Chương 549
Cập nhật lúc: 05/01/2026 15:30
"Loạt xoạt xoạt-"
Thời gian trôi qua, gã râu quai nón nhanh ch.óng nhận thấy điều bất thường.
Đám học sinh yếu kém do Hàn Thiên Nhi dẫn dắt, ai nấy đều chăm chỉ viết bài, tốc độ nhanh đáng kinh ngạc!
Vô tình liếc qua đáp án trên bài thi của một người, hắn càng cảm thấy khó tin!
Đáp án đúng từng chữ!
Thậm chí cả dấu câu cũng không sai chút nào!
Có chuyện gì vậy?
Chẳng lẽ những kẻ này, trong đợt kiểm tra đầu tiên đều giả ngu ăn thịt hổ?
Sao lại nhiều mưu mô thế này?
Không! Không đúng!
Một hai người có thể chấp nhận, nhưng nếu tất cả đều như vậy, chắc chắn là có gì đó bất thường!
Ngay lúc đó, đôi mắt sắc bén của hắn bất ngờ nhìn thấy cô nương ở góc phòng, đang lén lút kéo váy lên.
Khi đôi chân dài lộ ra, khiến hắn không kiềm được nuốt nước bọt.
Đã trắng lại còn dài!
Người ta thường nói: "Đẹp hay không, nhìn chân trước; quyến rũ hay không, xem váy sau."
Trời ơi! Đây là thứ mà người đàng hoàng như mình có thể nhìn thẳng được sao?
Hắn lập tức dời ánh mắt, cố gắng che giấu sự lúng túng của mình.
"Khụ-" Một tiếng ho nặng nề vang lên, hắn giả vờ vô tình nhắc nhở: "Một số bạn học đặc biệt, làm ơn chú ý hình tượng một chút! Đây là nơi công cộng đấy..."
Lời còn chưa dứt thì người nào đó không những không thu mình lại mà còn táo bạo hơn, kéo váy cao thêm một đoạn.
Không phải chứ, giới trẻ bây giờ cởi mở đến mức này sao?
Gã đàn ông râu quai nón cau mày, liếc nhìn đôi chân trắng dài ch.ói mắt kia, rồi lại nhìn Trì Vũ đang cúi đầu chăm chú viết.
Đột nhiên, hắn như hiểu ra điều gì đó.
Đồ cáo già! Suýt chút nữa bị ngươi gài bẫy rồi!
Hóa ra lại dùng chiêu "mỹ nhân chân dài"!
"Haha! Ta đã bắt được ngươi rồi!" Hắn nhanh ch.óng bước tới, túm c.h.ặ.t cổ tay Trì Vũ, kéo nàng đứng lên, trên mặt là nụ cười đắc ý.
"Ngươi bị gì vậy? Ta đang làm bài nghiêm túc, ngươi kéo ta làm gì?"
Không đợi đối phương lên tiếng, Trì Vũ đã lên giọng phản pháo trước như thể mình là người bị hại.
Gã râu quai nón khoanh tay trước n.g.ự.c, lạnh lùng nhìn nàng: "Hừ! Đừng tưởng mấy trò nhỏ nhặt của ngươi có thể qua mắt được một người thông minh như ta!"
"Ta đã làm gì chứ?" Trì Vũ giữ vẻ mặt ngây thơ vô số tội.
"Thành thật khai báo, ngươi vừa rồi có phải đang gian lận không? Chính sách của chúng ta là 'chống cự thì khoan hồng, thú nhận thì nghiêm trị'!"
Vì nói quá vội, hắn không nhận ra câu nói của mình nghe sai chỗ nào.
Trì Vũ cũng chẳng buồn quan tâm đến "chính sách" của hắn, dứt khoát lắc đầu: "Không, ngươi đừng vu oan cho người tốt."
"Còn không chịu nhận sao?"
Gã râu quai nón chỉ vào chân phải của nàng, cười lạnh: "Vậy giải thích xem, tại sao ngươi cứ cúi đầu nhìn chân mình?"
Trì Vũ vẫn giữ vẻ mặt vô tội: "Ta nhìn chân của ta, liên quan gì đến ngươi?"
"Đương nhiên là có liên quan!"
Giọng gã trầm xuống, ánh mắt nghiêm nghị: "Bởi vì, chắc chắn ngươi đã viết phao trên chân! Ngươi dám không? Ngay trước mặt mọi người, kéo váy lên cho ta kiểm tra một lượt!"
Vừa nói dứt lời, lập tức thu hút vô số ánh mắt quái dị như nhìn một kẻ biến thái.
Có kẻ gan lớn, bắt đầu xì xầm bàn tán: "Không phải chứ? Hắn bảo một nữ sinh trước mặt bao nhiêu người, vén váy lên cho hắn xem?"
"Hê! Rõ ràng là nhìn người ta xinh đẹp nên cố ý gây sự! Nhân cơ hội để thỏa mãn đôi mắt..."
"Chậc- Loại người này thật bẩn thỉu! Đến cả một kẻ biến thái như ta còn thấy hắn quá đáng hơn!"
"Xì- Đồ không biết xấu hổ!"
Những lời bàn tán bên tai khiến gã râu quai nón tức giận đến đỏ cả mặt,
Hắn gầm lên, mắt đỏ ngầu: "Các ngươi đang nói bậy bạ gì đó! Câm miệng hết cho ta! Ai còn dám nói thêm một câu nữa, ta xử lý như đang gian lận!"
Đường đường chính chính như hắn, bình thường muốn xem những tài liệu học tập "mang màu sắc", đều phải trốn trong chăn mà lén xem, làm sao có thể có suy nghĩ biến thái như vậy?
Nói là vậy, nhưng vẫn có một kẻ anh dũng dám thách thức quyền uy: "Nhìn kìa, hắn tức giận rồi! Chắc chắn bị chúng ta nói trúng tim đen rồi!"
"Haizz! Thời thế sa đọa, lòng người đổi thay! Không biết loại người như hắn, làm sao mà lên được chức trưởng lão của Thái Cực Huyền Cung?"
"Còn phải hỏi sao? Chắc chắn là đi cửa sau! Ngươi xem, hắn và lão tông chủ nhìn có vài nét giống nhau, biết đâu lại là con riêng của người ta..."
"Có lý lắm!"
Lời càng lúc càng khó nghe, đến mức phát triển thành công kích cá nhân.
Gã râu quai nón không thể nào ngờ được, đường đường chính trực như hắn, lúc này lại trở thành đối tượng bị công kích và mỉa mai!
Thật là vô lý hết sức!
"Câm miệng hết cho ta!" Hắn nghiến răng, gân xanh trên trán không ngừng nhảy, rít lên qua kẽ răng.
Hắn quay sang nhìn kẻ đầu sỏ gây chuyện, nghiến răng nghiến lợi mà nói:
"Cái chân của ngươi..."
"Vừa trắng, vừa dài, lại còn thon... Ừm- thẳng tắp, ngươi muốn sờ thử không?"
"... Ngươi!"
