Tiểu Sư Muội Không Muốn Công Lược Nữa - Chương 200
Cập nhật lúc: 31/03/2026 11:12
Tạ Chiết nhìn Ngu Chi một cái không nói gì, hắn chỉ hơi cao giọng:
“Di Dạ——"
Chỉ trong vài nhịp thở Di Dạ đẩy cửa thò một cái đầu vào:
“Thiếu chủ, ngài gọi tôi."
Ngay giây tiếp theo Di Dạ kêu ái dà một tiếng, ôm lấy đầu lùi lại mấy bước.
“Miếng ngọc bội của ngươi cất cho kỹ."
Tạ Chiết nói, giọng nói hơi trầm xuống, “Người của ta không cần phải đeo miếng ngọc bội của ngươi."
Di Dạ đang đưa tay xoa đầu nghe lời Tạ Chiết thì đầy vẻ kỳ quặc, hắn bĩu môi:
“Chẳng phải là sợ ngài lúc không tỉnh táo làm bị thương Ngu cô nương sao, đúng là không biết ơn người tốt."
Di Dạ nhặt miếng ngọc bội lên vẻ mặt có chút bất mãn, lại có chút ủy khuất.
Tạ Chiết đưa tay che miệng khẽ ho một tiếng:
“Hơi rồng trong người ta đã không còn hung hãn như lúc nãy nữa, ngươi không cần ở đây canh giữ ta nữa đâu, đi làm việc của mình đi."
“Biết rồi ạ."
Di Dạ cất miếng ngọc bội đi giọng nghe cứng ngắc, chỉ là khi quay đầu nhìn Ngu Chi thì vẻ mặt lại dịu lại, “Ngu cô nương, vậy phiền cô chăm sóc thiếu chủ nhé."
Ngu Chi mỉm cười:
“Không sao đâu, ngươi đi bận việc đi."
Di Dạ gật đầu, hắn nháy mắt với Ngu Chi một hồi lâu mới xoay người rời đi.
Hành động lúc nãy của Di Dạ đều lọt vào mắt Tạ Chiết.
Hắn nhìn Ngu Chi đang mỉm cười uống trà, trầm giọng nói:
“Ta hóa ra lại không biết nàng từ khi nào đã thân thiết với Di Dạ như vậy đấy."
Ngu Chi đặt chén trà trong tay xuống, nàng quay đầu nhìn Tạ Chiết, trên mặt hiện rõ vẻ thắc mắc:
“Trước kia chẳng phải chàng bảo Di Dạ trông chừng ta sao?
Sao giờ lại còn đi hỏi ta từ khi nào đã thân thiết với hắn như vậy rồi."
Tạ Chiết bị lời Ngu Chi làm cho nghẹn lời, hắn nhìn chằm chằm Ngu Chi một hồi lâu mới giơ tay nói:
“Qua đây."
Ngu Chi không lập tức động đậy, dưới cái nhìn của Tạ Chiết lề mề một hồi lâu mới đi đến bên giường ngồi xuống.
“Nàng đi tìm người của Ly Nguyệt Tông xin mật d.ư.ợ.c không bị họ dạy dỗ cho một trận sao?
Dù sao bây giờ nàng đang mang trên mình tội danh linh hồn dị giới, Ma tu loạn lạc đấy."
Ngu Chi lườm Tạ Chiết một cái:
“Ta gặp được Mãn Từ sư tỷ, Tạ Chiết, ngoảnh lại có lẽ ta không thể cùng chàng quay về thôn được rồi."
Ánh mắt vốn đang dịu dàng của Tạ Chiết theo lời nói của Ngu Chi mà từng chút từng chút lạnh lẽo xuống, hắn ngước mắt nhìn chằm chằm Ngu Chi:
“Nàng muốn đi đâu?
Cùng Hà Mãn Từ về Ly Nguyệt Tông sao."
Ngu Chi lắc đầu:
“Trước kia ta từ miệng Chúc Tri Lễ biết được sư phụ hiện đang ở chỗ Văn Nhân Khai Ký, ta phải đi tìm sư phụ."
Ánh mắt Tạ Chiết lóe lên không nói gì.
“Ta đoán chắc lúc nãy sư tỷ nói lát nữa đến tìm ta chính là để nói với ta chuyện của sư phụ."
Ngu Chi trầm giọng nói, “Về công, sư phụ dạy dỗ ta, nuôi nấng ta, ta không thể khoanh tay đứng nhìn."
“Về tư, nếu không có sư phụ ta đã sớm ch-ết từ lúc còn quấn tã rồi, sư phụ đối với ta mà nói là nửa người cha cũng không ngoa, ta càng không thể để sư phụ vì ta mà bị giam cầm trong phủ Văn Nhân Khai Ký được."
Ngu Chi dừng lại một chút, nàng rũ mắt che giấu cảm xúc trong mắt, “Người như sư phụ nếu để ông ấy bị giam cầm trong phủ Văn Nhân Khai Ký chắc chắn là buồn bã lắm."
Ngu Chi hít một hơi sâu, nàng ngước mắt nhìn Tạ Chiết:
“Tuy bây giờ vẫn chưa có cách nào hay nhưng ta rồi sẽ nghĩ ra thôi, đợi ta tìm được sư phụ sẽ quay về thôn."
Tạ Chiết nhìn chằm chằm Ngu Chi.
Người trước mặt đã dùng từ “về".
Tạ Chiết cảm thấy tim mình như đang run rẩy, hắn mở miệng giọng nói có chút khàn đặc:
“Quay về thôn?
Nàng không cùng sư phụ sư tỷ quay về Ly Nguyệt Tông sao?"
Nghe lời Tạ Chiết Ngu Chi đầy vẻ thắc mắc nhìn Tạ Chiết:
“Trước kia ta chẳng phải đã hứa với chàng sẽ ở lại bên cạnh chàng sao?"
Ánh mắt hai người giao nhau giữa không trung.
Một lúc lâu sau Tạ Chiết dường như mới tìm lại được linh hồn đã tản mát của mình, hắn nhìn Ngu Chi rồi khẽ giọng nói:
“Vậy ta chắc chắn phải đi cùng nàng tìm sư phụ rồi."
“Ngu Chi, nàng phải học cách lợi dụng ta."
“Bây giờ thân phận của ta còn chút tác dụng, nếu mang theo ta có lẽ nàng không cần phải nghĩ cách gì cũng có thể mang Minh Viễn đi khỏi chỗ Văn Nhân Khai Ký đấy."
◎ “Ngu Chi, nàng phải học cách lợi dụng ta." ◎
Bảy mươi mốt
Ngu Chi ngước mắt nhìn Tạ Chiết một cái:
“Nhưng mà Tạ Chiết, giao thiệp với người nhà Văn Nhân thực sự sẽ không khiến chàng thấy khó chịu sao?"
Tạ Chiết nhìn Ngu Chi, một lúc lâu sau hắn mới trầm giọng nói:
“Di Dạ đúng là có chút nhiều chuyện rồi, xem ra việc giao cho hắn vẫn chưa đủ nặng."
Ngu Chi nhíu mày:
“Liên quan gì đến Di Dạ?"
Tạ Chiết cười nhạt một tiếng, lắc đầu không giải thích:
“Muộn một chút sau khi nàng gặp Hà Mãn Từ xong chúng ta sẽ khởi hành đến chỗ Văn Nhân Khai Ký."
Ngu Chi đáp một tiếng, nàng ngước mắt nhìn Tạ Chiết:
“Ta thấy sắc mặt chàng tốt hơn nhiều rồi, có muốn dùng chút đồ ăn gì không?
Ta đi bảo chủ quán mang lên ít."
Tạ Chiết lắc đầu, chỉ là ánh mắt hơi có chút thẫn thờ, hắn nhìn Ngu Chi:
“A Chi, ta muốn uống cháo gà xé tuyết cải nàng nấu trước kia."
Ngu Chi ngẩn ra, nhìn vào khuôn mặt có chút tái nhợt của Tạ Chiết, nàng mấp máy môi cuối cùng không nói gì cả mà đứng dậy đi ra ngoài.
Mà ánh mắt Tạ Chiết thì vẫn luôn đặt trên lưng Ngu Chi cho đến khi cánh cửa phòng đóng lại che khuất bóng dáng nàng hắn mới thu hồi ánh mắt.
Trong lòng hắn hiếm khi thấy bình yên.
Trước kia mỗi khi Ngu Chi biến mất khỏi tầm mắt hắn tim Tạ Chiết luôn treo lơ lửng, như bị treo trên vực sâu vạn trượng không biết lúc nào sẽ rơi thẳng xuống.
Mà lần này không hiểu sao nhìn Ngu Chi đi ra khỏi phòng Tạ Chiết ngược lại nảy sinh chút buồn ngủ.
Dường như không còn giống lúc trước thấy Ngu Chi sẽ biến mất bất cứ lúc nào nữa, ngược lại trong lòng tràn đầy cảm xúc mang tên thỏa mãn.
Hắn biết chỉ một lát nữa thôi Ngu Chi sẽ quay lại....
Vì thỏi vàng Ngu Chi nhét qua lúc nãy nên đối với yêu cầu của nàng tiểu nhị đầy vẻ vui mừng đi làm ngay.
Nghe Ngu Chi nói muốn mượn nhà bếp dùng một chút tiểu nhị đặc biệt dẫn người đến gian bếp nhỏ sạch sẽ ngăn nắp ở hậu viện, hắn nhanh tay nhanh chân mang những nguyên liệu Ngu Chi muốn đến, còn tiện tay giúp Ngu Chi nhóm lửa lò nóng lên.
