Tiểu Sư Muội Không Muốn Công Lược Nữa - Chương 138
Cập nhật lúc: 31/03/2026 10:23
“Thành Quan Lăng hiện đang là căn cứ của ma tu.”
Người giữ thành chính là thống lĩnh hiện tại trên danh nghĩa của ma tộc.
Vì thế lực ma tu những ngày gần đây liên tiếp chịu sự đả kích của Tạ Chiết nên thành Quan Lăng hiện được canh giữ vô cùng nghiêm ngặt.
Chỉ có một số ít ma tu biết rằng, đêm ngày hôm nay thống lĩnh ma tộc đã đích thân ra khỏi thành để đón một đoàn người.
Khi Ngu Chi nhìn rõ vị thống lĩnh ma tộc đó, trên mặt nàng lóe lên một tia kinh ngạc.
Chúc Tri Lễ tuy không nhìn thấy nhưng dường như lại có thể cảm nhận được cảm xúc của Ngu Chi, ngay khoảnh khắc cảm xúc của nàng thay đổi, hắn liền lên tiếng:
“Muội quen Hổ Dịch Hiên sao?”
Ngu Chi rũ mắt, không nói gì.
Hóa ra người này tên là Hổ Dịch Hiên.
Ngu Chi đã từng gặp hắn ở trấn Tịnh Thủy, nhà họ Trần.
Lúc đó Tạ Chiết lén vào nhà họ Trần, trong số các tu sĩ xuất hiện ở nhà họ Trần có Hổ Dịch Hiên.
Chỉ là Hổ Dịch Hiên khi đó trông vẫn còn là một thiếu niên phong nhã.
Chứ không phải như bây giờ, trên mặt có một vết sẹo sâu hoắm chạy ngang, vết sẹo đó kéo dài từ đuôi mắt phải tới khóe miệng trái, như thể cả khuôn mặt bị rạch toác ra vậy.
Cộng thêm việc sau khi đọa ma, cả khuôn mặt đều có chút vặn vẹo.
Thoạt nhìn chẳng ra người chẳng ra ma.
Chúc Tri Lễ bước một bước chắn trước mặt Ngu Chi, che đi cái nhìn có chút tham lam của Hổ Dịch Hiên.
Nhận ra động tác của Chúc Tri Lễ, Hổ Dịch Hiên cười khẩy một tiếng:
“Văn Nhân công t.ử, người này là tiên sinh muốn, ngài xem có phải...”
Không đợi Hổ Dịch Hiên nói hết câu, đã nghe thấy giọng nói có chút không kiên nhẫn của Chúc Tri Lễ vang lên:
“Trong lòng ta tự có tính toán, người ta cũng sẽ đích thân canh giữ, không phiền ngươi lo lắng.”
Hổ Dịch Hiên nghe vậy không nói gì thêm, trên mặt cũng không có vẻ gì là không vui, chỉ nghiêng người ra hiệu mời Chúc Tri Lễ.
Chúc Tri Lễ quay người, hắn theo bản năng muốn đưa tay ra nắm lấy tay Ngu Chi, nhưng Ngu Chi lại hơi nghiêng người tránh khỏi động tác của hắn.
Im lặng trong giây lát, Chúc Tri Lễ mới sải bước dẫn Ngu Chi rời đi.
Bên ngoài căn phòng giam giữ Ngu Chi được canh gác bởi ba tầng lớp lớp ma tu.
Không chỉ vậy, bản thân căn phòng đó bên ngoài đã được phủ một lớp huyền thiết, bất kể ai tới cũng đừng hòng dễ dàng trốn thoát.
Rõ ràng là đã chuẩn bị đầy đủ để ngăn chặn Ngu Chi bỏ trốn hoặc có người tới cứu nàng.
Chúc Tri Lễ dừng lại bên ngoài phòng, hắn đưa chiếc đèn l.ồ.ng trong tay hơi nhích về phía trước:
“Đừng sợ, sẽ không sao đâu.”
Ngu Chi không thèm để ý tới Chúc Tri Lễ, quay người bước vào phòng, còn không quên tự mình đóng cửa lại, tự nhốt mình bên trong.
Chỉ là nàng vừa quay người lại, bất thình lình đụng phải một người phụ nữ mặc áo đỏ đang ngồi ở giữa phòng, người đó chính là Thôi Cửu.
Và giọng nói của Chúc Tri Lễ lại vang lên ngoài phòng:
“Thôi Cửu, A Chi nhát gan, cô đừng làm muội ấy sợ.”
Thôi Cửu Nương cười đáp một tiếng, nàng chậm rãi đứng dậy, vòng eo thon thả, bàn tay b.úp măng nhẹ nhàng vẫy một cái:
“Ngu cô nương, cô xem là cô tự mình ra tay hay để tôi giúp cô?”
Ngu Chi nhìn theo động tác của Thôi Cửu Nương, bên tay nàng có một chiếc chén sứ nhỏ, trong chén chứa lưng lửng một loại chất lỏng không rõ là gì.
Ngu Chi khẽ nhíu mày, nàng theo bản năng lùi lại nửa bước.
Chỉ là sau lưng chính là cửa, lùi không được nữa.
Thôi Cửu Nương lại cười một tiếng:
“Ngu cô nương, cô yên tâm, đây không phải thu-ốc độc gì, chỉ là chút thu-ốc khiến cô trở nên đáng thương thôi.”
Ngu Chi nghe vậy thần sắc càng thêm cảnh giác.
Thôi Cửu Nương cười rộ lên, nàng đã bưng chiếc chén nhỏ đi tới trước mặt Ngu Chi:
“Dù sao cũng phải để Tạ Chiết nhìn thấy dáng vẻ đáng thương của cô, hắn mới bất chấp tất cả mà tới cứu cô, chỉ có như vậy mới có thể nhẹ nhàng trừ khử hắn cho công t.ử.”
Trong lúc nói chuyện, chiếc chén trong tay Thôi Cửu Nương đã kề sát miệng Ngu Chi.
Chất lỏng hơi lạnh thấm ướt đôi môi Ngu Chi.
Đồ đạc từ thành Quan Lăng gửi tới được Di Dạ bưng vào cho Tạ Chiết với vẻ mặt hằm hằm.
Bề ngoài hai người họ vốn không hòa hợp nên Di Dạ vừa bước vào lều của Tạ Chiết đã cất cao giọng, trong lời nói mang theo vài phần không kiên nhẫn:
“Thư do sư thúc chặn được từ tay ma tu, bức thư này ghi rõ là gửi cho ngươi nên mới bảo ta mang tới.”
Tiếp đó, Di Dạ lại hạ thấp giọng nói:
“Trên thư có cấm chế, chưa có ai xem qua.”
Tạ Chiết đưa tay nhận lấy bức thư.
Đang lúc hắn định cúi đầu mở thư ra thì đột nhiên dừng lại, ngước mắt liếc nhìn Di Dạ, ý đồ đó rất rõ ràng là đuổi người ra ngoài.
Di Dạ mím môi, tuy có chút không cam lòng nhưng vẫn giả vờ bất mãn, hậm hực bước ra khỏi lều.
Tạ Chiết lúc này mới mở thư ra.
Nội dung trong thư không có gì đặc biệt, là loại thư quy củ mà kẻ địch thường gửi tới.
Chẳng qua là lấy tính mạng của Ngu Chi ra để uy h.i.ế.p, yêu cầu Tạ Chiết dừng việc truy đuổi gắt gao ma tu, dẫn dắt tu sĩ rút lui khỏi thành Quan Lăng mười dặm, trả lại Du Thành cho ma tu.
Nếu không làm theo, vậy thì tính mạng của tiểu sư tỷ của hắn, Ngu Chi, sẽ không ai có thể đảm bảo.
Tạ Chiết rũ mắt nhìn xuống cuối tờ thư, hồi lâu sau mới có động tác tiếp theo.
Cổ tay hắn khẽ nhấc, một miếng ngọc mỏng phủ sau tờ thư rơi xuống.
Loại ngọc này thường dùng để khắc giữ lại một phần hình ảnh.
Tạ Chiết đưa tay nhặt miếng ngọc mỏng đó lên.
Miếng ngọc mỏng lạnh lẽo được lòng bàn tay Tạ Chiết ủ ấm đôi chút.
Hình ảnh đứt quãng hiện ra trước mặt Tạ Chiết.
Đó là Ngu Chi.
Là một Ngu Chi có chút không tỉnh táo, ánh mắt hơi mơ màng.
Hai tay Ngu Chi bị trói, vết hằn đỏ trên cổ tay có chút châm chích đôi mắt của Tạ Chiết.
Bên ngoài khung hình có một giọng nữ vang lên.
“Ngu Chi —” Giọng nói đó gọi.
Mà Ngu Chi ở giữa khung hình liền đáp tiếng ngẩng đầu lên, trong mắt nàng tràn ngập những giọt nước, trên mặt đầy vẻ tủi thân, vừa như làm nũng vừa như oán trách thốt lên một tiếng đau.
“Cô có gì muốn nói với Tạ Chiết không?”
Giọng nói đó lại hỏi.
Ngu Chi trong hình trông có vẻ ngơ ngác, nàng chớp chớp mắt, nước mắt theo động tác của nàng rơi khỏi hốc mắt, khiến người ta không khỏi xót xa.
“Tạ Chiết, cứu em với.
Em hơi sợ.”
