Tiểu Sư Muội Gánh Vác Cả Tông Môn - Chương 658
Cập nhật lúc: 07/01/2026 16:41
"Ừm-" Sau một lúc suy nghĩ ngắn ngủi, Bạch Tuyết lên tiếng: "Vậy ngươi theo ta đi."
"Có bánh bao ăn không?"
Đối phương không hỏi đi đâu, mà lại quan tâm đến vấn đề đãi ngộ.
Cắn răng, Bạch Tuyết miễn cưỡng nói: "Một bữa cho ngươi hai cái..."
"Có thể thêm một cái được không?" Mặc Thất Thất đưa ánh mắt đáng thương nhìn nàng.
"Ba cái á-" Bạch Tuyết có chút do dự.
Đi qua đi lại trong nửa khắc, sau một hồi đấu tranh tư tưởng kịch liệt,
Cuối cùng, dù không cam lòng, nàng vẫn đồng ý: "Nhưng ngươi phải nghe lời ta!"
"Ừm, ừm, Thất Thất nghe lời nhất luôn!"
Trong khi gật đầu đồng ý, Mặc Thất Thất để lộ chiếc răng nanh nhỏ xinh, mỉm cười đưa tay ra với nàng.
"Vừa nãy đã ăn hai cái, đây là cái cuối cùng." Bạch Tuyết miễn cưỡng đưa chiếc bánh bao cuối cùng ra.
Cái bánh bao này, Mặc Thất Thất không ăn, mà cẩn thận dùng khăn tay bọc lại, sau đó cất vào túi trữ vật.
Nàng không có thói quen tích trữ thức ăn nhưng chiếc bánh bao này, nàng giữ lại cho A Ngốc.
Nắm lấy góc áo của Bạch Tuyết, nàng nhỏ giọng hỏi: "Ta có thể mang theo A Ngốc không?"
"A Ngốc là ai?"
"Là một con ma thỏ, nó là bạn thân nhất của ta." Mặc Thất Thất thật thà trả lời.
"Ồ-" Bạch Tuyết gật đầu đồng ý.
"Nhưng ta không biết nó đã chạy đi đâu."
"Ta sẽ cùng ngươi đi tìm."
"Cảm ơn- Ngươi tốt bụng thật." Mặc Thất Thất cười tươi, đôi mắt cong cong như trăng lưỡi liềm.
"Ừ, đi thôi-"...
Trong lúc hai người nắm tay nhau tìm A Ngốc thì Trì Vũ và những người còn lại cũng đang tập trung tại điểm hẹn.
"Tìm được chưa?"
Đối diện câu hỏi của nàng, mọi người đồng loạt lắc đầu.
Trong cấm địa rộng lớn này, không rõ vì lý do gì, thần thức không thể phát tán.
Thêm vào đó, ma khí tràn ngập khiến việc tìm kiếm càng khó khăn hơn.
Dạo quanh nửa ngày, vẫn không thấy bóng người nào.
"Đây là cái gì chứ? Công chúa Ma Tộc không bắt được, lại để mất một sư tỷ! Haizz!"
Trì Vũ thở dài, vẻ mặt phiền muộn, tựa lưng vào gốc cây phía sau.
Sớm biết thế này, đã không tới đây rồi.
Khi mọi người đang rầu rĩ thì sau lưng họ vang lên tiếng xào xạc.
"Ai đó?"
Trì Vũ cảnh giác cao độ, lập tức rút kiếm đứng lên.
Nhưng khi nhìn rõ người tới, nàng không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
Đó chính là vị sư tỷ đã đi lạc, phía sau nàng còn có một bé gái nhỏ nhắn, tay nắm góc váy, dáng vẻ rụt rè.
Còn chưa kịp mở miệng trách móc thì Bạch Tuyết đã nhanh chân lên tiếng: "Tiểu sư muội, ta có chuyện muốn nói với ngươi."
Thấy dáng vẻ bí hiểm của nàng, Trì Vũ theo chân nàng đi ra sau gốc cây.
Bạch Tuyết hạ giọng thì thầm: "Đứa trẻ kia nói mình là công chúa Ma Tộc, ta thì không tin lắm."
"Hả?" Nghe vậy, Trì Vũ sững sờ.
Nàng liếc nhìn Mặc Thất Thất đang ngơ ngác đứng đó, trong lòng cũng sinh nghi.
Dù sao thì đôi tai thú trên đầu nàng ấy quá rõ ràng, nhìn thế nào cũng không giống Ma Tộc.
Tiểu hòa thượng dường như nhận ra sự băn khoăn trong lòng nàng vội bước tới giải thích: "A Di Đà Phật- Nàng là huyết thống lai giữa yêu tộc và ma tộc, nên có đặc điểm của yêu tộc."
"Hả-" Trì Vũ hít một hơi lạnh, người khẽ ngả ra sau theo phản xạ: "Yêu tộc và ma tộc có thể kết hợp à?"
Đây là vượt cả giới hạn c.h.ủ.n.g t.ộ.c rồi đấy!
"Ờ..." Tiểu hòa thượng hơi khựng lại: "Về lý thuyết là không thể, nhưng... đây hình như không phải trọng điểm, đúng không?"
Trọng điểm đáng ra phải là xử lý thế nào chứ?
Trong đầu nàng toàn nghĩ mấy thứ gì đâu không!
"Khụ- Ta chỉ tò mò thôi mà."
Trì Vũ cười gượng hai tiếng, rồi quay sang nhìn Bạch Tuyết: "Tỷ bắt được nàng kiểu gì? Nàng không phản kháng sao?"
Dù gì cũng là công chúa Ma Tộc, lẽ ra phải có chút bản lĩnh chứ.
"Phản kháng làm gì? Ta cho nàng ăn, thế là nàng tự đi theo."
Nói đến đây, trong mắt Bạch Tuyết lộ ra chút khó chịu: "Ngươi không biết đâu, nàng ăn nhiều lắm! Một bữa hết ba cái bánh bao đấy, ngươi phải bồi thường cho ta."
Trì Vũ: "..." Một bữa ba cái bánh bao mà đã dụ được công chúa Ma Tộc!
Có cần đơn giản vậy không?
Nhưng nàng nhanh ch.óng thông suốt, những món ăn đen ngòm của Ma Tộc, đúng là không phải để người ta nuốt – ngoại trừ sư tỷ ra.
"Đừng nói ba cái, ba trăm cái ta cũng bồi thường cho tỷ."
Nói nhẹ một câu, Trì Vũ nhanh chân bước tới trước mặt Mặc Thất Thất: "Ngươi tên gì?"
"Mặc Thất Thất."
"Vậy gọi ngươi là Thất Thất nhé. Sau này đi cùng chúng ta..."
Còn chưa nói hết câu thì Mặc Thất Thất đã chỉ tay vào một người: "Nàng nói mỗi bữa cho ta ba cái bánh bao."
Nhóc con đáng thương, ngươi có thể đặt tiêu chuẩn cao hơn chút không?
Trì Vũ lắc đầu: "Yên tâm, sau này sẽ có thịt cá đầy đủ."
"Không, ta chỉ muốn bánh bao."
Sự cố chấp của đối phương khiến Trì Vũ không biết nên cười hay khóc: "Vậy mỗi bữa mười cái... ừm, thêm một đĩa dưa muối."
"Dưa muối là gì?" Mặc Thất Thất chớp mắt tò mò.
"Là món thần thánh giúp ngon miệng hơn."
"Ồ-" Mặc Thất Thất gật đầu như hiểu ra: "Nhưng nói trước, ta phải mang theo A Ngốc."
"A Ngốc là một con ma thỏ, nhưng đã chạy mất." Sư tỷ rướn tới giải thích.
Được rồi, nhiệm vụ thay đổi – tìm kiếm A Ngốc bị mất tích.
Trì Vũ gật đầu đồng ý, dẫn cả nhóm tiếp tục tìm kiếm khắp cấm địa. ...
