Tiểu Sư Muội Không Muốn Công Lược Nữa - Chương 61
Cập nhật lúc: 31/03/2026 10:09
Hà Mãn Từ không biết Ngu Chi đang tính toán chuyện gì, nàng có chút bất lực lắc đầu:
“Nuôi thì nuôi, dù sao hôm nay muội cũng không có việc gì làm, tự mình ở trong sân này làm cho thỏ tuyết hai cái ổ đi."
Ngu Chi đáp một tiếng nhưng ánh mắt thi thoảng lại liếc nhìn Tạ Chiết.
May quá may quá, cuối cùng cũng che giấu được chuyện mình là “kẻ sát nhân" thỏ tuyết, Tạ Chiết chắc chắn không phát hiện ra điều gì bất thường đâu, bởi vì con số hảo cảm trên đầu hắn không hề sụt giảm.
“Tạ Chiết, huynh giúp ta làm một cái ổ thỏ với."
Ngu Chi kéo ống tay áo Tạ Chiết, “Đừng đi làm phiền các sư huynh sư tỷ."
Tạ Chiết đáp một tiếng.
Thấy hai người lại lúi húi ở góc sân chuẩn bị ổ thỏ, Hà Mãn Từ có chút bất lực lắc đầu, khi rời khỏi chỗ Ngu Chi nàng còn quay đầu dặn dò:
“Hôm nay nhà bếp nhiều việc, ta có chuẩn bị ít bánh ngọt để trên bàn trong phòng muội đó, nếu đói thì ăn lót dạ trước đi."
“Muội biết rồi cảm ơn sư tỷ Mãn Từ."
Ngu Chi không quay đầu lại nàng chỉ cười rạng rỡ đáp một tiếng rồi giơ tay vẫy vẫy.
Hà Mãn Từ không nhắc đến bánh ngọt thì Ngu Chi chưa thấy đói.
Bây giờ nhắc đến Ngu Chi cũng thấy bụng có chút đói cồn cào.
Tiện tay đưa hết những cành cây dùng để làm hàng rào vào tay Tạ Chiết, Ngu Chi bưng gói giấy dầu, bốc một miếng trông hình thức còn khá ổn cẩn thận bỏ vào miệng.
Nhai vài miếng, con ngươi Ngu Chi sáng lên.
“Vị thế nào?"
Tạ Chiết hỏi.
Không hiểu sao Ngu Chi luôn cảm thấy Tạ Chiết có chút căng thẳng, nàng hơi kỳ quái liếc nhìn hắn một cái đợi miếng bánh trong miệng nuốt xuống mới mở miệng nói:
“Tuy hình thức không được đẹp lắm nhưng vị thì ngon bất ngờ đấy."
Miếng bánh trong tay đã bị Ngu Chi ăn sạch trong vài miếng, nàng vỗ vỗ tay:
“Nhưng mà cũng lạ thật đấy, Cố nương t.ử trông có vẻ là người tỉ mỉ khéo tay, làm ra miếng bánh vị ngon thế này mà hình thức lại hơi kém, tiếc quá."
Tạ Chiết đang cắm những cành cây xuống đất nghe lời Ngu Chi nói thì quay đầu nhìn nàng một cái:
“Có gì mà tiếc chứ."
“Bánh vị ngon thế này nếu hình thức đẹp hơn chút nữa là có thể ra trấn thuê cái cửa hàng nhỏ để bán rồi, đối với Cố nương t.ử mà nói chẳng phải cũng có thêm một khoản thu nhập sao?"
Ngu Chi liếc nhìn Tạ Chiết sau đó lắc đầu:
“Huynh đó, không biết cuộc sống của nông dân gian khổ đâu."
Tạ Chiết rũ mắt nhớ lại phản ứng của Cố nương t.ử khi hắn đưa tiền lúc nãy ở nhà bà.
Im lặng một giây Tạ Chiết mới lên tiếng:
“Muội lo chuyện bao đồng hơi nhiều đấy, ăn xong thì qua giúp ta buộc hàng rào lại đi."
Thỏ tuyết thường ngày cũng không cần chỗ quá rộng nên một hàng rào nhỏ nhanh ch.óng được dựng xong.
Những cành cây được dùng là loại cây hoa có thể bén rễ vào mùa xuân, đợi đến khi xuân ấm tuyết tan trong sân này sẽ lại có thêm một cảnh đẹp.
Lũ thỏ tuyết được thả vào trong hàng rào đã quen với môi trường xung quanh đang gặm rễ cỏ trên mặt đất.
Ngu Chi nằm vô cùng khoan khoái trên chiếc ghế bập bênh dưới hiên nhà.
Lại một năm nữa trôi qua rồi.
Khoảng thời gian gần năm mới này là khoảng thời gian Ngu Chi sống hồi hộp nhất.
Nhưng năm mới này lại là năm mới Ngu Chi vui nhất.
Bởi vì những điều nàng mong đợi, ao ước cuối cùng cũng đã có tiến triển vào dịp cuối năm này.
Ánh mắt Ngu Chi rơi trên người Tạ Chiết.
Thiếu niên ngồi giữa sân trên tay cầm một nắm nhỏ thức ăn cho cá đang rũ mắt nhìn những con cá chép gấm trong ao tranh nhau ăn.
【Nhiệm vụ của muội tiến triển rất thuận lợi.】
Giọng nói đột ngột vang lên trong đầu Ngu Chi khiến người đang nằm trên ghế bập bênh bỗng ngồi bật dậy.
Động tác của nàng hơi mạnh khiến Tạ Chiết vốn đang rũ mắt nhìn cá cũng phải quay đầu nhìn nàng.
Ngu Chi nặn ra một nụ cười, nàng chậm lại động tác nằm tựa lưng vào ghế bập bênh một lần nữa.
【Theo tiến triển ban đầu, bây giờ Tạ Chiết đáng lẽ đã tàn sát trấn Tịnh Thủy rồi.】
Giọng nói của hệ thống cứng nhắc đều đều nghe mà thấy gân cốt mạch m-áu cũng run rẩy theo, 【Bây giờ, hắn lại đang ở đây cho cá của muội ăn.】
Ngu Chi nghe lời này mà muốn cười nhưng lại phải che giấu, nàng nghiêng người nằm xuống ghế bập bênh, hỏi cái gọi là hệ thống trong đầu.
【Thế nào mới tính là nhiệm vụ thành công?
Bây giờ Tạ Chiết đã bái nhập Ly Nguyệt Tông rồi, không tính là ta đã hoàn thành nhiệm vụ sao?】
【Ký chủ, cốt truyện hiện tại còn cách xa thời điểm Tạ Chiết hoàn toàn hắc hóa.】
Không hiểu sao Ngu Chi dường như nghe ra một tia bất lực trong giọng nói cứng nhắc của hệ thống.
【Đợi đến khi hắn sẵn lòng vì muội mà buông bỏ hận thù diệt tộc thì nhiệm vụ mới coi là hoàn thành được một nửa.】
Đợi đã.
Hận thù diệt tộc.
Ngu Chi giật nảy mình ngồi bật dậy, nàng có tài đức gì mà có thể khiến một người vì mình mà buông bỏ hận thù diệt tộc cơ chứ.
Chỉ là hệ thống vừa xuất hiện đã biến mất ngay lập tức dù Ngu Chi có gọi thế nào cũng không xuất hiện nữa giống như cuộc đối thoại vừa rồi là do nàng tưởng tượng ra vậy.
“Ngu Chi?"
Ánh mắt Tạ Chiết mang theo vẻ thăm dò rơi trên người nàng.
Động tác Ngu Chi hơi khựng lại nàng hơi cứng nhắc quay đầu nhìn Tạ Chiết:
“Không... không có gì, chỉ là đột nhiên gặp ác mộng thôi."
Ngu Chi lùi lại hai bước ngồi lại vào ghế bập bênh.
Nàng cúi đầu trông như thực sự bị cái “ác mộng" kia dọa cho khiếp sợ.
Tạ Chiết đi đến dưới hiên nhà hắn cúi người xuống ghé lại rất gần Ngu Chi:
“Ác mộng gì?"
Hai tay Ngu Chi đan vào nhau đầu ngón tay bị bóp đến trắng bệch không còn chút m-áu.
“Ta..."
Cổ họng Ngu Chi khô khốc nàng ngước mắt nhìn Tạ Chiết trong đầu toàn là chuyện diệt tộc mà hệ thống vừa nói.
Mối thù diệt tộc.
Tạ Chiết sao có thể dễ dàng buông bỏ, hắn lấy lý do gì mà phải vì nàng mà buông bỏ mối thù diệt tộc chứ.
Thiếu nữ đang ngước nhìn mình đuôi mắt ẩm ướt môi nhợt nhạt trông vô cùng mong manh.
Tạ Chiết bỗng nhiên thấy hoảng hốt hắn đứng thẳng người dậy rồi chuyển sang ngồi xổm xuống.
Bàn tay rộng lớn che lên mắt Ngu Chi.
Ngu Chi khẽ chớp mắt hàng mi lướt qua lòng bàn tay hơi ấm áp, hơi ấm đó khiến sự ẩm ướt nơi đáy mắt Ngu Chi càng đậm thêm.
