Tiểu Sư Muội Sinh Ra Phản Cốt, Nữ Chủ Rớt Hố Nàng Chôn Thổ - Chương 1086: Tiện Nhân Này Không Đơn Giản
Cập nhật lúc: 19/03/2026 07:06
Trong khoảnh khắc sinh t.ử tồn vong, Đông Tần Vô Hối cuối cùng cũng tìm lại được lý trí. Hắn nhanh ch.óng thu lại vẻ kiêu ngạo: "Chuyện lúc trước coi như ta sai."
"Cái gì gọi là coi như..."
"Đúng vậy, là ta sai." Đông Tần Vô Hối ngắt lời, "Nhưng ngoại trừ đám trận hỏa này, còn có Đảo chủ và các trưởng lão Đào Hoa Đảo nữa. Các ngươi nghĩ xem tại sao bây giờ bọn họ chưa ra tay? Chẳng qua cũng là sợ đám trận hỏa này thôi. Chờ các ngươi dập tắt lửa xong, ngươi nghĩ bọn họ sẽ không ra tay với các ngươi sao?"
"Thêm một người là thêm một phần sức lực. Ân oán giữa chúng ta có thể để sau hãy giải quyết, việc cấp bách hiện giờ là phá giải trận vực và đối phó đám người Đào Hoa Đảo."
"Không thiếu một mình ngươi." Lần này người lên tiếng là Cẩm Nghiệp. Hắn liếc nhìn Quý Vô Miên và Thận Hành ở phía sau, "Thay vì hợp tác với kẻ có thể đ.â.m sau lưng bất cứ lúc nào, chi bằng chúng ta tự mình liều một phen."
Quý Vô Miên: "..." Hắn không hề có ý định cho người này vào nha. Hắn nhát thì nhát thật, nhưng không có ngu.
"Rắc!" Một món pháp bảo trên người Đông Tần Vô Hối lại vỡ nát. Ánh mắt hắn hiện lên một cơn bão tố, đột nhiên quay sang Khương Du: "Ngươi thật sự muốn trơ mắt nhìn ta c.h.ế.t sao?"
Khương Du: "..." Nàng hy vọng hắn c.h.ế.t không phải là chuyện đương nhiên sao? Cái bộ dạng bi thống như bị phản bội của Đông Tần Vô Hối là sao đây? Nàng ngẩn người ra, nhất thời không nói gì.
"Hoàng huynh, đừng nói nhiều với con tiện nhân này nữa, nàng ta sẽ không cho chúng ta vào đâu." Đông Tần Uyển hét lên, "Qua chỗ Thiếu chủ Hồ tộc đi, bên đó vẫn còn chỗ!"
Sương Muộn dẫn đầu đội ngũ, trong đó có một nửa là những kẻ hợp tác đã bị hiến tế làm vật dẫn trận pháp, nên hiện tại ít nhất vẫn còn chỗ cho bảy tám người.
"Hoàng huynh, không thể chần chừ nữa, pháp bảo trên người muội dùng hết rồi, chúng ta phải nhanh lên!" Đã có người lục tục chạy về phía đó.
Không chỉ pháp bảo của Đông Tần Uyển cạn kiệt, mà tiếng pháp bảo cuối cùng của Đông Tần Vô Hối vỡ vụn cũng vang lên. Hắn buộc phải dốc hết linh lực để dựng lên một cái màn chắn phòng ngự tạm thời. Hắn nhìn sâu vào mắt Khương Du một cái: "Đi!"
"Chờ đã." Khương Du đột nhiên gọi hắn lại. Nàng nhích sang một bên, chen chúc với Lâu Thiên Âm để chừa ra một chỗ đứng cho hắn, mặt không cảm xúc nói: "Vào đi."
Đông Tần Vô Hối thoáng hiện lên vẻ đắc ý trong mắt: "Hừ, ta biết ngay mà..." Nói được một nửa, hắn ngậm miệng lại. Hiện tại không phải lúc nói mấy lời này. Tóm lại, hắn biết nữ nhân này trong lòng vẫn có hắn là đủ rồi. Sự lạnh lùng, tuyệt tình mà nàng thể hiện lúc trước chẳng qua chỉ là trò cười mà thôi. Một nữ nhân từng vứt bỏ cả tôn nghiêm đại gia khuê tú, không cần thể diện, muốn sống muốn c.h.ế.t để bò lên giường hắn, trong lòng sao có thể không có hắn cho được? Hắn cũng không cho phép nữ nhân của mình trong lòng không có mình.
Nghĩ đến việc Khương Du dám chần chừ lâu như vậy mới cho hắn vào, Đông Tần Vô Hối thầm hạ quyết tâm: Mình vẫn là quá dung túng nàng rồi. Sau khi Trình Khanh Vân khỏe lại, hắn thế mà lại dành một nửa thời gian mỗi tháng để nghỉ lại trong phòng nàng. Chính điều đó đã nuôi lớn dã tâm của nàng. Chờ rời khỏi Đào Viên bí cảnh, hắn nhất định phải cho nàng một bài học nhớ đời, để nàng biết rằng ở chỗ hắn không có khái niệm "cậy sủng mà kiêu".
Tô Tiện trợn mắt, định nói gì đó thì bị Cẩm Nghiệp - người vẫn luôn quan sát biểu cảm của Khương Du - dùng ánh mắt ngăn lại.
Đông Tần Vô Hối sải bước chạy tới. Hắn không lộ ra mặt, nhưng khi nhìn thấy Khương Du đang nôn nóng đưa tay ra hướng về phía mình, vẻ đắc ý trong mắt hắn gần như tràn ra ngoài. Dù sao cũng đã quyết định trước khi ra khỏi bí cảnh sẽ dung túng nàng thêm một lần, Đông Tần Vô Hối cũng hào phóng đưa tay ra đáp lại.
Kết quả, ngay khi sắp chạm vào, hắn thấy cổ tay Khương Du lật một cái. Ném ra!
"Bùm!" Mấy đạo bạo phá phù đồng thời nổ tung. Màn chắn phòng ngự trên người hắn nháy mắt vỡ vụn.
Nam nhân không dám tin vào mắt mình, ngẩng lên nhìn. Khương Du lộ ra nụ cười chân thành nhất kể từ khi "bò giường" đến nay, rực rỡ như nắng gắt: "Nàng ấy nói đúng, tại sao ta phải chạy trốn chứ? G.i.ế.c ngươi không phải tốt hơn sao?"
Lục Linh Du dẫn theo Tiểu Thanh Đoàn T.ử đi tới, định ưu tiên nuốt chửng địa hỏa xung quanh bọn họ, thì nhìn thấy Đông Tần Vô Hối vừa bị Khương Du đ.á.n.h nát phòng ngự cuối cùng, toàn thân đã bị ngọn lửa màu nâu bao vây. Pháp y cấp Thiên phẩm chỉ chống đỡ được chưa đầy một hơi thở, lửa đã l.i.ế.m tới da thịt.
Đông Tần Vô Hối vừa giận dữ vừa oán độc nhìn chằm chằm Khương Du: "Tiện nhân! Ngươi là đồ tiện tì!" Hắn tự nhận mình chưa bao giờ tỉnh táo như lúc này, hắn lẽ ra không nên vì nữ nhân độc ác này mà tới Đào Viên bí cảnh. Nữ nhân này chưa từng có tình cảm với hắn, nàng ta chỉ là một con tiện nhân hám lợi.
Nhưng sự phẫn nộ và oán độc của hắn chẳng có tác dụng gì. Cảm giác bỏng rát thấu tận linh hồn khiến hắn rốt cuộc không màng đến thể diện Thái t.ử Đông Tần nữa, ngã xuống đất lăn lộn điên cuồng. Tóc bị thiêu trụi trong nháy mắt. Da thịt bắt đầu căng cứng, nhăn nheo rồi cháy đen. Mắt thấy sắp bị thiêu thành tro bụi.
Trong mắt Khương Du thoáng hiện lên một tia gì đó: "Lục cô nương, ngài có thể giúp ta kéo hắn lại đây không?"
Lục Linh Du nhướng mày, xác định không thấy bất kỳ cảm xúc không nên có nào trong mắt Khương Du, nàng liền phóng ra một sợi tơ linh lực, kéo một khối thân thể gần như đã thành than vào trong.
Đông Tần Vô Hối tưởng mình đã c.h.ế.t chắc, cố sức mở mắt ra, đối diện với ánh mắt lạnh lùng của Khương Du. Cơn oán hận trong lòng hắn vọt thẳng lên đỉnh đầu. Nhưng hiểu rõ tình cảnh của mình, Đông Tần Vô Hối lần đầu tiên thực sự kiềm chế tính khí, thậm chí dùng ánh mắt khẩn cầu nhìn Khương Du.
