Tiểu Sư Muội Sinh Ra Phản Cốt, Nữ Chủ Rớt Hố Nàng Chôn Thổ - Chương 925: Tắm Rửa Bồn Luyện Đan, Sư Phụ Sát Điên Rồi
Cập nhật lúc: 19/03/2026 06:19
Tuy nhiên, vì linh thực tứ giai so với tam giai lại là một đẳng cấp hoàn toàn khác, nên dù lần này không lãng phí thời gian, lượng linh khí Lục Linh Du rót vào thành công vẫn không nhiều. Đợi đến khi kết đan, phong đan kết thúc, lò đan mở ra... Gương mặt nhỏ nhắn của Lục Linh Du xụ xuống.
Hai bóng người đồng thời áp sát tới.
"Thiên phẩm tứ giai!"
"Lại còn đầy lò!!"
Giọng nói của Lưu Ngục Hỏa có chút run rẩy. Biết nha đầu này có thiên phú, nhưng không ngờ lại yêu nghiệt đến mức này. Hơn nữa hắn vừa mới chú ý tới, tốc độ luyện đan của tiểu nha đầu cực nhanh. Không chỉ nhanh hơn Thu Lăng Hạo, mà ngay cả những đệ t.ử có tu vi cao hơn nàng nhiều trong các kỳ khảo hạch Đan đạo trước đây, khi luyện chế đan d.ư.ợ.c Thiên phẩm bình thường cũng mất nhiều thời gian hơn nàng.
Hắn nhìn Tứ trưởng lão với ánh mắt dò hỏi: "Năm đó ngài có thiên tư thế này không?"
Tứ trưởng lão: "..." Lão trực tiếp lờ hắn đi. Thấy trời đã tối mịt, lão cũng chẳng muốn đợi đến ngày mai. Lão ném cho Lục Linh Du một lọ Bổ Linh Đan Thiên phẩm tam giai và một lọ Ngưng Thần Đan Thiên phẩm tứ giai, rồi lại lôi ra một bộ linh thực Thiên phẩm ngũ giai.
"Tiếp tục."
Lưu Ngục Hỏa giật giật khóe miệng. Sư bá đây là định đem bao nhiêu thủ đoạn t.r.a t.ấ.n tích góp bao năm qua trút hết lên người tiểu nha đầu sao? Ngài đây là không coi người ta là người mà dùng mà. Hắn có chút đồng tình với Lục Linh Du.
Quay đầu nhìn lại, hắc! Tiểu cô nương lúc này cuối cùng cũng đứng yên không động đậy.
"Làm gì đó? Mới luyện có mấy lò đã chịu không nổi rồi à?" Lão già bất mãn càm ràm.
Lục Linh Du lắc đầu: "Sư phụ, Thiên phẩm ngũ giai càng không thể vượt cấp phẩm giai được." Tuy lần này nàng có nhiều thời gian để "thêm nếm" hơn so với lúc luyện tam giai, nhưng rõ ràng linh khí và d.ư.ợ.c tính của linh thực tứ giai tinh thuần hơn hẳn, cảnh giới nàng không tới, có thêm thế nào cũng không luyện ra được đan d.ư.ợ.c ngũ giai vượt cấp.
Tứ trưởng lão và Lưu Ngục Hỏa cùng trưng ra bộ mặt đầy dấu chấm hỏi. "Ai mượn ngươi luyện vượt cấp?" Không phải chứ, ngươi bị ám ảnh cưỡng chế với việc vượt cấp phẩm giai đúng không? "Lão t.ử là muốn xem giới hạn của ngươi ở đâu!"
Lục Linh Du vẫn lắc đầu, ngoan ngoãn trả lời: "Giới hạn của đệ t.ử cũng ở đây rồi ạ." Đến cấp tứ giai, nàng rốt cuộc đã cảm nhận được điều lão già nói: chất lượng linh khí của đan sư không tương xứng với linh thực. Với thứ linh khí loãng thế này, giờ mà luyện ngũ giai, đừng nói là vượt cấp, có khi còn bị giáng cấp ấy chứ. "Nếu bị giáng cấp thì lãng phí linh thực lắm." Mới từ Lâm Hạ Thành trở về, nàng biết mấy thứ này đắt đỏ đến mức nào.
Nhưng lão già không tin nàng đã tới giới hạn. Nha đầu thối này nãy giờ ngay cả lông mày cũng chẳng nhíu một cái. Giới hạn là phải như Thu Lăng Hạo lúc nãy kìa. Nha đầu này đến giờ còn chưa thèm ăn viên đan d.ư.ợ.c nào lão đưa, vẫn cứ tung tăng nhảy nhót đó thôi.
"Giáng cấp thì giáng cấp!" Lão già đã "sát điên rồi", hoàn toàn không quan tâm đến việc tổn thất linh thực.
"Dạ được." Lục Linh Du thở dài, trực tiếp lôi ra một cái... bồn tắm. "Vậy thì dùng cái này đi, có lẽ sẽ đo được nhanh hơn. Con đoán sư phụ không chỉ muốn đo linh lực mà còn muốn đo cả tinh thần lực của con nữa."
"Sư phụ đừng dùng ngũ giai, dùng cái đan lô này thì không cần loại đắt tiền như vậy đâu. Tiết kiệm được chút nào hay chút nấy ạ."
Tứ trưởng lão: "..."
Lưu Ngục Hỏa: "..."
Hai người nhìn cái đan lô to như bồn tắm trong tay Lục Linh Du, rồi nhìn lại cái đan lô to bằng chậu rửa mặt của Tứ trưởng lão. Dù không dùng loại đắt tiền, nhưng với cái kích cỡ kia... e là cũng chẳng tiết kiệm được bao nhiêu đâu nhỉ?
Tứ trưởng lão lắc đầu xua tan ý nghĩ đó. Không! Tiết kiệm hay không giờ không phải là mấu chốt, mấu chốt là... lão hỏi một câu thừa thãi: "Ngươi khống chế được không?"
"Dạ được ạ." Tiểu cô nương vẫn ngoan ngoãn, "Linh thực nhiều thì dùng cái này tiện hơn nhiều."
Tứ trưởng lão: "..." Ta lại không biết là "nấu một nồi" thì tiện hơn chắc? Thật là quá sức vô lý! "Cái đan lô này ngươi lấy ở đâu ra?"
"Con mua ạ." Lục Linh Du cười hiền lành, tổng không thể nói là nàng đi cướp được.
Lão già không nghĩ là nàng đi cướp, mà giống như nàng bị ai đó lừa mua thì đúng hơn. Chắc là "mèo mù vớ cá rán", thứ này hóa ra lại dùng được thật.
Lưu Ngục Hỏa đi vòng quanh cái bồn tắm, chậc lưỡi: "Trời đất ơi, sư bá, không ngờ ngoài chỗ ngài ra, con còn thấy được cái đan lô thứ hai to thế này." Nếu không phải cái bồn tắm của lão già màu đen, còn thứ này là màu vàng ròng ch.ói mắt của dân chơi thứ thiệt, hắn đã tưởng là cùng một cái rồi. "Nhưng mà, ngài năm đó mấy trăm tuổi mới khống chế được loại đan lô này nhỉ?"
Lão già lạnh lùng liếc hắn một cái. Lưu Ngục Hỏa cười hì hì, chẳng có chút tự giác nào là mình vừa lỡ lời: "Nếu không nói trên đời có nhiều chuyện trùng hợp thì sao, tiểu nha đầu này đúng là sinh ra để làm đồ đệ của ngài mà."
Lão già hừ hừ hai tiếng: "Cần ngươi nói chắc!" Lão trực tiếp lấy ra bảy tám bộ tài liệu Thiên phẩm. Tuy nói lượng linh thực của đan lô lớn gấp bảy tám lần bình thường, nhưng độ khó thao tác thì tăng lên không chỉ bảy tám lần. Cho nên vừa đạt tới cấp Thiên phẩm là coi như tương đương rồi.
Lục Linh Du cũng không khách khí. Nàng lập tức ngồi xuống, hóa thân thành một cỗ máy luyện đan vô tình, lặp đi lặp lại các động tác nhóm lửa, khai lò, hạ d.ư.ợ.c...
Lò đầu tiên là Thiên phẩm nhất giai bình thường, độ tinh khiết của linh thực và linh d.ư.ợ.c không cao hơn bản thân Lục Linh Du bao nhiêu. Dưới sự chỉ điểm của lão già, nàng thử thêm hai phương pháp rót linh khí khác. Đợi đến giờ, lò mở. Lục Linh Du rốt cuộc cũng tạm hài lòng.
"Đầy lò 99 viên, Thiên phẩm nhất giai!"
Lưu Ngục Hỏa tự nhận mình là người từng trải, nhưng nhìn 99 viên đan d.ư.ợ.c kim quang lấp lánh kia, hắn vẫn bị chấn động mạnh.
