Tiểu Sư Muội Thiên Tư Xuất Chúng, Nhưng Ngũ Hành Thiếu Đức - Chương 214

Cập nhật lúc: 19/03/2026 16:40

“Tốt!

Người tốt muội làm, hậu quả ta gánh.”

Sư muội tốt của ta!

Có muội đúng thật là “phúc khí" của ta mà!

Địch Lôi thầm than vãn trong lòng....

Nửa canh giờ sau, Địch Lôi thở hổn hển quay lại hang động.

Đám Ma Lang đó không dễ đối phó, nếu không phải hắn thân thủ nhanh nhẹn e rằng đã thành bữa tối của chúng rồi.

Nhìn Trì Vũ đang chữa thương cho Chu Tước, Địch Lôi trầm giọng nhắc nhở:

“Tiểu sư muội, muội không sợ cứu về một con sói sao?”

Chương 159 Vậy muội tới Vân Khê Tông của chúng ta đi, chế độ đãi ngộ tốt lắm

“Suỵt!”

Trì Vũ ra dấu im lặng, thấp giọng trả lời:

“Giác quan thứ sáu của phụ nữ mách bảo muội rằng nàng ta và tên Diệp Thần kia không cùng một con đường.”

“Được được được!

Muội vui là được.”

Địch Lôi biết mình có nói nhiều hơn nữa cũng giống như đ-ánh rắm vậy, nàng không thể nghe lọt tai nửa câu.

Dứt khoát cũng lười chẳng thèm quản nữa.

Lúc bình minh, Chu Tước u u mở hai mắt ra.

Cảm thấy trên đùi có chút nặng nề, cúi đầu nhìn xuống, ai đó đang gối đầu lên đùi mình ngủ rất say.

Hóa ra là nàng ấy cứu mình!

Trong mắt Chu Tước lóe lên một tia dị sắc.

Lúc này Trì Vũ không có bất kỳ sự phòng bị nào, hơn nữa Thí Thần Kiếm lại vứt ngay bên cạnh, chỉ cần Chu Tước muốn là có thể dễ dàng g-iết ch-ết nàng.

“Nếu ta ra tay với muội vào lúc này thì có khác gì con súc sinh kia đâu chứ?”

Chu Tước tự giễu cười một tiếng, đưa tay lau đi vệt nước dãi nơi khóe miệng của nàng.

Thực lòng mà nói nàng rất hâm mộ Trì Vũ.

Có Sư tôn và nhiều sư huynh sư tỷ cưng chiều.

Còn bản thân mình thì sao?

Ngoài g-iết ch.óc vẫn là g-iết ch.óc!

Bao nhiêu năm qua căn bản không có ai quan tâm tới cảm nhận của mình.

Bị thương thì tự mình cuộn tròn trong bóng tối, l-iếm láp những vết thương trên người.

Là một người phụ nữ, đôi khi vào những lúc đêm khuya thanh vắng nàng thực sự muốn khóc một trận thật to.

Không biết qua bao lâu, một mùi thịt thơm nức mũi đ-ánh thức Trì Vũ khỏi giấc mộng đẹp.

Nhìn cái đùi sói nướng vàng ruộm mà Chu Tước đưa tới trước mắt, Trì Vũ mỉm cười đón lấy:

“Cảm ơn.”

“Người nên nói cảm ơn là ta mới đúng.”

Chu Tước xua tay nói:

“Nếu tối qua không phải muội ra tay thì ta e rằng đã...”

“Chút chuyện nhỏ ấy mà, không đáng để nhắc tới.”

Nhìn cô gái đang ăn ngấu nghiến, Chu Tước do dự hồi lâu cuối cùng vẫn hỏi ra nỗi nghi hoặc trong lòng:

“Muội... tại sao lại cứu kẻ thù như ta?”

“Kẻ thù?”

Trì Vũ ngừng nhai, nhìn vào mắt đối phương hỏi:

“Giữa hai ta có thù oán gì sao?”

Lời này ngược lại hỏi khiến Chu Tước ngẩn người.

Phải rồi!

Ta và nàng ấy làm gì có thù hằn gì?

Nói cho cùng chẳng phải là vì Long...

Diệp Thần sao.

Một cái đùi sói trong nháy mắt đã bị Trì Vũ gặm sạch sành sanh, nàng tiện tay quăng khúc xương sang một bên, lau miệng hỏi:

“Mà này, sao nàng lại xuất hiện ở đây một mình?

Long Vương nhà nàng đâu?”

“Haizz ~” Nhìn gió tuyết bên ngoài Chu Tước thở dài:

“Hiện tại ta và Long Thần Điện đã không còn bất kỳ quan hệ nào nữa rồi.”

“Hửm?”

Trì Vũ nghe vậy lập tức phấn chấn hẳn lên, dưới sự truy hỏi của nàng Chu Tước không hề giấu giếm, tường thuật lại tất cả những gì đã xảy ra.

Nghe xong Trì Vũ suýt chút nữa là phì cười.

Tên Diệp Thần này chắc không phải là não bị úng nước rồi đấy chứ!

Lại có thể làm ra chuyện ngu xuẩn như thế này!

Có một tay sai đắc lực Nguyên Anh hậu kỳ như thế này bên cạnh, đổi lại là người khác ước chừng là phải thờ phụng như tổ tông vậy, hắn thì hay rồi, tìm mọi cách dồn người ta vào đường cùng.

Quả nhiên người có thể làm Long Vương thì đầu óc ít nhiều đều có vấn đề, suy nghĩ hoàn toàn không cùng một tầng lớp với người bình thường.

“Vậy sau này nàng có dự định gì không?”

“Cái này... ta cũng không biết.”

Trong mắt Chu Tước lóe lên một tia mờ mịt, sự việc xảy ra quá đột ngột nàng cũng không biết mình nên đi đâu về đâu.

“Vậy nàng tới Vân Khê Tông chúng ta đi!

Chế độ đãi ngộ ở đó tốt lắm đấy.”

Trì Vũ thuận thế tung ra cành ô liu cho nàng.

Sư tôn một mình quản lý Thiên Trì Phong quá mệt mỏi, vừa hay chiêu mộ cho ngài một trợ lý mang về.

Hơn nữa thực lực của nàng không yếu, ít nhiều cũng có thể chống đỡ được mặt mũi.

Còn về tiền lương ấy mà...

ơn cứu mạng, lấy tiền lương ra trả, cái này không tính là quá đáng chứ?

Chỉ cần mình không nhắc tới chắc chắn nàng cũng ngại không dám hỏi.

“Cái này... xin lỗi, xin thứ lỗi cho ta không thể nhận lời.”

Chu Tước đắn đo hồi lâu, khéo léo từ chối ý tốt của Trì Vũ.

Không phải nàng không muốn mà là không thể.

Hiện tại mình chính là một vũng nước đục, bất luận gia nhập tông môn nào cũng đồng nghĩa với việc phải đối địch với Long Thần Điện.

Thực lực của Long Thần Điện Chu Tước hiểu rõ nhất, tuyệt đối không thua kém bất kỳ ai trong ngũ đại tông môn.

Nếu gia nhập Vân Khê Tông nhất định sẽ gây ra sự thù địch giữa hai đại tông môn.

Đến lúc đó người Vân Khê Tông sẽ nhìn mình như thế nào?

Nàng không muốn bị người ta chỉ trỏ sau lưng.

“Sự lo lắng của nàng có chút thừa thãi rồi.”

Trì Vũ liếc mắt một cái đã nhìn ra nỗi lo trong lòng nàng, ngữ khí thản nhiên nói:

“Tên Diệp Thần đó hận ta thấu xương, cho dù nàng không gia nhập Long Thần Điện vẫn cứ sẽ đối địch với Vân Khê Tông ta như thường.”

“Vậy nên tại sao chúng ta không liên thủ để đối phó hắn chứ?”

Sau những lời này Chu Tước im lặng.

Thấy nàng lâu không lên tiếng Trì Vũ cũng không vội vàng đòi câu trả lời.

Vươn vai một cái rồi đứng dậy nói:

“Không sao, nàng cứ từ từ cân nhắc.

Vết thương của nàng không nhẹ đâu cứ ở đây mà chữa thương đi, chúng ta còn có việc quan trọng phải làm nên không đưa nàng đi cùng được.”

Chu Tước lẳng lặng gật đầu, nhìn thanh Thí Thần Kiếm trong tay Trì Vũ định nói lại thôi.

“Đừng nghĩ nhiều, thanh kiếm này là ta nhặt được đấy.”

Nói đoạn Trì Vũ còn đưa tay vỗ vỗ vai Địch Lôi:

“Thật đấy, Địch lão Nhị nhà ta có thể làm chứng...”

Nghe xưng hô này lông mày Địch Lôi nhíu lại, lập tức lên tiếng quở trách:

“Không có phép tắc gì cả!

Gọi là sư huynh!”

“Được thôi ạ ~” Trì Vũ tinh nghịch nháy mắt với hắn:

“Vậy thì Nhị sư huynh kính mến, chúng ta có phải nên lên đường rồi không ạ?”

“Ừm ~ Theo sát ta.”

Địch Lôi vác trường thương tiên phong bước ra ngoài.

“Haizz!”

Nhìn bóng lưng hai người rời đi Chu Tước khẽ thở dài.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tiểu Sư Muội Thiên Tư Xuất Chúng, Nhưng Ngũ Hành Thiếu Đức - Chương 214: Chương 214 | MonkeyD