Tiểu Sư Muội Rất Mạnh Nhưng Lại Quá Mức Tấu Hài - Chương 43: Hai Thân Truyền Tay Trong Tay, Trên Đường Bị Loại Không Cô Đơn

Cập nhật lúc: 15/03/2026 20:15

Người bên ngoài chấn động rồi.

Ngay cả trưởng lão của Vấn Kiếm Tông cũng không nhịn được ngay tại chỗ, nhìn chằm chằm Triệu trưởng lão, không nói rõ là kinh ngạc hay phức tạp, "Đan tu của Trường Minh Tông các ông, đường lối đều hoang dã như vậy sao?"

Triệu trưởng lão xấu hổ lấy nắm đ.ấ.m che môi.

Ông nhìn thấy rõ mồn một, vừa rồi rõ ràng là nha đầu Diệp Kiều đó hét lên một câu 'đập hắn' Tiết Dư mới động thủ.

Nha đầu này ai dạy nó làm như vậy a!

Khán giả bên ngoài thấy vậy lên tiếng: "Tuy xuất phát điểm không có đạo đức, nhưng về mặt lý thuyết thì khả thi."

Có thể là do từ nhỏ lớn lên ở tông môn của mình, cho dù một số đệ t.ử tính cách tồi tệ, nhưng cũng sẽ không đi những con đường đầu cơ trục lợi, nhưng rõ ràng sự tồn tại của Diệp Kiều đã lật đổ nhận thức của khán giả.

Điều này cũng khiến sự nhiệt tình của bọn họ dâng cao.

Diệp Kiều trong bí cảnh không biết sự náo nhiệt bên ngoài, cô nhìn Sở Hành Chi ngã gục không dậy nổi, lập tức không nói võ đức giẫm một chân lên vai hắn, nở nụ cười rạng rỡ: "Vừa rồi ngươi nói ai sẽ là người đầu tiên bị loại ấy nhỉ? Nào, nói to lên cho bọn ta biết."

Tiết Dư nhanh tay lẹ mắt nhét Phong Linh Đan vào miệng hắn.

Sở Hành Chi lúc này hoàn toàn không còn đường giãy giụa nữa, hắn thật sự bị đập cho choáng váng rồi, cái thứ lò đan này có thể to có thể nhỏ, trước kia cũng chưa từng có Đan tu nào dùng thao tác mù mắt như vậy, đột nhiên phóng to đập tới, là người thì đều không phản ứng kịp được không!

Không bị đập ngất ngay tại chỗ đã coi như hắn chịu đòn giỏi rồi.

Nhìn Sở Hành Chi mang vẻ mặt bị đập cho ngu ngốc, Diệp Kiều lập tức kéo hắn đi về phía sâu trong bí cảnh.

Đúng vậy, kéo.

Hoàn toàn không coi hắn là người, cứ như cày ruộng mà kéo đi.

Sở Hành Chi bị cọ xát đến mức m.ô.n.g suýt tóe lửa, hắn từ trong sự ngu ngốc dần dần hoàn hồn lại, lớn tiếng la hét: "Diệp Kiều, ngươi thà trực tiếp bóp nát thân phận bài của ta đi." Sỉ nhục ai đấy?!

Diệp Kiều không quan tâm: "Thế thì chán lắm, ngươi còn có ích mà."

Phế vật lợi dụng nha, rất bảo vệ môi trường.

"Ích gì?" Nghe thấy mình không bị loại ngay lập tức, Sở Hành Chi lập tức muốn giãy giụa thêm chút nữa.

Diệp Kiều: "Bất ngờ lao tới đè người ta xuống biết không?"

Sở Hành Chi: "?"

Khán giả cười điên rồi: "Hahaha mau nhìn sắc mặt thân truyền Vấn Kiếm Tông kìa."

Sắc mặt Sở Hành Chi phức tạp, "Ta sẽ không đồng lưu hợp ô với ngươi đâu."

Diệp Kiều lúc có lúc không tung hứng thân phận bài của hắn, nở nụ cười rạng rỡ: "Đừng như vậy mà, chúng ta cùng đi tìm Tống Hàn Thanh chơi đi."

Nếu Mộc Trọng Hi ở đây, nhìn thấy cô cười như vậy, ước chừng hắn lại sắp đau dạ dày rồi.

Tiếc là Tứ sư huynh không có ở đây.

Diệp Kiều thậm chí còn tốt bụng nói: "Đến lúc đó ngươi chỉ cần kéo dài thời gian với hắn một lát là được."

Sở Hành Chi cười lạnh: "Ngươi nằm mơ đi, ta có c.h.ế.t cũng không thể nghe lời ngươi, ngươi tưởng ngươi là ai?" Tiết Dư thì thôi đi, nhưng Diệp Kiều chỉ là một Trúc Cơ cỏn con, sao dám ra lệnh cho hắn?

Diệp Kiều cũng không giận, mà lơ đãng lắc lắc thân phận bài thuộc về Sở Hành Chi trong tay, "Ngươi không bằng lòng?"

"Được thôi." Cô gật đầu, "Vậy sau khi ngươi ra ngoài, chính là đệ t.ử đầu tiên của Ngũ Tông bay màu vòng gửi xe trong Đại Bỉ năm nay rồi."

"Hạng nhất đó nha." Diệp Kiều cười rạng rỡ, "Tuy ngươi không phải hạng nhất về thiên phú kiếm đạo, nhưng ít ra ngươi là hạng nhất trong việc bay màu vòng gửi xe a, đúng không."

Bay màu vòng gửi xe quá nhục nhã, thiên chi kiêu t.ử như Vấn Kiếm Tông sao chịu nổi, Sở Hành Chi tê rần da đầu trong chốc lát, gần như tưởng tượng ra sau khi ra ngoài, đám gió chiều nào che chiều ấy trên diễn đàn tu chân giới sẽ trào phúng mình như thế nào.

Ít nhất cũng phải kéo Tống Hàn Thanh xuống nước mới có vẻ mình không mất mặt như vậy chứ?

Tuy bây giờ mình cũng chẳng tốt đẹp gì, nhưng hắn tuyệt đối, tuyệt đối không thể làm người t.h.ả.m nhất được.

Nghĩ vậy, Sở Hành Chi lập tức chọn phản bội lại chút tiết tháo ít ỏi của mình, "Vừa rồi ta nghĩ lại, cảm thấy ngươi nói có chút đạo lý."

"Ngươi nói đi, hợp tác thế nào?"

Đây không phải là chuyện mất mặt hay không, chủ yếu là người như hắn cứ thích nghe lời Diệp Kiều...

Diệp Kiều nửa điểm cũng không vội, cô thậm chí còn có nhã hứng lấy ngọc giản ra xem tổng xếp hạng trên đó.

Vấn Kiếm Tông săn g.i.ế.c một ngàn con yêu thú.

Thành Phong Tông bảy trăm.

Nguyệt Thanh Tông năm trăm.

Bích Thủy Tông ba trăm.

Trường Minh Tông xếp bét bảng với con số năm mươi to đùng trực tiếp đ.â.m mù mắt cô.

Nhìn là thấy mất mặt.

Cho nên Diệp Kiều lập tức giả mù không xem nữa, chỉ cần cô không nhìn thấy, thành tích mất mặt này vĩnh viễn không làm tổn thương được cô.

"Ngươi biết Tống Hàn Thanh ở đâu không?" Sở Hành Chi bị phong ấn linh lực, lúc này cũng không kiêu ngạo nổi nữa.

Diệp Kiều: "Đương nhiên."

Cô đương nhiên biết, trong nguyên tác lúc nam nữ chính đang phong hoa tuyết nguyệt, người làm công cần mẫn Tống Hàn Thanh này đang săn g.i.ế.c yêu thú trong bí cảnh đấy.

Đôi khi Diệp Kiều cũng khá đồng tình với hắn, hắn ở đó vì vinh quang tông môn mà vào sinh ra t.ử, sư muội lại chạy đi yêu đương.

Lúc Tống Hàn Thanh nhìn thấy Sở Hành Chi đến gần, liền vô thức lùi lại một bước, bảo vệ thân phận bài bên hông, cảnh giác nhìn hắn, "Ngươi đến đây làm gì?"

Đánh không lại hắn vẫn còn Truyền Tống Phù có thể chạy trốn, vì vậy Tống Hàn Thanh ngược lại không lo lắng sẽ bị cướp thân phận bài.

Sở Hành Chi giơ tay tỏ vẻ vô tội, làm theo lời Diệp Kiều nói, hắn chậm rãi nói: "Không làm gì cả, ta đến tìm ngươi hợp tác."

"Chúng ta có thể liên thủ." Hắn bình tĩnh nhìn Tống Hàn Thanh.

Dù sao hắn cũng đã bị Diệp Kiều nắm thóp gắt gao rồi, nếu trước khi bị loại có thể kéo một người của Nguyệt Thanh Tông xuống nước cũng không tính là lỗ.

Ai có thể ngờ, có một ngày lại bị một Trúc Cơ nắm thóp.

Đến lúc đó mọi người cùng nhau mất mặt đi.

Tống Hàn Thanh không nhanh không chậm đối mặt với hắn, "Lý do?" Hắn không cho rằng tông môn mắt cao hơn đầu như Vấn Kiếm Tông sẽ liên thủ với bọn họ.

Hoàn toàn không cần thiết.

Vấn Kiếm Tông bây giờ xếp hạng bỏ xa mọi người, nếu không có bất ngờ gì lớn, hạng nhất là chắc chắn rồi.

Lúc này đến tìm mình, Tống Hàn Thanh rất khó không nghi ngờ mục đích của đối phương.

Sở Hành Chi bị ánh mắt sắc bén của Tống Hàn Thanh nhìn chằm chằm đến mức tim run lên, nói cho cùng đều là đám thân truyền chưa trải sự đời, đâu có mặt dày như Diệp Kiều, ngay lúc Sở Hành Chi ấp úng không biết nói gì.

Chợt hắn liếc thấy Diệp Kiều đang ngồi xổm trên cây nghe lén cách đó không xa, Sở Hành Chi lập tức phúc chí tâm linh: "Chúng ta hợp tác có thể cùng nhau tìm Diệp Kiều báo thù."

Tống Hàn Thanh vốn dĩ không có hứng thú gì với việc liên thủ này nghe vậy, nâng mắt, chậm rãi mở miệng: "Ồ? Nói chi tiết xem?"

Rõ ràng là d.a.o động rồi.

Thế là Sở Hành Chi cố gắng thêm, lại lải nhải công kích Diệp Kiều từ đầu đến chân một phen, nhấn mạnh hành vi đáng ghét của cô.

Diệp Kiều mắt nhìn mũi mũi nhìn tim, giả vờ nghe không hiểu.

Khán giả đối với chuyện này chỉ trỏ.

"Cười c.h.ế.t mất. Sư muội của Trường Minh Tông này rốt cuộc đã đắc tội bao nhiêu thân truyền vậy?"

"Tống Hàn Thanh trước khi nhắc đến Diệp Kiều: Không hứng thú, đừng cue. Tống Hàn Thanh sau khi nhắc đến Diệp Kiều: Ồ? Nói chi tiết xem?"

"Cho nên Diệp Kiều này rốt cuộc khiến người ta hận đến mức nào a!"

"Lần đầu tiên thấy Đại Bỉ náo nhiệt như vậy, đừng dừng lại, thêm chút nữa đi, chúng ta thích xem!"

Trước kia Đại Bỉ đều là c.h.é.m c.h.é.m g.i.ế.c g.i.ế.c, đâu có náo nhiệt như năm nay.

Đủ loại sáo lộ mù mắt tầng tầng lớp lớp.

Hai người lúc này ngậm Ẩn Tế Đan trốn sau gốc cây, Khẳng Đức Kê chắc là vì ăn tinh thạch, lớn hơn trước một chút, lớp lông tơ mềm mại có chút cứng lại, sắp rụng đi mọc lông vũ rồi.

Tiểu thú màu đỏ rực lười biếng cuộn tròn trên đỉnh đầu, trông khá bắt mắt.

Mộc Trọng Hi trước đó đã đem toàn bộ hỏa hệ tinh thạch lấy từ bí cảnh cho yêu thú của Diệp Kiều ăn, dù sao hắn cũng không dùng đến, cho tiểu sư muội cũng khá tốt.

Vì được nuôi tốt, khế ước thú này của cô lớn lên trông thấy bằng mắt thường, Tiết Dư sợ lúc đ.á.n.h nhau nó sẽ vướng víu, đưa tay giúp sư muội bắt lấy.

Mượn cành cây che chắn, tiếng xào xạc trong rừng lướt qua, Diệp Kiều hơi khuỵu gối mượn lực đàn hồi, vừa lên đã chọn tập kích Tống Hàn Thanh.

Dưới chân cô nhanh chuẩn hiểm trực tiếp đạp người đàn ông chưa kịp phản ứng xuống đất, Tống Hàn Thanh nghe thấy tiếng cành cây rung rinh đã cảnh giác lên, Kim Cương Phù trong n.g.ự.c hắn cản lại đòn tấn công của Diệp Kiều, ngay sau đó phù lục trên đầu ngón tay bay tới.

Diệp Kiều đâu thể để hắn chạm vào, một bước lùi lại kéo giãn khoảng cách.

Mắt thấy lúc Tống Hàn Thanh thoát ra muốn dùng Truyền Tống Phù chạy trốn, cô lập tức lớn tiếng nói: "Sở Hành Chi, còn ngẩn ra đó làm gì?"

Tống Hàn Thanh nghe thấy lời này, khóe môi vừa nhếch lên nụ cười lạnh muốn trào phúng cô vài câu, giây tiếp theo phát hiện Sở Hành Chi lại thật sự lao về phía mình.

Về tốc độ phản ứng hắn căn bản không sánh bằng Kiếm tu, Sở Hành Chi nắm lấy cổ tay hắn, đ.á.n.h rơi Truyền Tống Phù của Tống Hàn Thanh, để có thể kéo một người đệm lưng, hắn dứt khoát liều mạng, ôm lấy đùi Tống Hàn Thanh, kéo người xuống đất.

Tống Hàn Thanh bị đ.â.m lén t.h.ả.m thương đồng t.ử run lên bần bật, nhìn Sở Hành Chi, chưa từng thấy ai chơi bẩn như vậy.

Ánh mắt đó cũng như đang nói 'Ta coi ngươi là anh em, ngươi mẹ nó cùng Diệp Kiều ám toán ta?'

Sở Hành Chi lúc này đã hoàn toàn không cần mặt mũi nữa rồi, hắn thấy Tống Hàn Thanh còn muốn giãy giụa, lập tức lớn tiếng la hét: "Giãy giụa nữa ta lột quần ngươi đấy!"

Tống Hàn Thanh: "...?"

Thân hình hắn khựng lại trong chốc lát, Diệp Kiều nhân cơ hội này không chút do dự giật lấy thân phận bài bên hông hắn, hung hăng bóp nát.

Thật tốt.

Cuối cùng cũng kéo được một người đệm lưng rồi.

Sở Hành Chi cảm thấy mình cũng coi như c.h.ế.t có ý nghĩa rồi, đến lúc đó Đại sư huynh hỏi mình tại sao lại bị loại ngay ngày đầu tiên, hắn hoàn toàn có thể tự hào nói với Đại sư huynh, trước khi bị loại hắn còn kéo theo thủ tịch đại đệ t.ử của Nguyệt Thanh Tông chôn cùng!

Là khoảnh khắc Tống Hàn Thanh bị loại, thân phận bài của hắn cũng theo đó bị Diệp Kiều bóp nát.

Diệp Kiều gọn gàng dứt khoát vỗ vỗ tay, một hơi giải quyết hai người, sướng.

Khoảnh khắc hai người bị loại, bước chân của tất cả thân truyền trong bí cảnh đều khựng lại.

Tống Hàn Thanh và Sở Hành Chi cùng nhau bị loại rồi?

Sao có thể chứ.

"Tình hình gì vậy?" Minh Huyền vừa chạm mặt Đại sư huynh cực kỳ chấn động.

Người đầu tiên bị loại lại là Tống Hàn Thanh và Sở Hành Chi? Lẽ nào là Vấn Kiếm Tông và Nguyệt Thanh Tông đối đầu, sau đó đ.á.n.h nhau to? Vừa gặp mặt đã bóp nát thân phận bài của nhau?

Chu Hành Vân cũng không phản ứng kịp, kinh ngạc: "Nhanh vậy sao?"

Theo lẽ thường, người bị loại thường là Đan tu nhanh nhất mới đúng, cho dù là Tiết Dư bị loại, hai người cũng sẽ không kinh ngạc như vậy, kết quả sao lại là Tống Hàn Thanh và Sở Hành Chi chứ?...

Tống Hàn Thanh chưa từng thấy người nào chơi bẩn như vậy, hắn gắt gao nhìn chằm chằm Diệp Kiều, đầu óc trống rỗng, giận dữ: "Là ngươi! Là ngươi sai khiến Sở Hành Chi?"

Rõ ràng lúc này Tống Hàn Thanh bị đả kích đến mức có chút hoài nghi nhân sinh.

Diệp Kiều dang tay: "Không. Đừng oan uổng ta. Chúng ta là hợp tác gây án."

Chuyện đôi bên cùng có lợi, sao có thể nói là sai khiến chứ?

Cô đã xem Lưu Ảnh Thạch của mấy kỳ Tông Môn Đại Bỉ trước, chính là c.h.é.m g.i.ế.c yêu thú một cách nhàm chán, nếu tình cờ gặp nhau thì đ.á.n.h một trận, ai thắng thì có tư cách tiếp tục cắm đầu c.h.é.m g.i.ế.c yêu thú. Cuối cùng người săn g.i.ế.c số lượng yêu thú nhiều nhất sẽ thắng.

Điều này khiến Diệp Kiều vô cùng khó hiểu.

Có thể đ.á.n.h lén ai lại đi đối đầu trực diện chứ.

Có thực lực đối đầu trực diện gọi là cường đại, không có thực lực mà còn đối đầu trực diện gọi là ngu xuẩn.

Nhìn vẻ mặt phẫn nộ xen lẫn vài phần mờ mịt của Tống Hàn Thanh, Diệp Kiều rất lương thiện nói với hắn: "Tống sư huynh, lẽ nào chưa ai nói với huynh, tầm quan trọng của việc hợp tác đồng đội trong đại bí cảnh sao?"

"..."

Một trận trầm mặc.

Tống Hàn Thanh suýt chút nữa phun ra một ngụm m.á.u tươi.

Ai mẹ nó hợp tác đồng đội lại đi tìm kẻ thù của mình hợp tác chứ? Lúc trước hắn nhìn thấy cảnh Sở Hành Chi và Diệp Kiều đối đầu gay gắt, mới buông lỏng cảnh giác, hoàn toàn tin tưởng Sở Hành Chi đến tìm mình hợp tác.

Lúc này hắn có tâm tư muốn bóp c.h.ế.t Diệp Kiều luôn rồi, phát điên vài giây, mặt không cảm xúc hỏi:

"Tại sao Sở Hành Chi lại nghe lời ngươi?"

Diệp Kiều nhanh ch.óng trả lời: "Có thể là hắn cảm thấy một mình bị loại quá cô đơn, cho nên muốn kéo một người cùng đi đến ghế bị loại cho có bạn?"

Đúng là hai thân truyền tay trong tay, trên đường bị loại không cô đơn.

Sau khi cô dứt lời, cùng với sự biến mất của truyền tống trận, Tống Hàn Thanh lần đầu tiên trở thành thân truyền đầu tiên t.h.ả.m thương bị loại.

Kết thúc quá mức bất ngờ, mặt hắn lập tức xanh lè.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tiểu Sư Muội Rất Mạnh Nhưng Lại Quá Mức Tấu Hài - Chương 43: Chương 43: Hai Thân Truyền Tay Trong Tay, Trên Đường Bị Loại Không Cô Đơn | MonkeyD