Tiểu Sư Muội Gánh Vác Cả Tông Môn - Chương 932

Cập nhật lúc: 12/01/2026 19:12

Dĩ nhiên Lão Long hiểu ý của lão, miễn cưỡng cười một tiếng rồi ngồi xuống: "Về những điều kiện các người đã đề ra trước đây, có thể bàn bạc lại chút không?"

Nguyệt Vô Ngân nhấp một ngụm trà, chậm rãi nói: "Vậy ý của tộc trưởng đại nhân là gì đây?"

"Ngài thấy thế này có được không? Sau khi diệt trừ Huyết Tộc, toàn bộ lãnh địa và tài nguyên của Huyết Vực sẽ thuộc về tông môn các ngài. Bộ tộc ta chỉ cần một nơi để trú ngụ là đủ."

Nguyệt Vô Ngân lắc đầu: "Thật không giấu gì, chúng ta không cần lãnh địa. Về phần tài nguyên, cả dãy Vạn Linh Sơn Mạch này cũng đã đủ dùng rồi."

"Vậy nên... nói trắng ra là các người muốn bộ tộc ta trở thành phụ thuộc của tông môn các người, từ đây bị các người áp bức đúng không?" Lão Long thuận theo lời lão đầu nói, trong giọng mang theo chút không hài lòng.

"Tộc trưởng đại nhân nói vậy là sai rồi!" Nguyệt Vô Ngân mỉm cười, phẩy tay: "Tông môn chúng ta luôn lấy nhân nghĩa làm đầu, sao lại có chuyện áp bức? Chỉ là muốn cầu sự ổn định mà thôi!"

"Cầu sự ổn định?" Lão Long nhíu mày: "Ta không hiểu ngài có ý gì."

"Rất đơn giản, ta không muốn một ngày nào đó, đồng minh từng sát cánh lại đ.â.m ta một nhát từ sau lưng!"

Nguyệt Vô Ngân khẽ cười: "Tộc trưởng đại nhân, đừng trách ta lấy lòng tiểu nhân đo lòng quân t.ử. Chuyện liên quan đến tương lai tông môn, ta không dám đ.á.n.h cược, mong ngài cũng hiểu cho nỗi khổ của ta."

Thấy lão không nói gì, Nguyệt Vô Ngân đứng dậy: "Ta biết việc này khiến ngài khó xử. Chúng ta không cần vội, ngài có thể từ từ suy nghĩ."

Ngài không vội, nhưng ta đây lòng như lửa đốt!

Nếu kéo dài thêm, tình hình chỉ càng tồi tệ hơn.

Lão Long nhíu c.h.ặ.t mày, đi qua đi lại suy tư hồi lâu, cuối cùng nghiến răng nói: "Ta có thể đồng ý với các người, nhưng ta cũng có hai điều kiện!"

"Cứ nói không sao."

Suy nghĩ một chút, lão Long chậm rãi đưa ra điều kiện đầu tiên: "Vì thể diện bộ tộc ta, chuyện này không được tiết lộ ra ngoài."

"Điều đó dĩ nhiên." Nguyệt Vô Ngân gật đầu đồng ý: "Đối ngoại, chúng ta sẽ là quan hệ đồng minh hợp tác."

"Điều thứ hai, không được ép bộ tộc ta làm những việc trái với đạo nghĩa!"

"Điều này ngài hoàn toàn có thể yên tâm." Nguyệt Vô Ngân vỗ n.g.ự.c đảm bảo: "Tông môn ta là một tông môn chính phái đàng hoàng! Tuyệt đối không có ý đồ xấu xa gì."

Nghe lão đầu nói vậy, lão Long nhắm mắt lại: "Nếu đã vậy thì ta có thể đại diện bộ tộc mình, lập Thiên Đạo khế ước với tông môn ngài ngay lập tức! Đồng thời dâng lên tín vật của bộ tộc!"

Nguyệt Vô Ngân nghe vậy, trên mặt lập tức hiện lên nụ cười rạng rỡ: "Không cần vội, tế đàn khế ước phải đến ngày mai mới xây xong."

Lão Long: "..." Quả nhiên hắn đã liệu định ta sẽ đồng ý rồi sao?

"Người đâu, mau chuẩn bị tiệc rượu! Ta muốn cùng tộc trưởng đại nhân uống đến say mới thôi!"

"Không cần." Lão Long chẳng còn tâm trạng nào để ăn tiệc, lặng lẽ nói:

"Ta hơi mệt, có thể sắp xếp cho ta một chỗ nghỉ ngơi không?"

"Dĩ nhiên rồi, đi nào! Lão phu tự mình dẫn đường!"

Nói xong, Nguyệt Vô Ngân một tay khoác vai lão Long, bắt đầu lải nhải:

"Ta nói ngài nghe, tông môn ta quả thực là vùng đất phong thủy bảo địa! Thật đó, không lừa ngài, ngài nhìn xem, cây cối tạo hình đẹp biết bao, rồi còn hoa cỏ kia nữa..."

Như một con ruồi nhặng, cứ vo ve không ngừng, từ đầu tới cuối không nói câu nào lặp lại.

Đi bên cạnh, Vân Dật thực sự không chịu nổi, liền viện cớ đi thăm bằng hữu rồi chuồn mất.

Không biết từ khi nào, hắn đã đến trước động phủ của Trì Vũ trên Thiên Trì Phong.

Đã đến đây, hắn nghĩ ghé thăm một chút cũng không sao, bèn giơ tay gõ lên kết giới.

Gõ được một lúc lâu, cuối cùng bên trong cũng có động tĩnh: "Ai đấy?"

Tiếp đó, Trì Vũ với đầu tóc bù xù, đôi mắt ngái ngủ bước ra khỏi động phủ.

Vân Dật nhìn nàng từ trên xuống dưới, nhíu mày: "Ngươi đang ngủ sao?"

Trì Vũ nhướn mày: "Thì sao? Ý kiến à?"

"Không có." Vân Dật lắc đầu, rồi bước vào động phủ.

"Ọc ọc-" Trì Vũ tiện tay nhấc bình trên bàn, uống cạn chất lỏng màu xanh bên trong rồi chép miệng: "Nói đi, tìm ta có việc gì?"

Vân Dật lại nhíu mày, thầm nghĩ: Ta dù sao cũng là khách, hai lần đến đây mà không cho nổi ta một chén nước sao? Keo kiệt đến thế là cùng.

"Này, ta đang hỏi ngươi đấy!" Giọng Trì Vũ đột nhiên cao lên mấy bậc.

"À, ta theo phụ thân đến bàn chuyện kết minh, đi ngang qua đây nên tiện ghé thăm ngươi."

Trì Vũ ngồi thẳng dậy, liếc nhìn hắn một cái: "Tay không mà tới?"

Vân Dật: "..." Nàng không biết chữ "giữ thể diện" viết thế nào sao?

Ngay sau đó, nàng bĩu môi: "Ừ, giờ thăm xong rồi, ngươi có thể đi được rồi."

"Không phải, ngươi không muốn biết kết quả buổi đàm phán sao? Không muốn trò chuyện với ta chút à..."

"Không muốn." Trì Vũ thẳng thừng cắt ngang: "Ta với ngươi có gì để nói?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.