Tiểu Sư Muội Thiên Tư Xuất Chúng, Nhưng Ngũ Hành Thiếu Đức - Chương 191
Cập nhật lúc: 19/03/2026 16:36
Không đợi hắn nói xong, Trì Vũ thuận tay lấy ra một chiếc lông vũ màu vàng kim và Long Văn Lệnh, mím môi cười một tiếng:
“Ngại quá, nếu ta lấy ra những thứ này thì sao?"
“Cái này... ngươi từ đâu mà có được?"
Thạch Vân trợn tròn mắt, trên mặt đầy vẻ không thể tin nổi.
Hắn đón lấy vật trong tay Trì Vũ, bán tín bán nghi nói:
“Không phải là giả đấy chứ?"
“Thật như bắp!"
Sợ hắn làm hỏng mất “vé vào cửa", Trì Vũ giật phắt lại, nhét ngược vào túi trữ vật:
“Cho nên, hiện tại chúng ta có hai lựa chọn..."
“Đi tộc Diên đi!"
Bạch Tuyết là người đầu tiên phát biểu ý kiến.
Dù sao tương đối mà nói, chiếc Ẩn Long Lệnh kia có lai lịch không được quang minh chính đại cho lắm.
Trì Vũ cũng gật đầu đồng ý.
“Nhưng muốn đi đến lãnh địa tộc Diên, phải vượt qua Vạn Trượng Ma Uyên, chỉ dựa vào ngự kiếm e rằng là..."
“Không sao, chẳng phải còn có nó sao?"
Trì Vũ chỉ chỉ vào “Tiểu Khả Ái" đang nằm bò trên đất giả ch-ết.
Nuôi chim nghìn ngày, dùng chim một giờ.
Thiên Trì Phong chúng ta đối xử với nó không bạc, cũng đã đến lúc nó phải báo đáp rồi.
“Quác quác~" Tiểu Khả Ái rất bất mãn quay đầu lại, kêu quái dị liên hồi với Trì Vũ, rõ ràng là đang biểu thị sự kháng nghị.
“Yên tâm, đợi chuyện kết thúc, linh thực ngươi muốn bao nhiêu ta mua cho bấy nhiêu!
Không thiếu tiền!"
Trì Vũ bắt đầu vẽ ra một chiếc “bánh vẽ" thật lớn cho nó.
Nghe nàng nói vậy, Tiểu Khả Ái lập tức ngừng kêu, đôi mắt to tròn đảo liên tục, không biết đang suy tính điều gì.
Kế hoạch đã định, Thạch Vân đứng dậy:
“Vậy thì, Tiểu Thổ Đậu muội tranh thủ thời gian trị thương, ta đoán lão Tứ cũng sắp đến rồi..."
Vừa nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đã đến.
Một giọng nói nũng nịu đến tận trời xanh từ không xa truyền đến:
“Ái chà~ ai đấy, ai đang nhớ ta đấy?"
Nguyệt Sương vẫn cách ăn mặc sắc sảo như cũ, lắc lư cái hông lớn xuất hiện trong mắt mấy người.
Sau khi biết sắp tới sẽ tiến vào chiến trường viễn cổ, hắn giơ cả hai tay hai chân tán thành.
Lại tu dưỡng thêm mấy ngày.
Trì Vũ đã hồi phục đại bộ phận, tiên phong cưỡi lên cổ Tiểu Khả Ái, bàn tay nhỏ bé chỉ về phía trước:
“Xuất phát!"
Tiểu Khả Ái đang định tung cánh bay cao, một giọng nói từ chân trời truyền đến:
“Sư huynh sư muội, đợi ta với!
—— Ái da!"
Tiếp đó là một tiếng “Bành", tiếng vật nặng va vào vách đ-á vang lên trầm đục.
Nhìn kỹ lại, người đến chính là Ngũ sư huynh Tô Vụ.
Hắn có thể tìm thấy mình, Trì Vũ một chút cũng không cảm thấy kỳ quái.
Đến đây, đội hình “toàn sao" đã tập hợp đầy đủ.
Thạch Vân vội vàng tiến lên đỡ hắn dậy, một bên phủi bụi trên người hắn, một bên cảm khái:
“Nếu lão Nhị và lão Tam cũng ở đây thì tốt biết mấy!"
Một gia đình, bao giờ mới có thể chỉnh tề đây.
Nguyệt Sương phất khăn tay, bĩu đôi môi đỏ mọng:
“Hừ!
Lão Nhị cái đồ không có lương tâm kia, ta đoán chừng là, hiện giờ vẫn còn ở sòng bạc làm trâu làm ngựa cho người ta đấy!
Quản hắn làm gì?"
Địch Lôi ham c-ờ b-ạc, trong mắt Nguyệt Sương, tám chín phần mười là thua sạch sành sanh rồi đang ở lại làm việc trả nợ cho người ta.
Còn lão Tam... khả năng còn sống, chắc là không lớn lắm.
“Hắt xì ——"
Địch mỗ nhân ở tận chân trời xa xôi liên tiếp hắt hơi mấy cái, hắn dụi dụi mũi, lẩm bẩm tự nói:
“Lạ thật, ai đang nhắc đến ta vậy?"
“Sì~ nơi này thật lạnh!
Cũng không biết thứ đó trốn ở chỗ nào?"...
Ngay khi nhóm người Trì Vũ đang hỏa tốc chạy tới lãnh địa tộc Diên.
Nghịch Thần Tông.
Diệp Thần, người được mệnh danh là thiên tuyển chi t.ử, trạng thái gần đây có thể nói là tồi tệ đến cực điểm.
Sau khi từ dãy núi Linh Thú trở về, hắn liền bắt đầu bế quan.
Tuy nhiên, sau mấy ngày, tu vi không những không tiến bộ chút nào, ngược lại còn liên tiếp tụt mất hai tầng!
Ngay cả trạng thái tinh thần cũng tồi tệ chưa từng có.
Điều này khiến Diệp Thần từng có lúc hoài nghi, bản thân có phải đã xuất hiện tâm ma hay không.
“Mẹ kiếp!
Đều tại con tiện tì kia!"
Mắt Diệp Thần đỏ ngầu, dồn sức đ-ấm một quyền làm vách tường phía sau thủng một lỗ lớn, hắn đổ hết tội lỗi lên đầu Trì Vũ, nếu không phải tại nàng, bản thân sao lại rơi vào bước đường này.
“Cộc cộc~" Ngoài động phủ truyền đến một hồi tiếng gõ có quy luật.
Diệp Thần cố vực dậy tinh thần, chỉnh đốn lại dung mạo, chậm rãi bước ra khỏi động phủ.
Nhìn lão giả tóc trắng trước mặt, Diệp Thần cung kính hành lễ với ông:
“Đệ t.ử Diệp Thần, bái kiến sư tôn!"
Lão giả chính là chưởng môn đương nhiệm của Nghịch Thần Tông —— Hồng Vô Nhai.
Hồng Vô Nhai nhìn Diệp Thần sắc mặt đầy vẻ tiều tụy, trong mắt lóe lên một tia dị sắc:
“Tiểu Thần, sao sắc mặt con lại khó coi như vậy?"
“Con..."
Khóe miệng Diệp Thần hiện lên một tia đắng chát, nói ra chuyện tu vi bản thân không hiểu sao lại thụt lùi trong thời gian qua.
“Còn có chuyện như vậy sao?
Con qua đây, ta kiểm tra cho con."
Hồng Vô Nhai cảm thấy chuyện có uẩn khúc, đưa một luồng thần hồn vào trong c-ơ th-ể Diệp Thần.
Chương 142 Quân cờ thì nên có giác ngộ của một quân cờ
Theo sự thâm nhập của thần hồn, chân mày của Hồng Vô Nhai càng lúc càng nhíu c.h.ặ.t.
Tình trạng c-ơ th-ể của Diệp Thần còn tồi tệ hơn ông tưởng tượng.
Khí tức hỗn loạn, tinh khí tổn hao nghiêm trọng, hoàn toàn là bộ dạng sắp bị hút cạn.
Hồng Vô Nhai thu hồi luồng thần hồn kia, ánh mắt phức tạp nhìn về phía Diệp Thần:
“Tiểu Thần, con nói thật đi, những ngày này con đã tiếp xúc với những ai?"
Diệp Thần hơi ngẩn ra, lập tức lắc đầu nói:
“Không có ạ!
Đệ t.ử từ dãy núi Linh Thú trở về liền luôn đóng cửa khổ tu, chưa từng tiếp xúc với bất kỳ ai."
Thấy hắn bộ dạng hoàn toàn không giống như đang nói dối, Hồng Vô Nhai trong lòng càng thêm khó hiểu.
Vô duyên vô cớ, tu vi tại sao lại thụt lùi?
Chẳng lẽ là có thứ gì không sạch sẽ đang tác quái?
Hồng Vô Nhai lập tức phóng thần thức ra, tìm kiếm mọi ngóc ngách trong động phủ của Diệp Thần, nhưng không tìm thấy bất kỳ dấu vết nào.
Vô tình, ông phát hiện bên cạnh bồ đoàn Diệp Thần ngồi thiền có đặt một quả trứng quái dị.
Ông chậm rãi bước tới, chỉ vào quả trứng đó hỏi:
“Quả trứng này từ đâu mà có?"
“Ồ, quả trứng này là con vô tình nhặt được trong bí cảnh.
Quả trứng này rất kỳ quái, ngay cả Thí Thần Kiếm của con cũng không làm gì được nó.
Con nghi ngờ là do một con thượng cổ hung thú nào đó để lại, nên đã mang nó về."
