Tiểu Sư Muội Gánh Vác Cả Tông Môn - Chương 893

Cập nhật lúc: 11/01/2026 14:54

Miêu Hữu Bệnh không kìm được, gõ gõ chiếc hộp sắt trên đầu mình, hỏi: "Còn cái này, sao mãi không tháo được? Không lẽ cứ phải đeo mãi thế này? Khó chịu c.h.ế.t đi được!"

"Đợi sau này tu vi các ngươi tiến triển, nó sẽ tự rơi ra thôi." Trì Vũ trả lời qua loa, sau đó chỉ vào Kê Vô Lực: "Ngươi theo ta, có nhiệm vụ quan trọng giao cho ngươi."

Nghe đến "nhiệm vụ quan trọng" hai mắt Kê Vô Lực sáng lên, gật đầu liên tục: "Được, được, được!"

"Vậy ta thì sao?" Miêu Hữu Bệnh sợ bị bỏ lại, liền vội hỏi.

Trì Vũ chỉ về phía sau: "Ngươi qua kia, nhổ sạch đám cỏ trên ngọn núi đó đi."

"Không phải chứ, ta..."

"Đừng cãi!" Kê Vô Lực vội liếc mắt ra hiệu cho hắn: "Tiên t.ử bảo gì thì cứ làm đi!"

"Biết rồi." Miêu Hữu Bệnh uất ức đáp. ...

Kê Vô Lực theo sau Trì Vũ, đến đại điện Thiên Trì Phong.

Bên ngoài đại điện, một phụ nhân đang ôm hai đứa trẻ phơi nắng.

Đứng bên cạnh bà là một nữ nhân mặc hồng y, tóc dài, sắc mặt lạnh lùng.

Chỉ một cái liếc mắt, mồ hôi lạnh đã túa ra sau lưng Kê Vô Lực.

Người phụ nữ này có sát khí nặng thật! Ngay cả Thánh Hỏa Thiên Tôn, nổi tiếng g.i.ế.c người như ngóe, đứng trước mặt nàng cũng chẳng khác gì một kẻ học việc.

Trì Vũ vẫy tay với hai người: "Sư nương! Đại sư tỷ!"

"Suỵt!" Bạch Tố làm động tác im lặng, đặt hai đứa trẻ vào xe đẩy bên cạnh, rồi ra hiệu cho Hồng Lăng.

Hồng Lăng hiểu ý, đẩy xe đưa hai đứa trẻ vào trong phòng.

Lạ thật, hai đứa nhỏ khi ở cạnh Đại sư tỷ thì ngoan ngoãn, không khóc không nháo. Nhưng khi thấy Trì Vũ thì lại nhảy nhót như muốn bật lên trời.

Sự đối lập này thật rõ rệt.

"Ngồi đi." Bạch Tố mỉm cười, chỉ vào băng ghế gần đó: "Sao hôm nay rảnh rỗi đến đây?"

"À, ta mang người tới cho sư nương." Trì Vũ cười tươi, quay sang Kê Vô Lực: "Từ nay, tã lót của hai nhóc này, giao cho hắn giặt."

"Cái gì?" Kê Vô Lực nghe xong, lập tức hóa đá.

Phải đến lúc này hắn mới hiểu "nhiệm vụ quan trọng" mà nàng nói chính là giặt tã lót!

"Chuyện này... không ổn lắm đâu?"

Bạch Tố nhìn người đội chiếc hộp sắt kỳ lạ này, âm thầm truyền âm cho Trì Vũ: "Ngươi kiếm đâu ra người kỳ quặc thế này?"

"Đi cửa sau vào."

Trì Vũ lạnh nhạt đáp, rồi liếc mắt nhìn Kê Vô Lực: "Ngươi chắc không có ý kiến gì chứ?"

Ý kiến? Ý kiến ta nhiều lắm!

Ta là ai? Lại phải làm loại việc này?

Trong lòng Kê Vô Lực tức điên, suýt chút nữa bùng nổ tại chỗ.

Nhưng ngay khi thấy Đại sư tỷ Hồng Lăng từ trong phòng bước ra, khí tức lạnh lẽo khiến hắn ngay lập tức bình tĩnh lại.

Người này, khí thế quá mạnh!

Hắn vội vàng gật đầu: "Làm sao có ý kiến được? Đây là vinh dự của ta! Ta, Kê Vô Lực, ước mơ mãi mới được!"

"Tốt, nhận thức ngươi cao đấy! Sau này nhất định sẽ làm nên việc lớn!"

Trì Vũ vỗ mạnh vào vai hắn: "Mỗi ngày đúng giờ tự giác tới đây, đừng để ta phải mời. Ta còn việc, đi trước."

Nhìn bóng lưng nàng khuất xa, Kê Vô Lực nắm c.h.ặ.t t.a.y thành nắm đ.ấ.m.

Con tiện nhân này! Làm nhục ta như thế, một ngày nào đó, ta sẽ bắt ngươi phải trả giá đắt!

Giặt tã lót sao?

Hừ!... Giặt thì giặt!

Và thế là hai kẻ nội gián lão làng, một người nhổ cỏ, một người giặt tã, bụng đầy phẫn uất mà chẳng dám bộc lộ.

Đến khi màn đêm buông xuống, cả hai mới gặp nhau dưới gầm cầu.

Miêu Hữu Bệnh xoa xoa cổ tay đau nhức, hỏi: "Thế nào, hôm nay nàng ta giao cho ngươi việc gì?"

"À... cũng không có gì quan trọng lắm, không đáng nhắc đến." Chuyện giặt tã lót đúng là khó mở miệng, nên Kê Vô Lực quyết định giấu nhẹm.

Miêu Hữu Bệnh cũng không suy nghĩ nhiều, dù sao thân phận đệ t.ử ngoại môn cũng không thể tiếp xúc với những bí mật cốt lõi.

Hắn đổi chủ đề: "Kê huynh, ngươi nói xem, liệu con tiện nhân kia có phải cố ý chơi chúng ta không?"

"Còn phải hỏi?" Kê Vô Lực trừng mắt: "Rõ ràng là lợi lộc chưa đủ! Nàng ta chẳng qua đang tìm cớ để vơ vét thêm một mẻ nữa thôi! Mấy chiêu trò nhỏ nhặt đó, ta còn lạ gì?"

"Thật đúng là tham không biết đủ!"

"Không sao! Ta đã nói rồi, nàng ta càng tham tiền thì càng có lợi cho chúng ta!" Kê Vô Lực mắt sáng lên, khóe miệng nở nụ cười gian xảo: "Ta vừa nghĩ ra một kế hay!"

"Mau nói đi!"

Kê Vô Lực ghé sát vào tai Miêu Hữu Bệnh, thì thầm: "Chúng ta sẽ làm thế này, thế này..."

Nghe xong, hai mắt Miêu Hữu Bệnh sáng rực, gật đầu lia lịa: "Được đấy! Thế khi nào hành động?"

"Không cần vội, việc cần làm bây giờ là lấy được lòng tin của nàng ta đã."

Kê Vô Lực tỏ vẻ đăm chiêu phân tích: "Tạm thời chịu thiệt thêm vài ngày, làm cho nàng ta nghĩ rằng chúng ta ngoan ngoãn nghe lời, không có ý đồ gì. Khi nàng buông lỏng cảnh giác... hừ hừ!"

"Nói có lý!"...

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tiểu Sư Muội Gánh Vác Cả Tông Môn - Chương 892: Chương 893 | MonkeyD