Tiểu Sư Muội Không Muốn Công Lược Nữa - Chương 179
Cập nhật lúc: 31/03/2026 11:06
“Chẳng biết là lần thứ mấy đầu gối khuỵu xuống, Di Dạ giật mình tỉnh táo, nhưng lại bắt gặp đôi mắt đen láy, không chút gợn sóng của Tạ Chiết.”
Di Dạ chậm rãi chớp chớp mắt, một hồi lâu sau mới phản ứng lại:
“Thiếu chủ, anh tỉnh rồi!"
Tạ Chiết đáp một tiếng, anh đưa tay xoa xoa thái dương, trông có vẻ mệt mỏi:
“A Chi có gì không vui không?"
Di Dạ ngẫm nghĩ một hồi lâu mới hiểu Tạ Chiết đang hỏi gì:
“Ngu cô nương trông cũng không có gì đặc biệt không vui, cô ấy còn nhờ tôi tìm giúp một chậu Triền Ti Thảo nữa..."
Tạ Chiết nghe lời Di Dạ nói, hơi xuất thần.
Anh nhìn những giọt nước xanh nhạt chậm rãi lăn xuống từ cánh tay, bên tai là giọng nói của Di Dạ.
“Cũng chẳng biết cái Triền Ti Thảo này có tác dụng gì——" Di Dạ gãi đầu, có phần thắc mắc, “Lẽ nào Ngu cô nương muốn trồng mấy loại hoa cỏ kỳ lạ sao?
Thiếu chủ—— Thiếu chủ, anh có đang nghe tôi nói không?"
Tạ Chiết ngước mắt nhìn Di Dạ, anh đáp một tiếng, khẽ cử động:
“Lấy cho tôi một bộ quần áo sạch qua đây."
Di Dạ đầu tiên là lắc đầu:
“Chị bảo anh phải ngâm đủ ba canh giờ trong thùng thu-ốc."
Tạ Chiết nhướng mày nhìn Di Dạ:
“Tôi tự biết chừng mực, anh đi lấy quần áo cho tôi trước đi."
Di Dạ lúc này mới gật đầu đáp một tiếng được.
Anh ta quay người ra khỏi lò thu-ốc, nhưng vừa mới bước ra khỏi phòng đã đ-âm sầm vào Di Nguyệt đang có vẻ hốt hoảng.
“Chị?"
Di Dạ có chút thắc mắc.
Di Nguyệt bị tiếng gọi của Di Dạ làm cho bừng tỉnh, tầm mắt cô chậm rãi rơi xuống người trước mặt:
“Sao cậu lại ra ngoài?"
“Thiếu chủ tỉnh rồi."
Di Dạ nói, “Tôi đi lấy cho anh ấy bộ quần áo sạch."
Di Nguyệt gật đầu, cô đưa tay lên, chậm rãi đóng cánh cửa chưa kịp đóng sau lưng Di Dạ lại.
Di Dạ nhìn động tác của Di Nguyệt, có chút không hiểu.
Tuy nhiên ngay sau đó, Di Nguyệt đã làm một việc khiến Di Dạ càng thêm không hiểu.
Chỉ thấy cô đưa tay niệm quyết, thế mà lại phong ấn cửa lò thu-ốc lại.
“Chị?
Chị có ý gì đây, sao lại nhốt thiếu chủ lại?"
Di Dạ thắc mắc hỏi.
Di Nguyệt ngước mắt lườm người trước mặt, cô mở miệng, giọng nói có chút run rẩy:
“Ngu cô nương biến mất rồi."
Di Dạ không biết có phải do mình quá buồn ngủ không, lời của Di Nguyệt xoay vài vòng trong đầu anh ta, anh ta mới phản ứng được Ngu cô nương biến mất có nghĩa là gì.
“Biến mất?
Sao có thể biến mất được chứ?"
Di Dạ kinh ngạc nói, “Ngu cô nương là một người bình thường, dù có muốn chạy thì cũng không cách nào rời khỏi làng được mà."
Di Nguyệt nhíu mày nhìn người trước mặt, có phần chỉ hận không thể rèn sắt thành thép.
Di Dạ bị cô nhìn chằm chằm, trong lòng dần dâng lên một luồng khí lạnh:
“Có người...
đã đưa cô ấy đi rồi."
Mà người này, có thể tự ý đưa Ngu cô nương ra khỏi làng thì ngoài Di Tinh ra còn có thể là ai.
Yết hầu Di Dạ lên xuống một hồi, anh ta nhìn người trước mặt, giọng nói càng thêm khô khốc:
“Chị, giờ phải làm sao đây?"
“Phải tìm được Ngu cô nương và anh trai trước."
Di Nguyệt hạ thấp giọng nói, “Không thể để thiếu chủ biết, vết thương của anh trai chưa lành hẳn, chắc là không đi được xa đâu, chúng ta chia nhau ra tìm."
Di Dạ lúc này cũng không có chủ kiến gì, nghe Di Nguyệt nói vậy liền gật đầu lia lịa tán thành.
Anh ta và Di Nguyệt người hướng Đông, kẻ hướng Tây, biến mất trong bóng tối, ngôi làng trở lại tĩnh lặng, chỉ còn lại vầng trăng bạc kia, trầm mặc và hoang lương.
Trong lò thu-ốc, Tạ Chiết ngửa đầu tựa vào thùng gỗ, đầu anh hơi ngả ra sau, để lộ một đoạn cổ thanh mảnh, yết hầu hơi nhô ra, theo động tác của anh mà chậm rãi lên xuống.
Vừa nãy, Di Dạ nói Ngu Chi xin anh ta một chậu Triền Ti Thảo.
Di Dạ không biết tác dụng của Triền Ti Thảo nhưng Tạ Chiết thì biết.
Triền Ti Thảo là bước đầu tiên để sửa chữa v.ũ k.h.í bị gãy, cũng có nghĩa là, Ngu Chi bằng lòng sửa lại cây trường thương cho anh.
Ánh mắt Tạ Chiết lóe lên, anh chậm rãi thở hắt ra một hơi, gần như không kiềm chế được tâm trạng muốn gặp Ngu Chi ngay lập tức.
Chỉ có lý trí mách bảo anh rằng nên nhẫn nại một chút.
Tạ Chiết nhắm mắt lại, hơi thở trở nên dài hơn.
Chẳng biết bao lâu trôi qua, anh đột nhiên mở mắt, ngước nhìn ánh nến bên cạnh, trên nến đỏ đã phủ đầy sáp, từ lúc Di Dạ rời đi đến nay đã được một khoảng thời gian dài rồi.
Ánh mắt Tạ Chiết ngưng lại.
Từ lò thu-ốc đi lấy một bộ quần áo, dù thế nào đi nữa, tối đa cũng chỉ mất một nén nhang công phu.
Nhưng từ lúc Di Dạ rời đi đến bây giờ, kiểu gì cũng phải được nửa canh giờ rồi.
Người đi lấy quần áo vẫn chưa quay lại.
Tạ Chiết chậm rãi ngồi thẳng người dậy, xung quanh không có động tĩnh gì, rõ ràng không phải trong làng xảy ra chuyện, nhưng nếu không phải chuyện lớn thì Di Dạ tuyệt đối sẽ không rời đi không lời từ biệt như vậy.
Tim Tạ Chiết thắt lại một cái, anh đưa tay, triệu hồi bộ quần áo vẫn còn dính m-áu để bên cạnh vào tay.
Thứ nước màu xanh nhạt trong thùng thu-ốc b-ắn tung tóe theo động tác của Tạ Chiết.
Khoảnh khắc rời khỏi thùng thu-ốc, Tạ Chiết liền nhận thấy linh khí trong c-ơ th-ể d.a.o động có chút khó kiểm soát, anh hít sâu một hơi, tạm thời ép luồng linh khí d.a.o động đó xuống.
Tạ Chiết đưa tay đẩy cánh cửa lò thu-ốc đang đóng c.h.ặ.t.
Nhưng cánh cửa đó lại bất động, cảm nhận được luồng khí tức d.a.o động trên cửa, Tạ Chiết cười lạnh một tiếng.
Chỉ thấy anh giơ tay c.h.é.m một cái, lớp linh khí cuồn cuộn trên cửa vỡ làm đôi, chậm rãi tan biến.
Cùng lúc đó, Di Nguyệt vừa mới đuổi kịp Di Tinh thì khựng người lại, khóe môi thế mà lại rỉ ra một vệt m-áu.
“Anh trai!"
Di Nguyệt không màng đến cơn đau cuộn trào trong tâm phế, cô đưa tay ấn lên vị trí trước ng-ực, nén đau cao giọng gọi, “Anh làm vậy thiếu chủ sẽ trừng phạt anh nghiêm khắc đấy!
Giờ quay đầu lại vẫn còn kịp."
Người phía trước đang vác Ngu Chi trên vai, anh ta đứng trên một cành cây hơi to, quay đầu nhìn Di Nguyệt:
“Người đàn bà này không thể để ở bên cạnh thiếu chủ."
Thấy Di Tinh dừng lại, Di Nguyệt thở phào được nửa hơi, cô dừng lại cách Di Tinh vài bước chân, mặt đầy chân thành:
“Anh trai, thiếu chủ hiện giờ không còn là thiếu niên chỉ biết ham chơi nữa đâu, sau khi xảy ra chuyện, thiếu chủ đã trưởng thành hơn rất nhiều, anh không cần lo lắng anh ấy vì một người đàn bà mà quên mất chính sự."
