Tiểu Sư Muội Lại Được Thiên Đạo Chúc Phúc Nữa - Chương 191: Tiểu Sư Muội Bị Sét Đánh, Có Phải Do Chúng Ta Làm Nhiều Chuyện Thất Đức Quá Không?
Cập nhật lúc: 23/01/2026 14:05
Trần Linh nghe vậy, lặng lẽ liếc mắt: "Mấy cái bánh vẽ này ta ăn nhiều rồi, còn định lừa ta nữa à, cứ ra sức mà dụ dỗ đi!"
Ngoài mặt lại bày ra vẻ cảm động: "Ô ô ô, đại lão tốt quá đi, không những không ăn ta, còn an bài công việc cho ta nữa, sao trong cái bí cảnh này lại có sinh vật tối thượng tốt bụng như ngài vậy chứ, cảm ơn! Cảm ơn!"
Đại Long trợn trắng mắt: "…Thịt người không ngon, nhưng có thể dùng làm đồ chơi."
Trần Linh ngẩn người, có cảm giác như tiếng lòng của mình bị con rồng giả nai này nghe thấy mất rồi.
Nhưng, cảm giác này cũng chỉ thoáng qua trong hai giây mà thôi.
Sao có thể có chuyện hoang đường như vậy được.
Đại Long thản nhiên nhìn nàng, thầm nghĩ: "Hừ, nhân loại ngu ngốc, từ khi ngươi vừa rơi xuống Linh Đàm là ta đã nghe thấy hết rồi."
Trần Linh nhìn Đại Long phiên bản Q, suy tư hai giây, bắt đầu kể chuyện cổ tích.
"Ngày xửa ngày xưa, có một cô bé lọ lem bị mẹ kế và chị kế ngược đãi, cô bé tên là Cinderella, vô tình tham gia vũ hội ở hoàng cung, vừa gặp đã yêu hoàng t.ử, trải qua ba la ba la các chuyện rồi kết hôn sinh con với chàng, sau đó sống hạnh phúc bên nhau."
"Sau đó thì sao?"
Đại Long nhíu c.h.ặ.t mày.
"Sau đó, kết hôn sinh con, tối ngày tối đêm chăm bẵm, biến bản thân thành bộ dạng người không ra người, quỷ không ra quỷ."
"Con còn chưa được nửa tuổi, vương t.ử đã ngoại tình với người phụ nữ khác."
"..."
Đại Long không nhịn được nhổ một bãi nước bọt xuống đất: "Đồ đàn ông rác rưởi!"
"Còn có một nàng tiên cá nhỏ, cứu vương t.ử, vừa gặp đã yêu, vì ở bên vương t.ử, chọn cách đổi giọng hát lấy đôi chân, kết quả vương t.ử cưới người khác, nàng hóa thành bọt biển tan biến vào đất trời."
Sắc mặt Đại Long càng khó coi: "... Đúng là phí công nàng ta lại đi thích một kẻ có vợ."
"Còn có nàng Bạch Tuyết, xinh đẹp nên bị mẹ kế hạ độc, vương t.ử đi ngang qua hôn nàng một cái, sau đó đ.á.n.h bại mụ dì ghẻ, sống hạnh phúc bên nhau."
“Ồ, ta biết ta biết, gã đàn ông này không an phận như vậy, nhất định lại đi lừa gạt bao nhiêu thiếu nữ nữa."
"Ngày xửa ngày xưa, trên núi nọ có bảy anh em Hồ Lô, họ có một ông nội, vào một đêm trăng thanh gió mát, Xà Tinh vừa nhìn đã trúng tiếng sét ái tình với ông, bắt cóc ông đi."
Đại Long khí thế bừng bừng nhảy khỏi giường, làm rơi cả chén trà: "Cái thứ ch.ó má kia chắc chắn hồi trẻ đã lừa gạt không biết bao nhiêu phụ nữ, con cháu đời đời không dứt, nửa thân xuống mồ rồi mà vẫn còn giở trò!"
"Phiền c.h.ế.t đi được, không muốn nghe nữa! Đao đâu? Đao của ta đâu?!"
Trần Linh: "..."
Mới thế này mà đã không chịu được rồi? Nàng còn bao nhiêu truyện cổ tích đen tối chưa kể cơ mà.
Phải nói, mạch não của con rồng thối này thật kỳ lạ, khả năng tự tưởng tượng thì mạnh đến mức thái quá.
"Nếu ngươi muốn nghĩ như vậy thì cũng không phải là không được."
"Nhưng hiện tại có chuyện còn thú vị hơn kể chuyện nhiều, ngươi có thể cân nhắc một chút."
Đại Long nhìn Trần Linh hồi lâu, tỏ vẻ có chút để tâm, nhưng trong lòng lại nghĩ đến chuyện khác.
"... Nói rõ xem nào?" Cái kẻ Thiên tộc nửa mùa này, rất thích hợp để làm vật thí nghiệm.
Hai mắt Trần Linh hơi híp lại: "Cái này cần phải trả thù lao đấy."
Trần Linh ngoài miệng úp úp mở mở, trong lòng lại điên cuồng gào thét: Mình không chỉ muốn có được đủ loại cơ duyên, mình còn muốn tước đoạt đại cơ duyên của Cố Thường Nhạc, biết đâu còn có thể mang theo Đại Long đi cướp bóc đ.á.n.h nhau ấy chứ.
Đại Long vừa nghe thấy tiếng lòng của nàng, lập tức nhảy xuống giường, biến thành một đứa trẻ bốn, năm tuổi rồi để dòng nước đưa cả hắn ta và Trần Linh lên bờ.
Có chuyện vui, sao có thể thiếu hắn ta được.
Hắn ta thích nhất là nhìn lũ trẻ loài người bị bắt nạt đến khóc.
Một người một rồng, mỗi người một bụng quỷ kế.
Vừa ra ngoài, Đại Long đã ngửi thấy một mùi yêu khí nồng nặc.
Thân hình hắn ta khựng lại: "... Cửa vào bí cảnh Yêu giới bị mở ra rồi? Ai mở?"
Trần Linh: "Ta."
Đại Long cũng nhìn ra nàng không nói dối.
Hắn ta mấy ngàn năm trước vì một sự cố mà bị cuốn vào Vương Giả Bảo Cảnh, giờ đã hoàn toàn sống như một phần của Bảo Cảnh, muốn ra ngoài cũng được, nhưng điều kiện vô cùng khắc nghiệt, không thể dễ dàng đạt được.
Hắn ta hướng tới thế giới bên ngoài, nhưng chỉ có thể đứng nhìn.
Không ai có thể hàng phục được linh của bí cảnh.
"... Đã vậy, ta sẽ thưởng cho ngươi một chút ân huệ nhỏ."
Nói xong, Đại Long lấy từ trong hư không ra một quyển "Một Trăm Lẻ Tám Thức Thể Dục Cường Thân" nhét vào tay Trần Linh:
"Cho ngươi một hơi thở để xem xong và nhớ cách vận hành công pháp."
Đó là một quyển sách cũ nát, tên sách còn bị viết sai hai chữ, chữ "Thức" thiếu mất một chấm, bị gạch chéo rồi viết lại.
Trông thế nào cũng thấy không đáng tin.
Đại Long không cho nàng cơ hội hỏi, trực tiếp điều khiển linh lực bao phủ lấy nàng.
Linh năng cường đại và dồn dập bao trùm toàn thân Trần Linh, mỗi tấc da thịt đều được linh khí lấp đầy, vô số linh lực tràn vào các linh căn và kỳ kinh bát mạch.
Trần Linh đột nhiên co rút đồng t.ử: "Ngươi đang làm gì?!"
Đại Long "vù vù" hai tiếng hiện nguyên hình, phun ra linh năng càng thêm tàn bạo: "Ngậm miệng lại, lo mà ngưng đan!"
Hắn ta, hắn ta đang giúp mình ngưng đan phá cảnh! Vì sao?
Đầu Trần Linh như muốn nổ tung, ngay sau đó, Đại Long nói ra động cơ của mình.
"Ta muốn làm một thí nghiệm nhỏ trên người ngươi, ngươi còn nửa hơi để xem công pháp, nếu không nhớ được, ngươi sẽ bị Cửu Thiên Kinh Lôi đ.á.n.h c.h.ế.t đấy."
Nơi này không phải đại lục Huyền Linh, không có đại đạo pháp tắc bảo vệ, khi phá cảnh mà không qua được Cửu Thiên Kinh Lôi, là thật sự sẽ c.h.ế.t người.
"Ôn hinh nhắc nhở, Trúc Cơ đến Kim Đan có tổng cộng ba mươi sáu đạo thiên lôi, mỗi đạo một lại mạnh hơn."
"Nếu trong lúc ngươi chống chọi thiên lôi, liên tục luyện đi luyện lại một trăm lẻ tám thức công pháp, có lẽ sẽ luyện được nhục thể đao thương bất nhập, bách độc bất xâm."
"Đến khi đạo thiên lôi cuối cùng giáng xuống, chính là lúc linh lực và nhục thân trong ngươi đồng thời biến đổi, lấy thân làm lò, lấy tinh làm d.ư.ợ.c, mới thật sự bước lên đại đạo."
"Tiểu t.ử, ngươi phải cố gắng trụ vững đấy!"
Đến cuối câu, Đại Long thậm chí còn phát ra tiếng cười quái dị điên cuồng, mặt đầy kích động.
"Ha ha ha, trăm năm rồi, tròn một trăm năm rồi, cuối cùng ta cũng có cơ hội để nghiệm chứng thành quả thí nghiệm của mình!"
Cho dù chơi c.h.ế.t tiểu t.ử này cũng không sao, cùng lắm thì tìm đứa khác, trò vui còn nhiều lắm.
Trần Linh bị luồng linh năng ngoại lai cường đại làm choáng váng đầu óc, toàn thân đau nhức.
Nhìn bầu trời trong nháy mắt mây đen kéo đến, lấp lóe ánh điện tím kim, nàng biết mình không thể trốn thoát, dứt khoát nghiến răng đọc quyển sách rách nát.
"Ngươi tốt nhất đừng có gạt ta!"
Trần Linh bị ép làm kẻ chịu trận, trong tình huống này, nàng chỉ có thể c.ắ.n răng chịu đựng.
Khốn kiếp, con rồng c.h.ế.t tiệt này!
Trần Linh còn chưa kịp xem hết công pháp, Kim Đan đột nhiên ngưng tụ thành hình, ngay sau đó, lôi điện màu tím ánh kim từ trên trời giáng xuống.
"Ầm ầm!"
Trần Linh bị sét đ.á.n.h trúng, kêu lớn một tiếng, may mắn là khi lôi điện đ.á.n.h xuống, nàng vừa vặn đ.á.n.h xong chiêu thứ nhất.
"A!"
Trần Linh đau đớn kêu lên, toàn thân bốc lên lôi điện màu tím ánh kim, Đại Long thấy tất cả lôi điện đều không ngừng hút vào cơ thể Trần Linh, mừng rỡ khôn xiết.
"Ha ha ha, ha ha ha, thành công rồi, thành công rồi!"
"Tiếp tục! Tiếp tục đi!"
"Nhãi ranh, nhớ kỹ chiêu thức cho ta, không được phép sai sót dù chỉ một ly!"
Ngay sau đó, đạo thiên lôi thứ hai, đạo thứ ba...
Tiếng ầm ầm vang vọng khắp bí cảnh, khi Cố Thường Nhạc và Long Gián bị truyền tống đến gần đó chạy tới xem, vừa vặn chứng kiến cảnh Trần Linh bị sét đ.á.n.h.
"Tiểu sư muội, sao muội lại bị sét đ.á.n.h!"
Mặt Long Gián đầy kinh hoàng, buột miệng thốt ra: "Chẳng lẽ do chúng ta làm nhiều chuyện thất đức quá sao?"
