Tiểu Sư Muội Gánh Vác Cả Tông Môn - Chương 839

Cập nhật lúc: 10/01/2026 17:33

Một hộ vệ túm lấy hắn, hỏi: "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Sao vừa nãy ồn ào vậy?"

"Ôi! Đừng nhắc nữa, phu nhân không tìm thấy bảo vật, tức giận quá, đuổi hết bọn ta ra ngoài. Ta khuyên các ngươi cũng đừng tự chuốc khổ vào người. Thôi, ta đi đây-"

Nói xong, Địch Lôi gạt tay hắn ra, cả nhóm nhanh ch.óng biến mất trong ánh mắt ngỡ ngàng của đám hộ vệ.

Tên hộ vệ cau mày: "Ta cảm thấy có gì đó không đúng thì phải?"

Hắn định bước vào kiểm tra nhưng bị đồng nghiệp bên cạnh kéo lại: "Ngươi quản làm gì cho mệt? Tính khí của bà ta, chẳng lẽ ngươi còn không rõ? Cứ để bà ta muốn làm gì thì làm!"

"Ngươi nói cũng có lý!"

Nghe lời, hắn cũng không cố chấp nữa, lập tức chuyển chủ đề: "À, đúng rồi, nghe nói ngươi kiếm được cuốn 'Cương Bình Mai', có thật không?"

"Hề! Tin tức của ngươi nhanh thật! Đúng vậy, ta vừa moi được từ một tên phi thăng từ hạ giới. Nội dung đặc sắc lắm! Muốn mượn xem thử vài ngày không?"

"Tuyệt quá, tuyệt quá!"

Hai người vừa tán gẫu mấy chuyện không đứng đắn, hoàn toàn không hay biết rằng bên trong, Hoa Bách Mị đã "nguội lạnh."...

Sáng hôm sau.

Người hầu đến dọn dẹp mới phát hiện t.h.i t.h.ể kẹt trên mái nhà của Hoa Bách Mị.

Lúc này, gia chủ Trì Khuyết, người đã trò chuyện suốt đêm với các trưởng lão tại động phủ lão tổ, đang chuẩn bị tọa thiền thì bị tiếng gõ cửa gấp gáp làm phiền.

"Gia chủ, không xong rồi! Có chuyện lớn xảy ra rồi!"

Tiếng của quản gia mới, the thé như tiếng loa vỡ, vang lên bên ngoài.

"Lại chuyện gì nữa đây?" Trì Khuyết vô cùng bực bội.

Không có lấy một ngày yên ổn được sao?

Lão hầm hầm mở cửa, túm cổ áo quản gia quát: "Ngươi đừng nói với ta, trong nhà lại có người c.h.ế.t nữa đấy!"

"Ờ..." Quản gia ngẩn người, gật đầu như cái máy.

Đoán chuẩn thật!

"Ai c.h.ế.t?"

"Là tam thiếu phu nhân."

Hoa Bách Mị! Cả nhà này, chẳng lẽ phải c.h.ế.t cho đủ bộ luôn sao?

Trì Khuyết nhíu mày: "Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?"

"Chuyện này... ta cũng không rõ, sáng nay có người đi dọn dẹp bảo khố, kết quả là phát hiện t.h.i t.h.ể của nàng ta ở bên trong..."

"Bảo khố?... Không xong rồi!"

Sắc mặt Trì Khuyết lập tức biến đổi, với tốc độ nhanh nhất lao thẳng đến hiện trường vụ việc.

Lúc này, t.h.i t.h.ể Hoa Bách Mị nằm ngay trước bảo khố, nhưng lão thậm chí chẳng buồn liếc mắt một cái.

Một cái x.á.c c.h.ế.t, so với những bảo vật bên trong, hoàn toàn không đáng nhắc tới.

Lão vội vàng tiến lên tầng hai, phát hiện Huyền tinh đã mất gần một nửa.

Khi lên tới tầng ba, nhìn thấy cảnh tượng đống bảo vật tan nát khắp nơi, lão không kiềm chế nổi nữa!

Trì Khuyết tung một cước đạp nát kệ hàng trước mặt, ngửa mặt lên trời gào thét: "Ai? Là đứa nào làm ra chuyện này? Khốn kiếp, đúng là khốn kiếp!"

Lấy thì cứ lấy, thứ không mang đi được, lại còn phá sạch sẽ!

Có cần tàn bạo đến mức này không?

"Đúng là... tức c.h.ế.t ta mà!"

Sau một hồi giận dữ vô dụng, lão mặt mày đen kịt, triệu tập người đến hỏi chuyện: "Tối qua những ai chịu trách nhiệm canh giữ bảo khố?"

Chẳng mấy chốc, mười mấy tên hộ vệ run rẩy bước ra khỏi đám đông.

Sự việc lớn như vậy xảy ra, ai nấy đều mềm nhũn cả chân tay, cảm giác như đang chờ lên thớt.

Trì Khuyết với vẻ mặt như đang bị táo bón, trừng mắt hỏi: "Tối qua, nàng ta vào bảo khố lúc nào?"

Đối diện câu hỏi, hộ vệ không dám giấu diếm: "Sau khi trời tối, phu nhân dẫn theo vài người nói là nhận lệnh gia chủ, đến lấy một món bảo vật. Chúng ta không dám hỏi nhiều, liền cho họ vào..."

"Người đi theo?"

Trì Khuyết lập tức nắm lấy trọng điểm trong lời kể, nghiêm giọng hỏi: "Họ đâu? Bây giờ những người đó ở đâu?"

"Cái này..." Các hộ vệ nhìn nhau, ánh mắt ngơ ngác.

Tỳ nữ, người hầu trong Trì gia có cả ngàn người, ai mà nhớ nổi từng người?

Huống chi, vị phu nhân kia ba ngày đổi người một lần, chẳng ai kịp nhận ra.

Một hộ vệ gan lớn bước lên đáp: "Những người đi theo đó không bao lâu đã bị phu nhân đuổi ra ngoài..."

"Đúng vậy, bọn ta đều có thể làm chứng!"

"Đồ ngu! Một đám ngu xuẩn!" Trì Khuyết giận đến mức suýt tè ra quần.

Lão hét lớn với giọng chua loét: "Những kẻ gọi là người theo hầu đó chính là bọn trộm! Chính là lũ sát nhân cướp bảo! Các ngươi vậy mà để chúng ngang nhiên trốn khỏi mắt mình! Thật sự ngu hết chỗ nói!"

Càng nói lão càng tức, giậm mạnh chân một cái: "Người đâu, lôi hết lũ vô dụng này xuống c.h.é.m! Xác vứt ra ngoài cho ch.ó ăn!"

"Gia chủ tha mạng!" Nghe không giữ được mạng, đám hộ vệ đồng loạt quỳ xuống cầu xin.

Trì Khuyết phất mạnh tay áo: "Tha cho các ngươi không được! Những kẻ ngu xuẩn như các ngươi, không xứng sống trên đời này!"

"Xin đừng mà!"

"Lôi đi!"

Sau khi xử lý xong đám hộ vệ, Trì Khuyết lập tức ra lệnh: "Truyền lệnh xuống, toàn bộ gia tộc lập tức giới nghiêm! Từng nhà, từng chỗ một, cho ta lục soát! Dù có đào ba thước đất, cũng phải tìm ra lũ hung ác đó cho ta!"

"Rõ!"

Nhìn bóng người rời đi, ánh mắt Trì Khuyết thoáng qua vẻ hung ác: "Con tiểu tiện nhân kia, muốn trả thù đúng không? Được thôi! Ta muốn xem, ngươi có gặm nổi khúc xương cứng mang tên Trì gia này không!"...

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.