Tiểu Sư Muội Gánh Vác Cả Tông Môn - Chương 782
Cập nhật lúc: 10/01/2026 17:22
"Đây là gì?" Trì Vũ nhặt mảnh ngọc lên, tò mò đưa lên ánh đèn quan sát.
Bên trong mảnh ngọc hiện lên những hoa văn kỳ lạ cùng một luồng khí tức thần bí, rõ ràng không phải vật phàm.
"Đây là một mảnh của Tu La Độc Tôn Ấn."
"..." Trì Vũ trầm mặc.
Mảnh vỡ? Ý là ta còn phải tìm đủ bộ mới dùng được à? Làm gì, triệu hồi Thần Long chắc?
Dược Lão tiếp lời: "Ngươi chắc cũng đã nghe danh vị Tu La Nữ Đế chứ?"
Trì Vũ gật đầu.
Tu La Nữ Đế, vạn cổ vô song, là một nhân vật lẫy lừng mà ai ở thượng giới cũng biết đến.
Danh tiếng của Tu La Nữ Đế, thậm chí còn vượt xa Tam Đại Thánh Nhân.
Dược Lão khẽ mỉm cười: "Tu La Độc Tôn Ấn này chính là chìa khóa để mở ra truyền thừa của Nữ Đế!"
Truyền thừa Nữ Đế!
Nếu chiếm được, chẳng phải sẽ lập tức thăng hoa sao?
Trì Vũ không khỏi chấn động, ánh mắt không thể tin nổi nhìn Dược Lão:
"Xin thứ lỗi, vật quý trọng như thế, ngươi không để Ly Nguyệt giữ lại, lại sẵn lòng đưa cho ta?"
"Haha, cơ duyên không thuộc về nàng, giữ lại cũng chỉ rước thêm phiền phức."
Dược Lão nhẹ nhàng nói tiếp: "Nhớ lần ở hạ giới, trong Thái Cực Huyền Cung, khi ngươi đối đầu với Phất Nhĩ Bì Khắc, nếu ta đoán không nhầm thì ngươi đã sử dụng sức mạnh thần bí đó, đúng không?"
Sức mạnh thần bí mà bà nhắc đến, cả Trì Vũ và Dược Lão đều hiểu rõ.
Trì Vũ gật đầu, ra hiệu bà tiếp tục.
"Theo suy đoán của ta, sức mạnh đó hẳn có liên hệ mật thiết với truyền thừa của Nữ Đế."
Trong lòng, Dược Lão còn giữ một phỏng đoán táo bạo hơn: Liệu có phải Trì Vũ chính là chuyển thế của Tu La Nữ Đế? Nếu không, làm sao giải thích được tàn hồn Tu La trong cơ thể nàng?
Trì Vũ không biết những ý nghĩ này, chỉ khẽ gật đầu và hỏi: "Vậy các mảnh khác của ấn, ta phải tìm ở đâu?"
"Theo truyền thuyết, Tu La Độc Tôn Ấn được chia thành tám mảnh. Ba gia tộc lớn của Tinh Vực mỗi gia tộc giữ một mảnh, Thiên Hỏa Thánh Vực giữ một mảnh, Huyết Vực một mảnh."
Trong khi Dược Lão liệt kê, Trì Vũ vừa nghe vừa đếm ngón tay: "Ba cộng một cộng một, cộng thêm mảnh này, mới có sáu. Còn hai mảnh nữa thì sao?"
"Ta cũng không rõ." Dược Lão nhún vai bất lực, đó là tất cả thông tin bà có thể cung cấp.
"Vậy về việc hợp tác mà ta vừa nhắc đến thì sao..."
"Tất nhiên là hợp tác vui vẻ!" Trì Vũ mỉm cười, thu lại mảnh ngọc, rồi chìa tay ra.
Ly Nguyệt miễn cưỡng đưa tay bắt, tượng trưng cho sự đồng thuận.
Ngay sau đó, Trì Vũ lại đặt câu hỏi: "Nhưng quan trọng nhất, ngươi chắc chắn có thể giành được một suất trong top năm sao?"
"Ta chắc chắn!" Ánh mắt Ly Nguyệt đầy kiên định.
Thậm chí trong lòng còn thầm nghĩ: Nếu không có ngươi, kẻ biến thái này, ta thậm chí có thể vô địch! Không đùa đâu!
Dược Lão cũng tự tin nói thêm: "Chuyện này cứ yên tâm! Đệ t.ử của ta, về Đan Đạo, tuyệt đối không thua bất kỳ ai! À... trừ ngươi."
Nói đến đây, Dược Lão không khỏi bất đắc dĩ.
Nói Trì Vũ không biết luyện đan thì không đúng, bởi nàng có thể luyện ra thần phẩm đan d.ư.ợ.c thực sự.
Nhưng nói nàng biết luyện, thì quá trình và cách làm của nàng thực sự khó mà nhìn nổi.
Cả Tu Tiên Giới này, kiểu luyện đan của nàng là độc nhất vô nhị.
"Tem tém lại, tem tém lại thôi!" Trì Vũ cười híp mắt, làm dáng như một lãnh đạo, vẫy tay: "Được rồi, cứ quyết định vậy đi!"
"Ừm!"
Nhìn hai người đầy tự tin, Dược Lão vẫn không quên nhắc nhở: "Nhưng đừng mừng vội, thượng giới là nơi thiên tài tụ hội. Dù các ngươi giành được hai suất, vẫn còn ba người khác!"
Bà hạ giọng, ngữ khí trở nên nghiêm trọng: "Trong tháp không có quy tắc ràng buộc, ba người còn lại mười phần thì có tám chín phần sẽ ra tay với các ngươi. Vì vậy, phải cực kỳ cẩn trọng!"
"Không sao." Trì Vũ nhún vai, không hề tỏ ra lo lắng.
G.i.ế.c người đoạt bảo, quá đỗi bình thường.
Cùng lắm là hai đ.á.n.h ba, lợi thế nghiêng về ta, chẳng có gì đáng sợ.
Sau khi thỏa thuận xong, Ly Nguyệt định đứng dậy rời đi.
"Khoan đã!"
Trì Vũ đột nhiên nhớ ra điều gì, kéo nàng lại, cười nham hiểm: "Ngươi đã thấy lệnh truy nã của ta chưa?"
"Ừm." Ly Nguyệt gật đầu.
"Thế nào, ta có lợi hại không? Có phải rất ngưỡng mộ ta không? Có khi nào muốn bắt ta mang đi lĩnh thưởng không?"
Ly Nguyệt: "..." Không nói dối, thực sự có!
Hai mươi triệu, con số ấy là một gia tài khổng lồ!
Năng lực gây chuyện của nàng, thực sự không ai bì kịp.
Tất nhiên, cả đám sư huynh, sư tỷ của nàng, cũng đều là những nhân tài có một không hai.
"Haha, cố gắng lên nha!" Trì Vũ cười lớn, vỗ vai Ly Nguyệt: "Ta đã có giá trị hai mươi triệu, còn ngươi... vẫn chưa đáng một xu!"
Lời này đ.â.m thẳng vào tim!
Ly Nguyệt cạn lời, nhất thời không biết nói gì.
"Được rồi, muộn rồi, ta phải nghỉ ngơi. Phòng còn nhiều, ngươi nếu muốn, cứ chọn một phòng trống mà ở, không tính tiền."
Nói xong, Trì Vũ ngáp dài, quay người đi.
"Cảm ơn!"
Ly Nguyệt nhẹ nhàng đóng cửa lại, bước vào một phòng trống ở góc. ...
