Tiểu Sư Muội Sinh Ra Phản Cốt, Nữ Chủ Rớt Hố Nàng Chôn Thổ - Chương 837: Sư Phụ, Con Có Quà!
Cập nhật lúc: 19/03/2026 03:32
Ngụy Thừa Phong lườm hắn một cái: "Hừ, ngươi không vội à? Ngươi không vội mà đang bế quan ngon lành lại bò ra đây làm gì?"
Mạnh Vô Ưu đang cầm chén trà cạn đáy bỗng khựng lại.
Chưa kịp nói tiếp, cả hai đồng thời thoáng thấy những bóng dáng quen thuộc.
Ngụy Thừa Phong lập tức rụt cổ lại, bày ra vẻ uy nghiêm rồi ngồi xuống.
Mạnh Vô Ưu đưa chén trà lên môi, khẽ nhướng mi nhìn Lục Linh Du.
"Bái kiến sư phụ, bái kiến sư tôn."
"Bái kiến sư phụ, Vô Ưu sư thúc."
Lục Linh Du và Tô Tiện thành thành thật thật quỳ xuống hành lễ.
"Đứng lên, mau đứng lên đi." Ngụy Thừa Phong lập tức cười hớn hở.
"Không cần đa lễ." Mạnh Vô Ưu cũng tao nhã đặt chén trà không xuống.
"Ta nghe lão Đại nói, chuyến đi Thần Mộc của các con khá thuận lợi, tinh thần lực cũng tăng lên không ít?"
"Vâng vâng." Lục Linh Du gật đầu. "Tăng lên một chút ạ."
"Đâu chỉ là một chút!" Tô Tiện bật dậy như lò xo. "Sư phụ, người không biết đâu, tại Thần Mộc đại bỉ, tiểu sư muội một mình đối kháng với sự tấn công tinh thần tập thể của đại đệ t.ử các tông môn khác, đ.á.n.h cho bọn họ tơi bời hoa lá. Ngay cả Thích sư phụ và Đại trưởng lão của Càn Nguyên Tông cũng khen tiểu sư muội hết lời đấy ạ."
"Thế nên Thích sư phụ còn truyền thụ cho chúng con công pháp tu luyện tinh thần lực không truyền ra ngoài của Càn Nguyên Tông nữa. Có công pháp chuyên môn hỗ trợ, cộng thêm cái tinh thần lực vốn đã biến thái của tiểu sư muội, sao có thể chỉ là tăng lên 'một chút' được?"
"Hừm hừm." Cẩm Nghiệp ho khan hai tiếng.
Hắn nháy mắt ra hiệu cho Tô Tiện. Không thấy mặt sư phụ đã đen lại rồi sao?
Tô Tiện căn bản không thấy mình nói sai chỗ nào, ngược lại còn hỏi Cẩm Nghiệp và Tạ Hành Yến:
"Đại sư huynh, Nhị sư huynh về trước chúng đệ, chẳng lẽ không báo cáo rõ ràng với sư phụ sao?"
"Thế này không được đâu, chúng ta sống là người Thanh Miểu Tông, c.h.ế.t là ma Thanh Miểu Tông, chuyện gì cũng không nên giấu sư phụ chứ."
Cái miệng liến thoắng của Tô Tiện lập tức đẩy áp lực từ hai người sang cả bốn người.
Cẩm Nghiệp đau đầu xoa thái dương.
Tạ Hành Yến càng lườm hắn cháy mặt.
Sư phụ biết là một chuyện, nhưng ngươi lại thản nhiên gọi người khác là sư phụ ngay trước mặt lão, còn khoe người ta đối xử tốt với mình thế nào.
Ai mà vui cho nổi?
Bọn họ về trước cũng đã báo cáo đại khái, cố ý nói giảm nói tránh rồi.
Kết quả cái tên này bình thường đầu óc không nhạy bén, thế mà lúc mấu chốt lại khôn ra phết, còn biết cách chuyển dời hỏa lực nữa chứ.
Lục Linh Du sao có thể không biết tâm tư nhỏ nhặt của sư phụ nhà mình.
Nàng trực tiếp tiến tới, ôm lấy cánh tay Ngụy Thừa Phong: "Sư phụ, chuyện này người thực sự phải khen con đấy. Con và ba vị sư huynh đã phải vắt óc suy nghĩ mới trà trộn vào được Càn Nguyên Tông làm đệ t.ử ký danh."
"Lúc đầu họ còn không tin chúng con có thể giành hạng nhất tại đại bỉ, nhất quyết không chịu đâu. Thế là con mới lôi danh tiếng của sư phụ và sư tôn ra, lại bảo tông môn chúng ta vừa giành hạng nhất ở Luyện Nguyệt, họ mới chịu cho chúng con một cơ hội đấy ạ."
"Bây giờ đệ t.ử ký danh cũng đã làm xong, họ cũng có qua có lại, truyền công pháp cho chúng con. Hơn nữa, biết chúng con đang cần Thiên Xu Hoàng Ngọc, họ còn hào phóng cho thêm rất nhiều. Đây là Thiên Xu Hoàng Ngọc con mang về cho Tam sư huynh và Tứ sư huynh. Còn đây là ba viên Thiên Xu Hằng Ngọc, xin sư phụ và sư tôn vui lòng nhận cho."
Phượng Hoài Xuyên và Phong Vô Nguyệt không ngờ lại có niềm vui bất ngờ này.
Sau khi nghe Tô Tiện phổ biến về sự trân quý của Thiên Xu Ngọc, cả hai cười rạng rỡ.
Ngụy Thừa Phong cũng vỗ đầu Lục Linh Du một cái: "Chỉ có con là tinh quái."
Nhưng lão lại từ chối: "Con đang lúc cần Thiên Xu Ngọc nhất, cứ lo tăng cường thực lực cho bản thân đi, hai lão già này không cần mấy thứ này đâu."
Lục Linh Du tiếp tục cười nịnh nọt: "Dù sao đi nữa, trong lòng chúng con, sư phụ và sư tôn luôn đứng vị trí số một, ai cũng không thay thế được. Cho dù có cho lợi lộc bằng trời thì sư phụ và sư tôn vẫn là quan trọng nhất."
"Đúng rồi, còn nữa, lần này ở tiểu thế giới Hồn Cấm Chi Địa, con còn gặp Tư Mệnh và Tư Không. Đây là linh t.ửu và linh trà con lén 'mót' được từ hộp đồ ăn của họ mang về cho sư phụ và sư tôn đấy ạ."
"Người xem xem có thích không?"
Trước những lời nịnh nọt ngọt xớt của tiểu cô nương, sắc mặt Ngụy Thừa Phong dần dịu lại.
Lúc này nhìn thấy đồ tốt, khóe miệng lão không tự chủ được mà nhếch lên, nhưng lão vẫn cố kìm lại.
"Ồ? Vị ở Càn Nguyên Tông kia giờ cũng coi như sư phụ con, con không hiếu kính người ta chút gì sao?"
"Có chứ ạ, con cho Thích sư phụ hai vò linh t.ửu và hai hộp linh trà rồi." Lục Linh Du thật thà trả lời.
Ngụy Thừa Phong nhìn đống linh t.ửu và linh trà chất trước mặt, cuối cùng cũng hài lòng.
"Được rồi, cũng chẳng phải chuyện gì to tát, xem các con căng thẳng chưa kìa. Sư phụ các con là hạng người keo kiệt thế sao?"
Thực ra lão cũng không thực sự phản đối việc Tiểu Lục bái sư phụ khác, toàn bộ Tu Tiên Giới đều trọng căn cơ.
Trong tình huống bình thường, đừng nói Thanh Miểu Tông là tông môn hàng đầu Luyện Nguyệt, ngay cả những tông môn nhỏ nếu có nhân tài, sau này vì lý do nào đó mà đi theo người khác học tập, thì cuối cùng người họ báo đáp nhiều nhất, có cảm giác thuộc về nhất vẫn là tông môn ban đầu.
Chẳng phải đệ t.ử của tứ đại thư viện Thiên Ngoại Thiên sau khi tốt nghiệp, phần lớn vẫn trở về tông môn cũ để phát dương quang đại đó sao?
