Tiểu Sư Muội Sinh Ra Phản Cốt, Nữ Chủ Rớt Hố Nàng Chôn Thổ - Chương 183: Yêu Thú Cũng Biết "nịnh Bợ"

Cập nhật lúc: 18/03/2026 19:11

Con Huyết Ma Cuồng Khuyển hoảng hốt, trong cái khó ló cái khôn, nó l.i.ế.m ngược lại một cái, định bụng dán lớp da thịt vừa bị lột về chỗ cũ.

Nhưng lại nghe "xoẹt" một tiếng, càng nhiều da thịt bị kéo ra hơn.

Huyết Ma Cuồng Khuyển ngây người.

Tô Tiện cũng c.h.ế.t lặng.

Hắn vốn đã bị đ.á.n.h đến mức linh khí chẳng còn bao nhiêu, vừa ra khỏi vách ngăn, chút linh khí ít ỏi còn lại đều dùng để chống đỡ áp lực của vòng độc, lấy đâu ra phòng ngự để đỡ nổi cái lưỡi sắt của con ch.ó này.

Huyết Ma Cuồng Khuyển tức khắc luống cuống, phát ra những tiếng hừ hừ bất lực.

Con Ngũ Giác Đằng Xà bên cạnh nhìn không nổi cái bộ dạng ngu ngốc của nó, đuôi vung lên một cái, trực tiếp hất văng con ch.ó đi.

Sau đó nó vươn cổ, từ trong miệng nôn ra một đoạn dịch thảo xanh mướt đã tiêu hóa một nửa, dùng ch.óp đuôi cuốn lấy đưa đến trước mặt Tô Tiện.

Tô Tiện nhận ra đây là một loại linh thực thượng phẩm chuyên trị ngoại thương: "..."

Cảm ơn nhé!

Nhưng hắn cảm thấy mình vẫn còn chịu đựng được.

Ngũ Giác Đằng Xà có chút tiếc nuối nuốt ngược đoạn linh thực bọc trong chất nhầy vàng xanh kia vào, rồi dùng đuôi cuốn lấy Tô Tiện, nhẹ nhàng đặt xuống trước mặt Lục Linh Du.

Lục Linh Du vội vàng móc ra Bổ Linh Đan và Dưỡng Nguyên Đan cho Tô Tiện uống.

Tô Tiện lúc này mới cảm thấy mình sống lại.

Hắn kinh ngạc nhìn quanh, đám yêu thú đông nghịt, hình thù quái dị, mắt đỏ ngầu, dãi chảy ròng ròng.

Nhưng khi người của Thanh Miểu Tông đứng giữa chúng, bọn chúng lại chẳng có nửa điểm ý định tấn công.

Người của năm đại tông môn cảm thấy thế giới này thật huyền huyễn.

Đám yêu thú này bị làm sao vậy?

Vừa nãy còn như muốn xé xác bọn họ, chớp mắt cái đã có thể chung sống hòa bình rồi sao?

Lăng Bá Thiên và Thiên Hằng dẫn theo sư đệ sư muội xông ra khỏi vách ngăn, đám yêu thú bao vây bên ngoài lập tức há to cái mồm m.á.u.

Hai đệ t.ử của Thanh Dương Kiếm Tông và Thiên Cơ Các lập tức "bay màu".

Kỷ Minh Hoài vừa mới đặt chân lên ranh giới vách ngăn, vội vàng rụt chân lại như bị điện giật.

Nhìn đám yêu thú đang nhe răng trợn mắt, chỉ chực chờ xé xác mình, nhưng lại cụp mi rũ mắt với đám người Thanh Miểu Tông như mèo nhà, lòng dạ năm đại tông môn gào thét:

Thanh Miểu Tông h.a.c.k game rồi!

Lục Linh Du - kẻ "h.a.c.k game" - cười tủm tỉm nhìn đám người đầy vẻ không cam lòng nhưng không dám xông ra g.i.ế.c mình bên trong vách ngăn.

"Ái chà, sao các ngươi lại dừng tay rồi?"

"Khu an toàn chẳng mấy chốc sẽ thu nhỏ lại, các ngươi không mau ch.óng đào thải các tông môn khác để tranh hạng nhì sao?"

"Vạn nhất lát nữa khu an toàn biến mất hoàn toàn, các ngươi bị đoàn diệt cùng lúc, chẳng biết sẽ được xếp đồng hạng nhì hay đồng hạng bét đây."

"Nể tình đều là người quen, ta tốt bụng cho các ngươi một lời khuyên nhé: Thanh Dương Kiếm Tông thực lực mạnh nhất, tốt nhất là nên liên thủ đào thải bọn họ trước."

Năm đại tông môn: "..."

Kỷ Minh Hoài: "..." Con nhóc thối này tuyệt đối là đang trả thù.

Tô Tiện sau khi uống đan d.ư.ợ.c, điều tức một lát đã khỏe hơn nhiều, cũng đứng dậy.

Hắn nhìn Kỷ Minh Hoài cười hì hì, vẻ mặt cực kỳ thiếu đòn: "Đồng minh của chúng ta, vỡ, vụn, tốt, lắm!"

Mặt Kỷ Minh Hoài xanh mét.

Lục Linh Du cười tủm tỉm phát biểu xong cảm nghĩ, liền chuẩn bị dẫn theo Hổ Vương, Ngũ Giác Đằng Xà cùng một số yêu thú cao giai rời đi.

Đã hứa dạy bọn chúng nhận diện linh thực thì không thể nuốt lời.

Tuy nói lúc bị truy đuổi trong khu an toàn, linh lực của mọi người đã tiêu hao gần hết.

Nhưng chỉ cần không có ai tấn công, lại có linh đan lót dạ, dù cần linh lực để chống lại vòng độc thì vẫn tốt hơn nhiều so với việc bị tiêu hao liên tục trong khu an toàn.

Chỉ cần không ngự kiếm phi hành, bọn họ đi lại tùy ý vẫn không thành vấn đề.

Để tỏ lòng tôn kính và cảm tạ với tôn thượng, Hổ Vương vung tay một cái, một con cự thú trông giống voi nhưng toàn thân phủ lớp lông vàng dài mượt bước tới, quỳ xuống. Khuôn mặt vừa xấu vừa hung dữ của nó giờ chỉ còn vẻ trung hậu, phục tùng và lấy lòng.

Hổ Vương gãi gãi chỏm lông ngắn trên đầu, cười hắc hắc: "Tôn thượng, để Tiểu Thập Tam chở các vị đi, nó chạy nhanh mà êm lắm."

Lục Linh Du xoa cằm, hài lòng gật đầu: "Ngươi khá lắm, không uổng công bản tôn phá lệ giúp ngươi."

"Nên làm, nên làm ạ!"

Việc yêu thú không tấn công Thanh Miểu Tông đã đủ kinh ngạc, giờ chúng còn cam tâm tình nguyện làm tọa kỵ.

Người của năm đại tông môn ghen tị đến đỏ cả mắt.

Đợi đến khi đám yêu thú đông đúc vây kín khu an toàn một lần nữa, mọi người nhìn nhau trân trối.

Cuối cùng đành nhận mệnh, lôi hết bản lĩnh giữ nhà ra.

Còn biết làm sao nữa?

Cuộc sống vẫn phải tiếp diễn mà.

Chẳng lẽ thật sự để đồng hạng bét như lời con nhóc kia nói sao?

Lục Linh Du dẫn theo Hổ Vương và mấy tên đàn em thân tín chạy như điên trong bí cảnh.

Gặp nơi nào có linh thực, linh quả, nàng liền dừng lại, giảng giải công dụng của từng loại.

Hổ Vương và đám yêu thú thỉnh thoảng lại phát ra những tiếng trầm trồ kinh ngạc.

"Hóa ra loại cỏ này có tác dụng chữa thương."

"Quả này chua quá, bình thường đi ngang qua ta toàn dẫm cho mấy phát, không ngờ lại giúp ta khỏe mạnh hơn?"

"Đây chẳng phải là vỏ cây sao?"

"Cái rễ dưới đất cũng dùng được à?"

Đợi gom đủ một phương t.h.u.ố.c, nàng liền bày ra một đống, bảo Hổ Vương ghi nhớ tại chỗ.

Đám yêu thú nghe Lục Linh Du nói về tỷ lệ phối hợp các loại linh thảo, linh thực, linh quả, rồi nghe về công dụng của chúng mà trợn mắt há mồm.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tiểu Sư Muội Sinh Ra Phản Cốt, Nữ Chủ Rớt Hố Nàng Chôn Thổ - Chương 183: Chương 183: Yêu Thú Cũng Biết "nịnh Bợ" | MonkeyD