Tiểu Sư Muội Sinh Ra Phản Cốt, Nữ Chủ Rớt Hố Nàng Chôn Thổ - Chương 69: Thanh Miểu Tông Miễn Phí, Kỷ Minh Hoài Mở Hàng
Cập nhật lúc: 16/03/2026 16:16
Đối mặt với sự chỉ trỏ của mọi người, Tô Tiện là người đầu tiên không chịu nổi. Hắn cảm thấy nếu là đan d.ư.ợ.c thì chắc chắn phần lớn mọi người sẽ chấp nhận. Bọn họ lén lút biến nó thành đan d.ư.ợ.c, ai mà biết được bọn họ dùng d.ư.ợ.c liệu và phương t.h.u.ố.c của phàm nhân giới chứ? Người khác không biết, cứ coi như đan d.ư.ợ.c bình thường thì mức độ tiếp nhận sẽ cao hơn nhiều.
"Không kịp thời gian nữa."
Lục Linh Du không phải không biết ở thế giới này, mức độ tiếp nhận đan d.ư.ợ.c cao hơn nhiều so với nước t.h.u.ố.c nguyên thủy. Nhưng chờ bọn họ biến thành đan d.ư.ợ.c rồi mới đem bán, thứ nhất là lãng phí thời gian, thứ hai là đống d.ư.ợ.c tra này cũng chẳng làm ra được bao nhiêu đan d.ư.ợ.c. Mà trong toàn bộ bí cảnh, đệ t.ử các đại tông môn cộng với tán tu ít nhất cũng hơn ba ngàn người, làm sao đủ chia.
Chẳng thà cứ thế này, d.ư.ợ.c hiệu nhạt một chút, mọi người đều được uống một chút, cầm cự qua ba ngày cuối cùng này.
Bên phía Lăng Vân Các người đông như trẩy hội, còn chỗ Lục Linh Du thì vắng tanh vắng ngắt, đến một con chim cũng chẳng buồn đậu.
Ngay khi ba người Tô Tiện sắp không trụ vững nổi nữa, thì cuối cùng cũng có một người đi tới.
"Cẩm Nghiệp sư huynh, nước t.h.u.ố.c này của huynh thực sự có tác dụng sao?" Một nữ đệ t.ử mặc đồng phục Thanh Miểu Tông rụt rè hỏi. Nàng nắm c.h.ặ.t túi trữ vật của mình.
Thật ra lúc nãy nàng đã ghé qua phía Lăng Vân Các. Ban đầu nàng nghĩ, dù mười linh thạch trung phẩm một viên Bổ Linh Đan, nàng c.ắ.n răng mua cũng được. Dù sao lần này vào bí cảnh đi theo Đại sư huynh, nàng đã hái được không ít linh thực, còn nhặt được không ít xác yêu thú. Chỉ cần ra khỏi bí cảnh là có thể bù đắp được phần nào khoản chi mua Bổ Linh Đan. Cái gì cũng không quan trọng bằng mạng sống.
Nhưng người của Lăng Vân Các vừa thấy nàng là người Thanh Miểu Tông, lập tức tăng giá thêm gấp mười lần. Một trăm linh thạch trung phẩm mới mua được một viên Bổ Linh Đan hạ phẩm. Nàng có vào bí cảnh thêm mười lần nữa chắc cũng không bù nổi khoản thâm hụt này. Hơn nữa, nàng chỉ là một đệ t.ử ngoại môn, trên người đào đâu ra một trăm linh thạch trung phẩm.
Bị dồn vào đường cùng, nàng nghĩ dù sao cũng là người nhà mình làm ra, tuy nhìn thế nào cũng không giống có tác dụng, nhưng chỉ mất mười linh thạch hạ phẩm, dù không hiệu quả thật thì cũng không lỗ quá nhiều.
"Đương nhiên là có tác dụng rồi." Tô Tiện là người hiểu rõ bản lĩnh của tiểu sư muội nhà mình nhất. Đã từng vô số lần nghi ngờ để rồi cuối cùng bị vả mặt bôm bốp, cho nên hắn tin tưởng tuyệt đối, chỉ cần tiểu sư muội dám nói có hiệu quả, thì chắc chắn là có hiệu quả.
Lục Linh Du: "Ngươi là người Thanh Miểu Tông sao? Đệ t.ử Thanh Miểu Tông mỗi ngày có thể dùng đệ t.ử lệnh để nhận miễn phí một bát t.h.u.ố.c kháng ma."
Còn có chuyện tốt như vậy sao? Lữ Tố Tố kinh ngạc trợn tròn mắt.
"Bây giờ ngươi có muốn uống không?"
"Muốn, đương nhiên là muốn rồi." Lữ Tố Tố vội vàng móc đệ t.ử lệnh ra.
Tô Tiện nhận lấy, đ.á.n.h dấu linh tức đã nhận vào đó rồi trả lại cho nàng. Đồng thời, Lục Linh Du múc một bát t.h.u.ố.c đầy đưa cho nàng: "Uống lúc còn nóng nhé."
"Đa tạ tiểu sư tỷ." Lữ Tố Tố cảm kích nói. Dù cuối cùng chứng minh không có hiệu quả thì nàng cũng chẳng mất gì. Nàng nhận lấy bát t.h.u.ố.c, "ực ực" uống cạn sạch. "Vậy mấy vị sư huynh, tiểu sư tỷ, ta đi trước đây."
"Đi đi, bảo trọng bản thân." Cẩm Nghiệp ôn hòa dặn dò.
"Vâng vâng, đa tạ Đại sư huynh."
Có Lữ Tố Tố mở đầu, đệ t.ử Thanh Miểu Tông lục tục kéo đến. Thấy cảnh này, Thu Lăng Hạo lại cười lạnh: "Hừ, đã nói con nhỏ Lục Linh Du đó chẳng tốt lành gì mà, ngay cả người nhà mình cũng hố, chờ đám người đó trúng ma độc xem nàng ta nói thế nào."
Dù đa số mọi người đều có cùng suy nghĩ với Thu Lăng Hạo, nhưng vẫn có người bắt đầu d.a.o động. Nói Thanh Miểu Tông hố bọn họ thì còn nghe được, chứ người nhà mình mà cũng xuống tay hố sao? Người ta còn không lấy tiền nữa. Hơn nữa nhân phẩm của Cẩm Nghiệp mọi người đều có nghe qua, huynh ấy đích thân tọa trấn, biết đâu bát nước t.h.u.ố.c kia thực sự có tác dụng thì sao? Hơn nữa Cẩm Nghiệp cũng từng nói, huynh ấy có thể hồi phục chẳng phải là nhờ đan d.ư.ợ.c của Lục Linh Du sao?
Đan d.ư.ợ.c của Lăng Vân Các vẫn bán rất chạy, nhưng nhìn kỹ sẽ thấy những người xếp hàng phía sau đã không còn vẻ vội vã như trước. Có mấy tán tu nắm c.h.ặ.t túi trữ vật, vẻ mặt đầy đấu tranh.
Sau khi đệ t.ử Thanh Miểu Tông nhận t.h.u.ố.c xong, một nồi t.h.u.ố.c lớn đã cạn đáy. Lục Linh Du nấu lại nồi khác. Vừa nấu xong, ngẩng đầu lên liền thấy một người quen.
Kỷ Minh Hoài vẻ mặt cứng đờ đứng trước cái chảo sắt khổng lồ, sự chê bai trong mắt như muốn trào ra ngoài. Hắn ồm ồm hỏi: "Mười linh thạch hạ phẩm đúng không? Cho ta một bát."
Lục Linh Du kinh ngạc. Nàng thật sự không ngờ vị khách hàng đầu tiên của mình lại là cấp bậc như Kỷ Minh Hoài. Dù sao cũng là thân truyền của Thanh Dương Kiếm Tông, chẳng lẽ lại thiếu chút tiền mua đan d.ư.ợ.c sao? Nàng cứ ngỡ vị khách đầu tiên chắc chắn phải là kẻ nghèo rớt mồng tơi như Tô Tiện, hoặc là tán tu cùng đường chứ.
Biểu cảm của Lục Linh Du quá lộ liễu, gần như viết thẳng tâm tư lên mặt. Mặt Kỷ Minh Hoài tối sầm lại, nhìn Lục Linh Du với ánh mắt đầy oán niệm.
Hắn tại sao lại đến mua cái thứ nước đen thui nhìn như l.ừ.a đ.ả.o này, trong lòng ngươi không tự biết sao? Chuyến vào bí cảnh lần này, người khác thì đào linh thực, nhặt xác yêu thú, duy chỉ có Thanh Dương Kiếm Tông bọn họ là chẳng thu hoạch được gì, còn mất trắng ba vạn linh thạch thượng phẩm.
