Tiểu Sư Muội Gánh Vác Cả Tông Môn - Chương 920
Cập nhật lúc: 12/01/2026 19:10
Thánh Nhân Cung, bên ngoài đại điện.
Một khe nứt không gian chậm rãi mở ra, sau đó là một bóng dáng thê t.h.ả.m xuất hiện.
Chính là Bát Điện Chủ, người suýt nữa mất mạng.
Một lão giả mặc áo hồng thấy vậy, lập tức bước lên đỡ: "Lão Bát, ngươi làm sao thế này? Sao lại bị thương nặng như vậy?"
Khắp người lão ta đầy vết thương, thậm chí mất cả một cánh tay, trông vô cùng t.h.ả.m hại.
"Đừng nhắc nữa." Bát Điện Chủ nghiến răng, bàn tay đẫm m.á.u túm c.h.ặ.t lấy tay đối phương: "Lão Ngũ, ba vị Thánh Chủ có ở đây không? Ta có việc khẩn muốn bẩm báo!"
Lão giả áo hồng lắc đầu: "Hôm qua, ba vị Thánh Chủ đột nhiên phát tác vết thương cũ, đã bế quan. Còn dặn dò bất kỳ ai cũng không được quấy rầy. Ngươi sợ là không gặp được đâu."
"Đáng c.h.ế.t! Sao lại phát tác đúng lúc này? Khụ khụ..." Vì quá kích động, Bát Điện Chủ ho khan ra vài ngụm m.á.u.
"Đừng lo lắng quá, kể ta nghe xem đã xảy ra chuyện gì..." Lão Ngũ vừa nói vừa dùng linh lực chữa thương cho lão ta.
"Chuyện là thế này..." Bát Điện Chủ không giấu giếm, kể sơ qua mọi chuyện đã xảy ra.
"Ngươi nói sao!? Lão Cửu đã c.h.ế.t rồi?" Lão Ngũ giật mình, đôi mắt đầy kinh ngạc nhìn đối phương.
Điện Chủ Thánh Nhân Cung, thân phận cao quý nhường ấy!
Dám diệt sát! Gan to bằng trời sao?
"Đúng vậy, ta hoàn toàn không kịp ngăn cản, con tiện nhân đó đã trực tiếp bóp nát hồn thể của hắn! Thủ đoạn cực kỳ tàn nhẫn!"
Bát Điện Chủ chỉ vào phần tay cụt của mình, nghiến răng nói: "Nếu không phải ta chạy nhanh, chắc chắn cũng cùng chung số phận!"
"Không ngờ, nàng lại có thực lực như vậy!"
"Thực lực? Thực lực cái quái gì!" Bát Điện Chủ đập mạnh xuống bàn đá, tức giận đứng lên: "Nếu không phải chơi xấu, chỉ bằng vào nàng, ta có thể đ.á.n.h mười người như vậy!"
Rõ ràng, lão vẫn không phục sau thất bại.
"Ngũ ca, tiện nhân đó coi thường Thánh Nhân Cung chúng ta đến vậy, chuyện này không thể bỏ qua! Nếu để truyền ra ngoài, còn mặt mũi nào nữa?"
"Đương nhiên!" Lão Ngũ vuốt râu dài, ánh mắt lóe lên sự tàn nhẫn: "Dám đạp vào mặt Thánh Nhân Cung ta! Dù nàng là ai, cũng phải trả giá!"
Lão b.úng tay một cái, ra lệnh: "Người đâu!"
"Điện Chủ có gì sai bảo?" Một đệ t.ử mặc áo giản dị chạy tới.
"Chuẩn bị tiên liễn, đi đến Vân Khê Tông!"
"Tuân lệnh!"
Nhìn bóng người kia khuất dần, Bát Điện Chủ ghé sát lại, hạ giọng: "Ngũ ca, còn một chuyện nữa ta quên nói."
"Cứ nói!"
"Lần này ra tay, tổng cộng là ba người."
"Không sao."
Lão Ngũ phẩy tay: "Lát nữa ngươi cứ chỉ mặt gọi tên, một người cũng không thoát!"...
Vân Khê Tông, bên trong đại điện tông môn.
Một nhóm nhân vật chủ chốt đang tập trung đông đủ.
Ngồi ở ghế bên, Liễu Vô Cực lên tiếng: "Chưởng môn sư huynh, hiện nay tông môn đã đi vào quỹ đạo ổn định. Gần đây có không ít tu sĩ từ hạ giới phi thăng đến xin gia nhập, chỗ ở ngày càng thiếu thốn. Theo ta, quy mô tông môn cần được mở rộng thêm."
"Liễu trưởng lão nói rất đúng!"
Bên cạnh, Dược Lão gật đầu tán đồng: "Không chỉ chỗ ở, ngay cả phòng luyện đan cũng thường xuyên chật kín, thậm chí không còn chỗ đứng. Việc mở rộng là điều cấp bách!"
"Việc này..."
Nguyệt Vô Ngân vừa định mở lời, thì một giọng nói the thé từ chân trời truyền đến: "Điện Chủ Thánh Nhân Cung đến, toàn thể Vân Khê Tông mau quỳ xuống nghênh tiếp!"
Thánh Nhân Cung?
Nghe ba chữ này, mọi người trong điện đều ngẩn ra.
Khi khai sơn lập tông, chưa từng thấy bọn họ xuất hiện. Lần này lại đột ngột đến, rốt cuộc là có ý đồ gì?
"Ra ngoài xem!" Liễu Vô Cực là người đầu tiên đứng dậy.
Ông mơ hồ cảm thấy, lần ghé thăm này của Thánh Nhân Cung có liên quan đến tiểu đồ đệ của mình.
Bước ra khỏi đại điện, mọi người nhìn thấy một chiếc tiên liễn xa hoa từ phía chân trời chậm rãi tiến đến.
Ngồi trên đó là một lão giả mặc áo hồng, bên cạnh là một lão già cụt tay, mặt đầy âm trầm.
Dọc theo đường đi, các đệ t.ử đi hai bên liên tục rải những cánh hoa màu hồng lên không trung.
Tiên liễn dừng lại trên không trung, ngay phía trên đại điện tông môn. Lão giả áo hồng cúi mắt nhìn xuống, phát hiện không một ai dưới này quỳ xuống nghênh tiếp.
Điều này khiến lão cảm thấy cực kỳ khó chịu.
Phủi mấy cánh hoa dính trên người, lão hạ giọng quát: "Ngừng rải hoa đi!"
Tên đệ t.ử bên cạnh rất hiểu ý, lập tức cất giọng the thé tiêu chuẩn, quát xuống dưới: "Các ngươi thật to gan! Thấy Điện Chủ đại nhân mà không quỳ xuống hành lễ?"
Nguyệt Vô Ngân ngẩng cao đầu, lạnh lùng đáp lại: "Vân Khê Tông chúng ta không hề có giao tình với Thánh Nhân Cung, lại càng không phải phụ thuộc vào các ngươi. Vì sao phải quỳ?"
"Hừ!"
Lão giả áo hồng hừ lạnh, hất cằm, một luồng áp lực khổng lồ từ trên trời giáng xuống.
