Tiểu Sư Muội Sinh Ra Phản Cốt, Nữ Chủ Rớt Hố Nàng Chôn Thổ - Chương 789: Mười Vạn Cực Phẩm Linh Thạch, Ta Tới Đây!
Cập nhật lúc: 19/03/2026 03:27
Ban ngày thì làm việc, buổi tối còn không được yên giấc, lại còn phải liên tục cung cấp tinh khí cho tà ám, dù không c.h.ế.t ngay lập tức thì ít nhất cũng phải tổn thọ hai ba mươi năm.
"Trốn đi đâu được chứ."
Tuy nói ở Tu Tiên Giới, thân phận của hai người Trương, Phong cũng chẳng khác gì bình dân, nhưng khi thực sự chứng kiến những người bình dân ở phàm tục giới, họ mới biết mình may mắn đến nhường nào, lúc này giọng điệu cũng mang theo vài phần xót thương.
"Đám tà ám này tuy chủ yếu hút tinh khí con người, nhưng không có nghĩa là chúng không g.i.ế.c người. Phàm là bá tánh muốn bỏ trốn, vừa ra khỏi thành sẽ bị hút khô ngay. Thấy dãy tường thành kia không? Cứ cách vài ngày, nơi đó lại treo vài cái xác khô."
"Hơn nữa, thế giới này tà ám hoành hành, dù có trốn khỏi đây thì nơi khác cũng sẽ có tà ám thôi. Thà cứ thành thật ở lại huyện Vân Đường này, có lẽ còn giữ được mạng thêm một thời gian."
Chẳng qua là vĩnh viễn bị tà ám nuôi nhốt, đời đời kiếp kiếp trở thành vật cung cấp tinh khí cho nó mà thôi.
"Không sao, có ta ở đây, ngày lành của con tà ám kia sắp tận rồi." Tiểu cô nương cực kỳ khí phách, nháy mắt xua tan cảm xúc tiêu cực của hai người Trương, Phong.
"Cũng đúng. Dù sao con tà ám kia cũng kiêu ngạo quá mức rồi, bá tánh huyện Vân Đường sắp được cứu rồi." Bất kể là bị Lục cô nương thu thập hay bị Thiên Hòa Tôn Giả tiêu diệt, tóm lại bá tánh là người hưởng lợi.
Tên béo nhỏ đột nhiên thô giọng mở miệng: "Ta thấy ngươi vẫn nên lo mà nghĩ cách thắng vụ cá cược với Thiên Hòa Tôn Giả đi."
Bá tánh huyện Vân Đường sắp được giải thoát rồi. Nhưng... "Nếu ngươi thua, ngươi phải quỳ lạy ba bước một lần để bồi tội với người ta, còn phải cút khỏi thế giới này đấy."
"Ngươi đang lo lắng cho ta sao?" Lục Linh Du cười tủm tỉm nhìn hắn.
Khuôn mặt bánh bao của tên béo nhỏ nháy mắt đỏ như gan heo, hắn gào lên: "Ai lo lắng cho ngươi chứ?"
"Ai thèm lo lắng cho ngươi???"
"Ta chỉ nhắc nhở ngươi đừng có mắt ch.ó coi thường người khác, tưởng rằng đường đường là Tôn Giả mà lại yếu thế sao? Ngươi tưởng chỉ mình ngươi có át chủ bài, quên mất người ta cũng có à?"
"Ồ, hắn có át chủ bài gì?" Lục Linh Du nghiêm túc đặt câu hỏi.
Tên béo nhỏ đột nhiên nhìn nàng như nhìn thấy quỷ: "Ngươi không biết sao?"
"Ta nên biết à?"
Tên béo nhỏ quả thực cạn lời. Có thể đến thế giới này, ai mà chẳng chuẩn bị kỹ càng mới tới. Con nhóc này hết lần này đến lần khác làm hắn kinh ngạc, hắn cứ tưởng nàng thực sự là một cao thủ, kết quả là ngay cả điều cơ bản nhất cũng không biết?
"Bùa chú ẩn nấp Thần Khí, ngươi không biết sao?"
Lục Linh Du "ừ" một tiếng: "Giờ thì biết rồi. Lý sư huynh, nói kỹ xem nào, bùa chú ẩn nấp Thần Khí là cái gì?"
Sư thúc tổ dạy nàng vẽ bùa, hình như chỉ có loại phù ẩn nấp tầm thường thôi. Loại mà Lý Kim Nho nói, chẳng lẽ là loại có thể che giấu được cả cảm ứng của tiểu thế giới sao?
Tên béo nhỏ: "..."
Thật sự là cạn lời toàn tập.
Càng cạn lời hơn là Trương Phong và La Túc cũng ngơ ngác nhìn hắn, bộ dạng như đang chờ hắn giải đáp thắc mắc.
Tên béo nhỏ: "..."
Thôi xong, Trương Phong và La Túc cũng không phải người của Thiên Ngoại Thiên, hai người này chắc là nghe ngóng được tin tức rồi đ.â.m đầu vào đây thôi. Xem ra cái đám đến từ xó xỉnh này đều không biết về bùa chú ẩn nấp.
Tên béo nhỏ đảo mắt, giải thích một hồi.
"Chỉ có những người sở hữu phù ẩn nấp đặc biệt mới dám làm người dẫn đầu."
Thực ra ngay từ đầu, hắn đã nghi ngờ con nhóc này dùng hết pháp khí ẩn nấp khi xử lý tà ám cấp một rồi, nhưng sau đó lại thấy nàng vẫn dùng thanh hắc kiếm đó giải quyết tà ám cấp bốn, lúc này mới không nhìn thấu được lai lịch của nàng.
Nghe tên béo nhỏ nói xong, mắt Lục Linh Du sáng rực lên: "Ngươi nói xem, nếu ta đề nghị muốn xem bùa chú của bọn họ, bọn họ có đồng ý không?"
Tên béo nhỏ lườm một cái: "Ngươi đang mơ mộng hão huyền gì thế?"
Lục Linh Du lại chẳng hề nản chí: "Không sao." Mọi việc đều có thể thương lượng mà, không muốn thương lượng thì ta sẽ tạo điều kiện để thương lượng.
Tên béo nhỏ tưởng nàng đã từ bỏ ý định phi thực tế đó, sắc mặt mới dịu lại đôi chút: "Dù sao giờ ngươi cũng biết rồi, nếu không muốn mất mặt thì tốt nhất đừng có đối đầu gay gắt với Thiên Hòa Tôn Giả nữa."
"Ồ, thế thì không được." Lục Linh Du kiên quyết từ chối.
Mười vạn cực phẩm linh thạch không cho phép nàng lùi bước.
Tên béo nhỏ: "..."
A, đúng là cứng đầu cứng cổ. Hắn đúng là không nên lắm lời làm gì. Cút thì cút đi. Vừa lúc giải tán cho rảnh nợ.
Huyện lệnh huyện Vân Đường hiển nhiên là người khéo léo hơn đình trưởng trấn Rừng Đào nhiều. Thấy đội ngũ khác ngoài Thiên Hòa Tôn Giả đến, ông ta không hề tỏ vẻ khinh thường, ngay cả với Lục Linh Du - một người dẫn đầu rõ ràng còn chưa trưởng thành, ông ta cũng lễ độ hết mực.
Hơn nữa, ông ta tuyệt nhiên không nhắc đến chuyện ai sẽ là người trừ tà. Chỉ dẫn bá tánh quỳ rạp xuống đất, miệng không ngừng nói lời cảm tạ. Đúng là bộ dạng "ai ra tay người đó là tổ tông của chúng tôi".
Thiên Hòa Tôn Giả lúc này cũng chẳng còn tâm trí đâu mà để ý chuyện khác. Hắn đang nóng lòng muốn chứng minh bản thân, tìm lại tôn nghiêm và danh tiếng đã mất, nên trực tiếp sai tùy tùng chuẩn bị nghi thức trừ tà.
Lục Linh Du thấy hắn lại bắt đầu "nhảy đồng", chậm rãi tìm một chỗ ngồi xuống, còn đòi huyện lệnh mang trà bánh trái cây lên.
Hừm, đi đường nửa ngày trời, vừa mệt vừa khát.
"Các ngươi cũng ngồi xuống ăn đi, đừng khách sáo." Đám người tên béo nhỏ vừa cung cấp cho nàng không ít tin tức, đều là người cùng một đội, Lục Linh Du cũng không bạc đãi bọn họ.
Tên béo nhỏ tự nhủ, chuyện gì cũng đừng quản, dù sao hắn muốn quản cũng chẳng quản nổi, thế là nén một cục tức, không khách sáo ngồi xuống ăn uống thả cửa.
Bị người ta nhắc nhở là đang giảm béo, hắn cũng không dừng lại, thậm chí còn gầm lên: "Lão t.ử mệt c.h.ế.t mệt sống mấy ngày nay rồi, giảm béo cái rắm ấy, giảm béo thì cũng phải chờ tiểu gia ăn no rồi mới giảm được chứ!"
