Tiểu Sư Muội Gánh Vác Cả Tông Môn - Chương 699

Cập nhật lúc: 08/01/2026 14:48

Tân tam trưởng lão lập tức đứng dậy hưởng ứng: "Liễu trưởng lão và Bạch trưởng lão tình cảm sâu nặng, việc này lẽ ra phải làm từ lâu rồi!"

"Chén rượu mừng này, lão phu đã mong ngóng bao nhiêu năm, cuối cùng cũng đợi được!"

"Đúng đúng đúng! Không chỉ làm, mà còn phải làm thật hoành tráng!"

"Chẳng sai, hiện nay Vân Khê Tông chúng ta đã là tông môn số một ở Thiên Nam, không thể để mất thể diện. Phải phô bày thực lực của tông môn!"

Mọi người rôm rả bàn luận.

Cuối cùng, lão quyết định.

Ngày đại hôn của Liễu Vô Cực và Thánh Cô sẽ tổ chức vào mùng 9 tháng 9 âm lịch.

Ý nghĩa: Trường trường cửu cửu. ...

Còn cách ngày đại hôn một thời gian.

Là đệ t.ử thân truyền, Trì Vũ cùng các sư huynh sư tỷ đương nhiên bận tối mặt tối mũi.

Đại sư huynh phụ trách nhổ cỏ, cả một ngọn núi đầy cỏ dại đều do một mình hắn xử lý.

Nhị sư huynh không có mặt, được phen trốn việc.

Tam sư huynh lo liệu rượu, thân là một t.ửu quỷ kỳ cựu, việc này giao cho hắn là hoàn toàn yên tâm.

Tứ sư huynh đảm nhận phát thiệp mời.

Ngũ sư huynh phụ trách không khí, đ.á.n.h trống, thổi kèn là sở trường của hắn. Trì Vũ tin rằng, trong ngày đại hôn, hắn không dám chơi trò tiễn biệt người c.h.ế.t.

Lục sư tỷ chỉ lo bê bàn và ngồi dự tiệc, những việc khác, nàng chẳng giúp được gì.

Còn Tiểu Trì... bận tối mắt!

Trang trí hôn phòng, tập luyện tổng duyệt, thiết kế trang phục, trang điểm, v. v... Nói chung, nếu không có nàng thì nhà này chắc chắn sẽ tan tành.

"Ta cần làm gì?" Đại sư tỷ chán chường đếm sao trên trời.

Mọi người đều đã được phân công nhiệm vụ, chỉ riêng nàng—người lớn tuổi nhất—lại chẳng có việc gì để làm.

"Tỷ phụ trách an ninh."

Trì Vũ nửa đùa nửa thật nói: "Đừng để đến lúc đó có kẻ đến cướp cô dâu..."

"Ai dám tới? Ta g.i.ế.c sạch!"

Hồng Lăng toàn thân tỏa ra sát khí, có thể thấy rõ nàng hoàn toàn không nói chơi.

"Ta nói này, có cần làm rình rang như vậy không?" Liễu Vô Cực cười khổ bước ra từ trong nhà.

"Tất nhiên là cần!" Mấy đồ đệ đồng thanh đáp.

Trì Vũ bước lên trước một bước, nghiêm túc nói: "Sư Tôn, không phải ta thiên vị đâu- Thánh Cô chờ người bao nhiêu năm, người không cho người ta một lễ cưới t.ử tế, người không cảm thấy hơi quá đáng sao?"

"Người có thể nghĩ Thánh Cô không để tâm những thứ này, nhưng như vậy là người sai rồi! Ta nói cho người biết, thật ra mỗi nữ nhân đều có một giấc mơ váy cưới. Nghi thức có thể không đại diện cho điều gì, nhưng nó là minh chứng cho tình yêu của các người..."

Nói một hơi liến thoắng một đống lời vô nghĩa, cuối cùng tổng kết bằng vài chữ: "Dù sao chúng ta cũng không thiếu tiền!"

"Tóm lại... Người chỉ cần bế mỹ nhân về là được, mấy việc khác để chúng ta lo."

"Được! Vi sư nghe các ngươi." Liễu Vô Cực cũng không khách khí nữa, nhưng ngay sau đó, ông chuyển chủ đề: "Phía lão nhị có tin tức gì chưa?"

"Không có." Trì Vũ lắc đầu, không mấy bận tâm nói: "Hiện giờ khí số của Ngao gia đã tận, muốn tiêu diệt họ cũng không phải chuyện khó, đúng không?"

"Chưa chắc, dù sao cũng là gia tộc ẩn thế... ít nhiều cũng có chút căn cơ."

"Hay để ta đi một chuyến?" Trì Vũ nhớ mang máng, Ly Nguyệt từng nói, Ngao gia còn sở hữu một loại Thiên Diễm!

Vừa hay có thể dùng để luyện kiếm.

Đại sư tỷ đứng dậy nói: "Để ta đi, dù sao ta cũng chẳng có việc gì làm."

"Cùng đi, cùng đi!" Bạch Tuyết bên cạnh reo lên, những chuyện đ.á.n.h đ.ấ.m thế này, dĩ nhiên không thể thiếu nàng.

"Hay là, tất cả cùng đi? Đi sớm về sớm." Khi nói câu này, ánh mắt Trì Vũ nhìn về phía Liễu Vô Cực.

"Được." Liễu Vô Cực chỉ thản nhiên đáp một chữ.

Nói làm là làm, Trì Vũ thậm chí còn kéo cả Tiểu Hòa Thượng, Triệu Đại Công T.ử và Diêm Diên - vị khách bị nàng ép ở lại, tất cả cùng lên đường.

Đội hình lần này có thể nói là chưa từng xa hoa như vậy.

Tựa vào mạn thuyền run lẩy bẩy, Tịnh Duyên cố gắng nén cảm giác buồn nôn, hỏi: "A Di Đà Phật, Trì thí chủ, nửa đêm thế này chúng ta đi đâu vậy?"

"Diệt môn." Trì Vũ không quay đầu lại, thản nhiên đáp.

"Hả? Diệt... diệt môn?"

Tịnh Duyên trợn tròn mắt, vội niệm Phật hiệu: "Thiện tai thiện tai! Trì thí chủ, sát tâm của ngươi sao lại nặng như vậy..."

Không đợi hắn nói xong, Trì Vũ cắt ngang: "Nếu ta nói cho ngươi biết, Ngao gia đã cấu kết với ma tộc, tàn sát vô số tu sĩ Thiên Nam, ngươi còn "thiện tai thiện tai" nữa không?"

Nghe vậy, tiểu hòa thượng bật dậy, vẻ mặt nghiêm nghị: "Xin hãy cho tiểu tăng siêu độ bọn chúng!"

Trên đường trở về Thiên Nam, cảnh tượng xác chất chồng khắp nơi, hắn đã tận mắt chứng kiến.

Đối với hành động của ma tộc, hắn tất nhiên căm hận vô cùng!

Tất nhiên, những kẻ cấu kết với ma tộc cũng đáng ghê tởm không kém!

Đức Phật từ bi có thể tha thứ cho họ, nhưng nhiệm vụ của hắn chính là tiễn họ đi gặp Phật.

"Đừng mạnh miệng quá sớm."

Trì Vũ gối hai tay sau đầu: "Đừng để đến lúc đó, chưa kịp ra tay đã ngất xỉu vì thấy m.á.u..."

"Ta... đã tốt hơn nhiều rồi!" Tịnh Duyên đỏ bừng mặt phản bác.

"Người xuất gia nói dối là không đúng đâu-" Trì Vũ mỉm cười nhìn hắn. Thấy hắn xấu hổ cúi đầu, nàng cũng không trêu chọc thêm.

"Nhưng ta có một cách hay, có lẽ có thể giúp ngươi khắc phục chứng sợ m.á.u! Có muốn biết không?"

"Xin thỉnh Trì thí chủ chỉ điểm cho tiểu tăng!" Nghe nói có cách khắc phục chứng sợ m.á.u, Tịnh Duyên lập tức thể hiện thái độ khiêm tốn, ham học hỏi.

Nhìn cái đầu bóng loáng của đối phương, Trì Vũ chậm rãi nói: "Ngươi có thể thử tưởng tượng m.á.u b.ắ.n ra không phải là m.á.u, mà là phân hoặc nước tiểu! Ừm... đây gọi là phương pháp chuyển đổi tinh thần."

Tịnh Duyên: "..." Sao lại thô tục như vậy?

Nhưng mà, có lẽ có thể thử xem!...

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.