Tiểu Sư Muội Không Muốn Công Lược Nữa - Chương 259
Cập nhật lúc: 31/03/2026 12:29
Ngu Chi hơi sững lại, đồng t.ử nàng chợt giãn ra, lập tức nghĩ thông suốt một vài chuyện.
Chỉ là Minh Viễn không biết Ngu Chi đã biết thân phận của vị tiền bối già ở Tàng Kiếm Các, nên vẫn đang giải thích.
“Vị tiền bối già đó họ Cô, tên là Nguyên Châu, mọi người đều tôn xưng ông ấy một tiếng Nguyên Châu đạo nhân."
Minh Viễn khựng lại, giọng nói càng thêm nặng nề:
“Cũng là vị nhân tu cuối cùng được biết đến là đã vượt qua Kim Đan chi kiếp."
“Tàng Kiếm Các không hề có dấu vết đ-ánh nh-au nào."
Minh Viễn rũ mắt, ông nói ra chuyện mà Ngu Chi vừa mới nghĩ thông:
“Điều đó có nghĩa là người ra tay hoặc là có tu vi cao hơn Nguyên Châu đạo nhân rất nhiều, hoặc là người đó vốn là người quen của Nguyên Châu đạo nhân."
“Cũng có thể..."
Ngu Chi thấp giọng:
“Người đó tu vi ngang ngửa Nguyên Châu đạo nhân, nhưng vì có quen biết với ông ấy nên tiền bối mới lơi lỏng cảnh giác."
Minh Viễn thở dài:
“Nguyên Châu đạo nhân ở ẩn tại Ly Nguyệt Tông nhiều năm, thân phận được giấu kín rất kỹ, không ai biết."
“Nhưng không ngờ, Trảm Nhật Tông gần đây lại nhận được tin tức, vội vã tới tìm ông ấy, mà ông ấy lại vừa vặn ch-ết tại Ly Nguyệt Tông.
Còn Mãn Từ...
Mãn Từ lại bị người ta hạ chú thuật, muốn đổ lỗi c-ái ch-ết của Nguyên Châu đạo nhân lên đầu con."
Minh Viễn ngẩng đầu nhìn Ngu Chi, vẻ lo lắng trong mắt gần như sắp tràn ra ngoài.
“Ta hiện giờ nghĩ mãi không thông, kẻ g-iết Nguyên Châu đạo nhân rốt cuộc là vì trên người ông ấy có thứ gì mà hắn muốn, hay chỉ đơn giản là vì con..."
Minh Viễn khựng lại, ông thở dài một hơi thật dài, sắc mặt càng thêm lo âu, ông nhìn Ngu Chi, khẽ giọng nói:
“Lúc đầu ta còn thấy con và Tạ Chiết định hôn kỳ vào ba tháng sau có phần hơi vội vàng, nhưng giờ xem ra hai đứa thành thân càng sớm càng tốt, giờ con chẳng qua chỉ là một đệ t.ử nhỏ của Ly Nguyệt Tông, đợi sau khi thành thân liền trở thành vợ của Long chủ, những kẻ đó muốn động tới con cũng phải cân nhắc nặng nhẹ."
“Sư phụ..."
Ngu Chi lên tiếng, nàng c.ắ.n môi, sắc mặt không mấy tốt đẹp, một lúc sau nàng mới tiếp tục nói:
“Nhưng tình trạng của sư tỷ bây giờ, con có chút..."
Minh Viễn giơ tay vỗ vỗ vai Ngu Chi:
“Không cần lo lắng cho sư tỷ con, năm đó lúc nó chào đời đã từng nhờ người của Quan Ảnh Tông xem vận mệnh cho nó rồi, nó cả đời suôn sẻ, là người có đại phúc, ta sẽ tìm cách tìm ra nó, giải trừ chú thuật trên người nó."
Ngu Chi nhìn Minh Viễn, nàng chậm rãi gật đầu.
Minh Viễn nhận ra người trước mặt vẫn còn đầy rẫy ưu phiền, bèn hơi nghiêng người tới trước, vỗ vỗ mu bàn tay Ngu Chi, thấp giọng nói:
“Sư phụ chưa từng có chuyện gì hứa mà không làm được, hôm nay vi sư đã hứa với con thì tự nhiên sẽ làm được.
A Chi, giờ con nên chuẩn bị một chút cho hôn kỳ của mình và Tạ Chiết đi."......
Tạ Chiết đợi ở bên ngoài Thính Phong Các.
Thấy Minh Viễn tiễn Ngu Chi ra khỏi Thính Phong Các, hắn liền lập tức nhấc chân đi theo.
Ngu Chi nhìn Tạ Chiết một cái nhưng không nói gì, mà thần sắc có vài phần ủ rũ đi về phía viện của nàng.
Tạ Chiết đi bên cạnh Ngu Chi, hắn không nói năng gì, chỉ thỉnh thoảng quay mắt nhìn Ngu Chi, ánh mắt trong trẻo như ánh trăng.
Ngu Chi bỗng nhiên dừng bước, nàng quay đầu nhìn Tạ Chiết, giọng điệu mang theo hai phần hung dữ:
“Tạ Chiết, có phải chàng đã sớm biết sư tỷ có điểm không đúng rồi không?"
Tạ Chiết dừng lại, hắn nhìn Ngu Chi, một lúc lâu sau mới đáp một tiếng đúng.
Cảm giác cay nồng nơi cánh mũi bỗng chốc lan tỏa, gần như xâm chiếm cả đại não Ngu Chi, nàng há miệng, hồi lâu mới phát ra được tiếng:
“Nếu chàng đã biết sư tỷ không đúng, tại sao không nói ra sớm hơn?
Lúc nãy... lúc nãy chàng còn ra tay nặng như vậy với sư tỷ!"
Tạ Chiết cúi mắt nhìn Ngu Chi, hắn không hề mở miệng giải thích gì cho mình, một lúc lâu sau hắn mới đưa tay ra, kéo người đang nức nở nhỏ giọng kia vào lòng mình:
“Là ta không tốt."
Nhưng Tạ Chiết thì có lỗi gì chứ.
Trong lòng Ngu Chi hiểu rõ mồn một, vừa rồi Tạ Chiết là vì cứu mình nên mới ra tay với Hà Mãn Từ.
Bây giờ sự tức giận của nàng chẳng qua chỉ là giận cá c.h.é.m thớt.
Nàng trút hết cơn giận lên đầu Tạ Chiết.
Nghĩ thông suốt điểm này, Ngu Chi khóc càng dữ dội hơn.
Nàng một lần nữa không thể không chấp nhận một sự thật mà ngay từ khi xuất hiện ở thế giới này nàng đã luôn khuyên bảo bản thân phải chấp nhận.
Bởi vì nàng không có linh căn, cho nên nàng vừa không bảo vệ được mình, vừa chẳng bảo vệ được người khác.
V-ĩnh vi-ễn, v-ĩnh vi-ễn đều phải nhận sự che chở của người khác.
Nhưng chờ đợi sự che chở của người khác khiến Ngu Chi bất an.
Nàng bất an không biết người nàng quan tâm có gặp chuyện gì không, người che chở nàng có sẵn lòng cứu những người khác ngoài nàng ra hay không.
Nếu như...
Nếu như chính nàng có tu vi khiến người khác không thể khinh thường, vậy thì nàng có thể đi bảo vệ người nàng quan tâm, chứ không phải như lúc này, ngoại trừ rơi lệ lo lắng ra thì chẳng còn cách nào khác.
Cũng không biết đã khóc bao lâu.
Cho đến khi cảm xúc của Ngu Chi dần bình ổn, nàng mới ngẩng đầu nhìn người trước mặt:
“Tạ Chiết, thật sự không có linh khí bảo vật nào có thể khiến trong c-ơ th-ể ta mọc ra linh căn, có thể chứa đựng linh khí sao?"
Nghe thấy câu hỏi của Ngu Chi, đôi mắt đen láy của Tạ Chiết khẽ d.a.o động, hắn cúi mắt nhìn người trước mặt, nhẹ nhàng xoa xoa đầu nàng.
“Xin lỗi."
Nghe thấy câu trả lời của Tạ Chiết, Ngu Chi nói không rõ là thất vọng nhiều hơn hay là đã lường trước được nhiều hơn, nàng chỉ thở dài một tiếng rồi lắc đầu nói:
“Chuyện này vốn chẳng liên quan tới chàng, Tạ Chiết, chàng không cần phải xin lỗi ta, người cần xin lỗi là ta mới đúng, lúc nãy..."
“A Chi."
Tạ Chiết ngắt lời Ngu Chi.
Ngu Chi có chút mờ mịt khó hiểu ngẩng đầu nhìn người trước mặt, nàng chớp chớp mắt nhìn Tạ Chiết.
“Long tộc có bảo khí có thể khiến nàng mọc ra linh căn."
Tạ Chiết thấp giọng nói:
“Chỉ là phải đợi tới sau khi chúng ta thành thân, ta mới có thể dùng linh khí đó lên người nàng."
Mắt Ngu Chi trợn tròn hơn một chút.
Tạ Chiết rũ mắt nhìn nàng, dường như mang theo một tia áy náy:
“Bây giờ vẫn chưa được, cho nên A Chi, lúc nãy ta mới xin lỗi nàng."
Ngu Chi vội lắc đầu:
“Chuyện này có gì mà phải xin lỗi chứ."
Có một tia cơ hội như vậy cũng đủ khiến nàng rất vui mừng rồi.
Ngu Chi ngẩng đầu nhìn Tạ Chiết, sự buồn phiền ban đầu tan biến đi không ít, nàng nhìn người trước mặt:
“Sư phụ nói Mãn Từ sư tỷ có thể là bị người ta hạ chú thuật, Tạ Chiết, chàng có manh mối gì không, ta khá lo lắng cho Mãn Từ sư tỷ."
