Tiểu Sư Muội Gánh Vác Cả Tông Môn - Chương 899
Cập nhật lúc: 11/01/2026 14:56
Tới bên ngoài kết giới động phủ, Kê Vô Lực nhếch môi cười, từ túi trữ vật lấy ra một món đồ: "May mà ta giữ lại một lá phá giới phù."
Ngay khi dán lên, kết giới động phủ lập tức biến mất, hai người nhanh ch.óng xông vào.
Mặc Thông Thiên, con ch.ó được buộc ở cửa, cảm giác được động tĩnh, vừa mới đứng dậy thì đã bị một cú đ.ấ.m thẳng vào đầu, lập tức ngất xỉu tại chỗ.
Miêu Hữu Bệnh phủi tay, ánh mắt lóe lên vẻ khinh bỉ: "Hừ! Loại rác rưởi này mà cũng nuôi để giữ nhà? Đúng là phí thức ăn."
"Được rồi, đừng lãng phí thời gian!"
Ngay khi chui vào trong động phủ, Kê Vô Lực rùng mình: "Xì- Ông trời ơi, sao ở đây âm khí lại nặng thế này? Chẳng lẽ nữ nhân này là thể chất cực âm?"
"Ai mà biết được?" Miêu Hữu Bệnh chẳng mấy bận tâm, hắn nhìn những bình lọ khắp phòng, trong lòng đầy tò mò.
Vừa định cầm một cái để kiểm tra, lại bị Kê Vô Lực ngăn cản: "Thứ có thể đặt bên ngoài, chắc chắn không phải là đồ tốt, đi vào trong!"
"Cũng đúng."
Hai người lập tức chui vào phòng trong, nơi này bày trí vô cùng đơn giản.
Giường, tủ, bàn trang điểm, ổ lợn.
Ngoài những thứ đó, không còn gì khác.
Thật khó mà tin được, đây lại là khuê phòng của một nữ nhân coi tiền như mạng.
"C.h.ế.t tiệt, gom nhiều huyền tinh như thế mà lại không chịu trang trí chút nào cả? Chẳng lẽ nàng định mang chúng xuống mồ sao?" Kê Vô Lực vừa oán trách, vừa lục lọi khắp phòng.
Thế nhưng, sau một hồi tìm kiếm, chẳng có món đồ nào đáng giá cả.
Khi đang định rời đi thì Miêu Hữu Bệnh đang mày mò bên cạnh cái tủ, bỗng nhiên phấn khích: "Này! Kê huynh, ở đây có ngăn bí mật!"
Hắn vội vàng mở ra, bên trong là một chiếc bình ngọc tinh xảo, lặng lẽ nằm đó.
Mở nắp nhìn vào, bên trong chứa một chất lỏng màu đỏ sẫm không rõ là gì.
"Đem đi! Cất kỹ thế này, chắc chắn là đồ quý! Mang về dâng cho Thiên Tôn." Miêu Hữu Bệnh quyết đoán nhét vào trong n.g.ự.c.
Lại lục tìm thêm lần nữa, xác nhận không còn thứ gì đáng giá, hai người chuẩn bị rời đi thì đột nhiên cảm thấy có ánh mắt đang dõi theo mình.
Quay đầu lại, thì ra là một con lợn nhỏ màu hồng phấn, đang nằm trong ổ lợn, đôi mắt mở to nhìn chằm chằm, cái đuôi nhỏ còn vẫy qua vẫy lại.
"Nhìn cái gì mà nhìn! Lão t.ử ghét nhất là lợn!" Miêu Hữu Bệnh thẳng tay đ.ấ.m tới.
Hắn nghĩ rằng cú đ.ấ.m này sẽ khiến đầu lợn nổ tung tại chỗ, ai ngờ kết quả lại khiến hắn trợn tròn mắt.
Mềm nhũn, cứ như đ.ấ.m vào một đám bông, đối phương hoàn toàn không bị thương chút nào.
"Hả?" Không tin vào mắt mình, hắn dồn hết sức đ.á.n.h thêm lần nữa, nhưng kết quả vẫn như vậy.
"Con lợn này có vấn đề!"
Kê Vô Lực ngăn hắn lại, nhớ tới nữ nhân keo kiệt kia thường ôm nó trong lòng, hắn c.ắ.n răng: "Mang về, dâng cho Thiên Tôn!"
"Được!"
Thế là họ ôm Peppa, phóng như bay ra khỏi động phủ.
Vừa tới cửa, liền nghe thấy tiếng xào xạc.
Quay đầu nhìn, thì ra con ch.ó chột mắt bị đ.á.n.h ngất vừa rồi đã tỉnh dậy.
"Đồ ch.ó! Ta cho phép ngươi dậy chưa?"
Miêu Hữu Bệnh quát lớn rồi bước tới, một cú đá lại khiến Mặc Thông Thiên bất tỉnh.
Hắn phủi tay: "Đi thôi!"
Cứ như vậy, hai người kết thúc những ngày làm gián điệp khốn khổ, trở về với chiến lợi phẩm đầy đủ.
Trên đường trở về, nhớ lại những ngày vừa qua, Miêu Hữu Bệnh không kìm được cảm thán: "Ta thề, đây chính là những ngày uất ức nhất trong đời ta! Mẹ nó chứ, ngày nào cũng phải bới đất, đến nỗi tay ta chai hết cả rồi."
"Haha-" Kê Vô Lực cười khan hai tiếng, không nói gì thêm.
Trong lòng thầm nghĩ: Bới đất thì đã là gì? Lão t.ử còn phải giặt tã mỗi ngày!
Muốn dùng thuật thanh tẩy để đỡ việc cũng không được, bởi nữ nhân mặc hồng y đáng sợ đó luôn đứng cạnh giám sát.
"Kê huynh, huynh nói chúng ta lập công lớn thế này, Thiên Tôn sẽ thưởng gì cho chúng ta đây?" Miêu Hữu Bệnh có vẻ phấn khích.
"Ai mà biết được?" Kê Vô Lực lắc đầu.
"Những thứ khác ta không quan tâm, nhưng tiền lương thì nhất định phải tăng thêm một bậc!"
"Vậy ta cũng tăng một bậc!"
Sau chuyến đi tới Vân Khê Tông, hai người họ hiểu sâu sắc tầm quan trọng của tiền bạc.
Câu nói "Có tiền mua tiên cũng được" quả thật không sai chút nào. ...
