Tiểu Sư Muội Gánh Vác Cả Tông Môn - Chương 584
Cập nhật lúc: 06/01/2026 15:48
Lúc này, bên ngoài bí cảnh.
Từ tối qua, mắt phải của Phất Nhĩ Bì Khắc đã nháy không ngừng.
"Nháy mắt trái là tiền, nháy mắt phải là tai họa!"
Lão lẩm bẩm với âm lượng chỉ đủ để mình nghe: "Chẳng lẽ, đã xảy ra chuyện gì bất thường?"
Không!
Không thể nào.
Với tu vi bán bộ Động Hư của Ngao Liệt, hắn là tồn tại đỉnh cao nhất trong bí cảnh.
Lại có vô số trang bị và đan d.ư.ợ.c cực phẩm hỗ trợ, làm sao có thể xảy ra chuyện ngoài ý muốn được?
Lão hoàn toàn không biết rằng, trong động phủ của mình, lệnh bài sinh mệnh của Ngao Liệt đã sớm vỡ nát.
Thời gian chậm rãi trôi qua.
Suốt ba ngày tìm kiếm, Trì Vũ và Nguyệt Sương vẫn không tìm thấy bất kỳ manh mối nào.
Ngồi trên một tảng đá xanh, Trì Vũ có chút bực bội hỏi: "Ngươi chắc chắn các sư huynh rơi xuống dòng cát lún ở khu vực này chứ?"
"Đúng mà!" Nguyệt Sương gật đầu chắc nịch.
Hắn chỉ vào một đoạn khăn lụa buộc vào hòn đá dưới chân, nói: "Ngươi xem, đây là ký hiệu ta làm lúc trước, tuyệt đối không sai!"
"Vậy thì kỳ lạ thật!"
Trì Vũ vẻ mặt đầy khó hiểu: "Chúng ta đã lấy nơi này làm trung tâm, tìm kiếm khắp phạm vi mười dặm, không hề có dấu vết cát lún hay lối vào ngầm..."
"Giờ phải làm sao đây? Hay là, cứ ngồi đây chờ?"
"Cũng đành vậy thôi." Trì Vũ thở dài bất lực: "Hy vọng mọi người không sao."
Lời vừa dứt, bỗng nghe một tiếng "Ái chà!" tiếp đó là âm thanh nặng nề của vật rơi xuống đất vang lên từ phía sau.
Quay đầu lại, nàng thấy Bạch Tuyết đang ngồi ngẩn ngơ trên đất, tay còn cầm nửa chiếc bánh bao chưa ăn hết.
Chuyện gì vậy?
Một vị sư tỷ từ trên trời rơi xuống sao?
Sau một lúc sững sờ, Trì Vũ nhanh ch.óng bước đến đỡ nàng dậy, rồi dồn dập hỏi: "Sư tỷ, tỷ từ đâu ra vậy? Những người khác đâu rồi?"
"Ta không biết." Bạch Tuyết xoa xoa m.ô.n.g vì bị ngã đau, nhíu mày nói: "Ta chỉ nhớ là đang đi thì bỗng nhiên một luồng sức mạnh thần bí ném ta ra ngoài. Hình như ta còn nghe mơ hồ một giọng nói, bảo rằng kẻ phàm ăn như ta không xứng đáng nhận được truyền thừa của hắn."
Trì Vũ: "..." Hóa ra tỷ bị người ta ghét bỏ rồi ném ra ngoài!
"Không sao đâu, sư tỷ, cái truyền thừa vớ vẩn đó, chúng ta không cần!" Trì Vũ lên tiếng an ủi nàng.
"Ừm." Bạch Tuyết không mấy để tâm, quan sát Trì Vũ từ đầu đến chân, rồi ngạc nhiên nói: "Ồ, ngươi mạnh hơn rồi nhỉ! Đột phá lên Nguyên Anh cảnh rồi!"
"Ơ..." Sợ nàng tự ti, Trì Vũ vội giải thích: "Chỉ là nhờ may mắn thôi."
"Ồ-"
Sự thật chứng minh, nàng đã nghĩ quá nhiều.
Cảm giác tự ti, vốn không bao giờ xuất hiện ở sư tỷ nàng.
Đáp một tiếng qua loa, rồi ngồi phịch xuống, tiếp tục vùi đầu ăn uống.
Ba người cứ thế chờ đợi tại chỗ suốt bảy ngày.
Khi thời gian của bí cảnh kết thúc, tất cả mọi người đều bị cưỡng chế truyền tống ra ngoài.
Giữa đám đông, vẫn không thấy bóng dáng các sư huynh và Phượng Xu. Có lẽ họ vẫn còn trong mê cung dưới lòng đất để lĩnh ngộ truyền thừa.
"Bí cảnh đóng rồi, chắc không sao đâu nhỉ?"
Trong lòng Trì Vũ có chút lo lắng, nhưng nàng cũng chẳng làm được gì hơn.
Đang chuẩn bị rời đi thì một tiếng gầm như sấm nổ vang từ phía sau: "Trì Vũ, ngươi đứng lại cho ta!"
Giọng nói này... chính là lão già Phất Nhĩ Bì Khắc!
Chẳng lẽ lão đã phát hiện ra điều gì?
Trong lòng Trì Vũ hơi hoảng, nhưng vẻ ngoài lại bình tĩnh như không: "Sao vậy? Có việc gì sao?"
"Nói thật đi! Ngươi đã làm gì đồ đệ Ngao Liệt của ta?"
Phất Nhĩ Bì Khắc hằm hằm, như thể ai đó đã trộm quần lót của lão mà không chịu trả.
"Làm gì là làm gì? Ta còn chưa từng gặp hắn, được chưa!"
Trì Vũ nhún vai, quay sang nhìn sư huynh và sư tỷ: "Các người có thấy Ngao đại công t.ử bao giờ chưa?"
"Chưa." Hai người rất phối hợp, đồng loạt lắc đầu.
"Vậy sao?" Phất Nhĩ Bì Khắc cười lạnh, ánh mắt nhìn chằm chằm vào nhẫn không gian trên tay nàng, rồi chậm rãi nói: "Thế ngươi giải thích sao, khi túi trữ vật của hắn lại ở chỗ ngươi?"
Không cho Trì Vũ cơ hội phản bác, lão già khẽ b.úng tay, túi trữ vật thuộc về Ngao Liệt liền tự động từ nhẫn không gian bay ra.
Hóa ra còn có chiêu này!
Trì Vũ thầm kêu không ổn, nhưng trong đầu xoay chuyển rất nhanh, lập tức bật ra: "Ta nhặt được không được sao?"
"Nhặt được? Hừ! Ngươi nghĩ ngươi là thiên mệnh chi nữ chắc? Sao mà nhặt giỏi thế!"
Phất Nhĩ Bì Khắc rõ ràng không tin, vung tay áo, một luồng áp lực mạnh mẽ tức khắc trói c.h.ặ.t Trì Vũ, khiến nàng không thể động đậy.
Lão từng bước tiến tới, giọng lạnh băng: "Lão phu cho ngươi thêm một cơ hội cuối cùng! Nói! Ngươi rốt cuộc đã làm gì hắn?"
"Ta đã nói không gặp là không gặp!"
Trì Vũ c.ắ.n c.h.ặ.t răng, cố gắng chịu đựng áp lực, nhất quyết không chịu khuất phục.
"Xem ra, xương ngươi cứng đấy, miệng cũng cứng! Nếu đã vậy, đừng trách lão phu không nể tình!"
Áp lực gia tăng thêm lần nữa, bảy khiếu của Trì Vũ bắt đầu rỉ m.á.u, nhưng nàng vẫn không cúi đầu.
Hiển nhiên, hôm nay lão già này căn bản không có ý định buông tha nàng!
Dù không g.i.ế.c Ngao Liệt, lão cũng nhất định sẽ ra tay.
"Lão già kia! Thả tiểu sư muội của ta ra!" Bạch Tuyết phẫn nộ, vung nắm đ.ấ.m lao tới.
"Không được!!" Trì Vũ muốn ngăn lại, nhưng đã quá muộn.
Lão già chỉ vung một chưởng, Bạch Tuyết đã phun m.á.u, cả người bay ngược ra xa mấy mét.
