Tiểu Sư Muội Lại Được Thiên Đạo Chúc Phúc Nữa - Chương 197: Ninh Tiêu Và Kiến Hậu: Ngươi Đừng Có Qua Đây!

Cập nhật lúc: 23/01/2026 14:06

"Ta từ chối."

Trần Linh dứt khoát nói.

Đoàn Văn Dao ngẩn người, mọi biểu cảm đều cứng đờ trên mặt.

Ả ta không thể hiểu được, dù sao bọn họ cũng từng ở chung một sư môn, sao Trần Linh có thể nhẫn tâm đến vậy.

Đoàn Văn Dao sốt ruột dậm chân, giọng điệu cũng nặng nề hơn vài phần.

"Trần Linh, sao ngươi có thể nhẫn tâm như vậy?"

"Tuy rằng ngươi và Ninh Tiêu có hiềm khích, nhưng Ninh Tiêu không đáng c.h.ế.t, hiện giờ chỉ có ngươi và Nghiêm Phong có linh năng hộ thân, ngươi cứu Ninh Tiêu một chút thì sao chứ? Chẳng lẽ ngươi thật sự có thể trơ mắt nhìn sư huynh thân thiết ngày xưa, bị bầy kiến yêu bắt cho Kiến Hậu, bị t.r.a t.ấ.n đến c.h.ế.t sao!"

Sắc mặt của Đoàn Văn Dao dần trở nên điên cuồng, ngữ khí từ cầu xin ban đầu biến thành chất vấn.

Trần Linh nhíu mày, vẻ mặt chán ghét nhìn ả ta, nói ả ta thiểu năng trí tuệ chẳng khác nào sỉ nhục những người thiểu năng thật sự.

"Ta á? Sao ta phải cứu?"

"Ta ngu đến mức nào mới chạy đi cứu cái thằng từng bắt nạt mình?"

"Không đ.â.m cho nó một d.a.o là may rồi, còn muốn ta cứu nó? Đoạn Văn Dao, ngươi còn chưa tỉnh ngủ à."

"Ngươi bảo ta thấy c.h.ế.t không cứu? Ta đây không bồi thêm cho nó vài nhát là ngươi phải đội ơn rồi ấy chứ, g.i.ế.c Ninh Tiêu giờ còn dễ hơn giẫm c.h.ế.t kiến."

Nghe vậy, mặt Đoạn Văn Dao trắng bệch.

"Ngươi! Ngươi..."

Ả ta chỉ vào mũi Trần Linh, nghẹn họng.

Ả ta thích Ninh Tiêu, nên cảm thấy không gì quan trọng hơn tính mạng hắn ta.

Trần Linh chỉ chịu ấm ức, bị ức h.i.ế.p, bị cướp đoạt tài nguyên, còn Ninh Tiêu giờ chỉ là phế nhân, bị đàn yêu trùng bắt đi, không cứu thì chỉ có nước tinh tẫn nhân vong mà thôi.

"Sao ngươi có thể lòng dạ rắn rết đến vậy!"

Nghiêm Phong nghe không nổi nữa.

Hắn xông ra, vung tay tát Đoạn Văn Dao một cái.

"Bốp!"

Đoạn Văn Dao tức thì bị tát bay xa ba mét.

Nghiêm Phong tức đến hoa mắt ch.óng mặt, giận tím mặt mày, người run bần bật, chỉ thẳng vào mũi Đoạn Văn Dao mà c.h.ử.i như tát nước.

"Mặt ngươi dày cỡ nào vậy hả, chỉ vì không hùa theo bọn chúng bắt nạt sư muội ta, mà đã lôi sư muội ta đi cứu người trong lòng của ngươi! Cứu cái đầu bà nội nhà ngươi!"

"Người trong lòng ngươi giờ phút này chắc chắn đã bị con kiến chúa đội nón xanh kia đưa lên giường của vợ nó rồi, khéo còn sinh ra cả ổ kiến người ấy chứ, cứu cái rắm mà cứu!"

"Nếu không phải hắn ta cứ dán mắt vào người ngươi, nảy sinh ý đồ đen tối, thì đã chẳng bị lũ kiến yêu kia tóm đi nhanh như vậy."

"Muốn trách, thì trách chính các ngươi, nếu không phải ngươi hở hang, còn hắn ta thì không kiềm chế được, thì hắn ta có bị bắt không?"

"Ngươi cứ nhất quyết muốn bọn ta đi cứu người cũng được thôi, ta xách đầu Ninh Tiêu đến gặp ngươi, thấy sao?"

Nghiêm Phong nhìn Đoạn Văn Dao, cười khẩy.

Nụ cười ấy, khiến Đoạn Văn Dao chỉ nhìn thoáng qua thôi cũng thấy da đầu tê dại.

Đệ t.ử Kiếm Phong, không một ai là người bình thường cả.

Đoạn Văn Dao suy nghĩ hồi lâu, mới miễn cưỡng thốt ra một câu: "Các ngươi dám thấy c.h.ế.t không cứu, sư tôn và tông chủ sẽ không bỏ qua cho các ngươi đâu!"

Trần Linh và Nghiêm Phong đồng loạt nhún vai, đồng thanh đáp:

"Không sao cả, dù sao sư tôn của các ngươi cũng chẳng ra gì, tông chủ thì luôn thiên vị."

Nói xong, cả hai còn ăn ý vỗ tay một cái.

Ngay cả Mộ Dung Nam ít nói và luôn tỏ ra không quan tâm cũng gật đầu:

"Người của Vạn Trận Phong các ngươi đều đầu hàng địch rồi, ta có thể làm chứng, Lục T.ử Sâm và Từ Chính Khanh cũng vậy."

Đoạn Văn Dao tức giận đến bốc khói: "Ngươi, ngươi, các ngươi!!!"

Ả ta định xông lên đ.á.n.h nhau, nhưng khi thấy nụ cười như có như không trên mặt Trần Linh, liền chùn bước.

Sẽ thiệt thân.

Đoạn Văn Dao lùi lại mấy bước: "Các ngươi, các ngươi chờ đó cho ta!"

Nói rồi, ả ta định bỏ chạy.

Nhưng chân còn chưa kịp bước, giọng nói của bí cảnh chi linh lại vang lên.

"Đợt truyền tống ngẫu nhiên thứ hai bắt đầu, xin mọi người chuẩn bị tâm lý."

Tiếng động này vừa vang lên, mọi người lập tức sởn gai ốc.

"Không hay rồi!"

"Sư muội của ta!"

Nghiêm Phong nhanh như chớp lao về phía trước, định ôm lấy Trần Linh, sống c.h.ế.t có nhau, đi đâu theo đó, nhưng đời không như là mơ.

Nghiêm Phong còn chưa kịp ôm sư muội nhà mình, nàng đã biến mất ngay trước mắt.

Ngay sau đó, hắn cũng bị truyền tống đi.

Nghiêm Phong gào lên: "Cái bí cảnh rách nát này, sao cứ thích chia rẽ ta với sư muội!"

Tiếng gào của Nghiêm Phong vang vọng khắp bản đồ.

Từ Chính Khanh đứng gần đó, không khỏi trợn mắt, thầm nhủ: "Người này... chắc có ngày thích sư muội cho coi."

Mà chuyện sư huynh sư muội thành đạo lữ, ở đại lục Huyền Linh cũng chẳng lạ gì.

Trần Linh nghe tiếng Nghiêm Phong gào, chỉ thấy mình như v.ú em.

Nghiêm Phong còn nhỏ tuổi, trước khi Trần Linh đến Kiếm Phong, hắn thường chơi với Địch Kiên Bỉnh và Ngụy Tinh Châu, giờ Trần Linh quậy hơn hai người kia, nên dính lấy nàng.

*

Trần Linh bị truyền tống đến hang ổ bầy kiến yêu.

"..."

Cạn lời hết sức.

Kiếp trước chắc chắn nàng đã đào mả Ninh Tiêu, nên hôm nay mới hết lần này đến lần khác đụng phải chuyện liên quan đến hắn ta.

Lần này, nàng thậm chí còn đến... nơi Ninh Tiêu sắp cùng kiến hậu "tình tứ" trong tổ kiến lớn.

Nhưng nghĩ lại, chuyện thú vị này đâu phải ngày nào cũng có, Trần Linh dứt khoát ẩn thân, ngồi trên miệng hang nhỏ xem náo nhiệt.

Đám kiến yêu trong tổ hưng phấn vì có đàn ông đến, hoàn toàn không để ý đến động tĩnh bên phía Trần Linh.

Trần Linh chủ trương đến đâu hay đến đó, nàng dứt khoát ngồi phịch xuống, lấy ngọc giản thông minh ra, mở chức năng quay phim, bắt đầu ghi lại trận chiến thành danh của Ninh Tiêu.

Đương nhiên, bản thân Ninh Tiêu lúc này còn chưa nhận ra Trần Linh.

Lúc này, Ninh Tiêu đã bị độc tố từ đám kiến tỏa ra làm tê liệt, không thể động đậy, chỉ có thể kêu la liên tục.

"Thả ta ra!"

"Đám kiến c.h.ế.t tiệt, đáng c.h.ế.t!"

"Giờ không thả ta ra, coi chừng lát nữa ta đốt trụi hang ổ của các ngươi!"

Hắn ta uy h.i.ế.p đám kiến yêu, nhưng đám kiến chỉ cần nhìn thấy hắn ta là đã phát cuồng lên rồi.

Chỉ cần hưng phấn, độc tố trên người đám kiến sẽ lan ra khắp đầu, dù trước kia chúng có chút linh trí, giờ cũng đã tê liệt vì độc tố, chỉ biết "a ba a ba" kêu loạn, cưỡng ép lôi kéo Ninh Tiêu đến chỗ của kiến hậu.

Vừa thấy con kiến chúa dài ba mét, rộng ba mét kia, Ninh Tiêu sợ đến mức tè ra cả quần, mặt mày trắng bệch.

Đó là một con đại kiến yêu tu vi đạt Nguyên Anh kỳ, nếu là trước đây, Ninh Tiêu có lẽ còn có sức đ.á.n.h một trận, nhưng giờ hắn ta chỉ là một phàm nhân không linh năng, đừng nói đ.á.n.h, ngay cả trốn cũng không thoát.

Con kiến chúa kia...

Mắt to, mồm rộng, tám chín cái chân, hai đốt thân đều có thể đè c.h.ế.t người...

Càng nhìn, Ninh Tiêu càng thêm kinh hãi.

Chỉ chốc lát sau, Ninh Tiêu đã bị bầy yêu kiến ném đến trước mặt kiến chúa.

Ninh Tiêu sợ đến chân nhũn ra, chống hai tay xuống đất, không ngừng lùi về sau, miệng run lẩy bẩy, hồi lâu sau, hắn ta mới gào lên một câu:

"Ngươi, ngươi, ngươi đừng có qua đây!!!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.