Tiểu Sư Muội Thiên Tư Xuất Chúng, Nhưng Ngũ Hành Thiếu Đức - Chương 349
Cập nhật lúc: 19/03/2026 17:13
“Gặp phải tình huống này, Trì Vũ quả đoán thả Tiểu Ngư trong cờ ra.”
“Gù gù~" Cổ họng tiểu gia hỏa động đậy, lập tức lao về phía con quỷ bên chân Trì Vũ.
Khắc tinh linh hồn, tuyệt đối không phải là danh bất hư truyền.
Lúc nhìn thấy Tiểu Ngư, Địa Phược Linh phát ra từng trận tiếng rít ch.ói tai, với tốc độ nhanh nhất lặn sâu vào lòng đất.
Những con phản ứng hơi chậm một chút, ngay lập tức liền bị thôn phệ.
“Cái này... cái này là cái thứ gì vậy?
Lại có thể thôn phệ Địa Phược Linh!"
T.ử Lam vẻ mặt chấn kinh nhìn tiểu gia hỏa trước mặt, nàng có thể cảm giác được thứ này không phải người, hơn nữa âm khí cực nặng!
“Đây là áo bông nhỏ của ta!
Đừng có hâm mộ, cái này không phải ngươi muốn hâm mộ là được đâu."
Trong lúc nói chuyện, Trì Vũ bế Tiểu Ngư lên, nheo mắt nhìn về phía sâu trong bóng tối, lạnh lùng nói:
“Còn định trốn đến khi nào?
Cứ nhất định phải để ta đích thân tới mời mới chịu ra sao?"
“Hừ!
Tiểu tiện nhân, không nhìn ra, lại có chút môn đạo đấy."
Giọng nói âm u truyền ra, ngay sau đó một bóng người còng queo, chống gậy từ trong bóng tối bay ra.
Vốn dĩ chỉ là muốn dọa một chút, không ngờ thật sự có người!
Nhìn mụ già chân không chạm đất đối diện đi tới, Trì Vũ mí mắt run lên, buột miệng thốt lên:
“Bà là người hay là quỷ?"
Lăng Phong tiến lên một bước, trầm giọng nói:
“Tiểu sư muội cẩn thận, bà ta chính là cung chủ Ám Hồn Cung —— Thống Âm thái bà!"
“Cái gì?
Đau Bụng Kinh thái bà?" (Thống Âm đồng âm với Đau bụng kinh)
Trì Vũ một trận kinh ngạc, ánh mắt vô thức nhìn về phía bụng dưới của mụ già kia.
Trong lòng thầm nhủ, cái tuổi này, chắc là mãn kinh hết rồi chứ!
Sao lại còn đau bụng kinh được nhỉ?
Thật là kỳ lạ, thời buổi này, sao lại còn có người lấy bệnh tật ra làm danh hiệu chứ?
“Tiểu tiện nhân!
Ngươi đang nói bậy bạ cái gì đó!"
Ánh mắt của Trì Vũ khiến Thống Âm thái bà vô cùng khó chịu, lập tức lên tiếng quát mắng, “Là Thống Âm không phải Đau Bụng Kinh!
Ta từ nhỏ đã bắt đầu đau bụng kinh...
à không đúng, là ta từ nhỏ..."
“Biết rồi, biết rồi."
Trì Vũ mất kiên nhẫn ngắt lời nói, “Vị lão nhân đau bụng kinh này, nửa đêm không ngủ, ở đây giả thần giả quỷ, hù dọa ai thế?"
“Giả thần giả quỷ?
Hừ!"
Thống Âm thái bà mũi hếch lên trời,
Cây gậy trong tay đột ngột nện mạnh xuống đất, “Ta cũng không thèm lôi thôi với các ngươi, giao Âm Linh Châu ra đây, bản tọa có lẽ sẽ đại phát từ bi, để cho các ngươi được toàn thây!"
“Âm Linh Châu gì?
Nghe cũng chưa từng nghe qua."
Trì Vũ quay đầu nhìn Lăng Phong, “Sư huynh, huynh nghe qua chưa?"
“Cái đó thì chưa."
Lăng Phong vô cùng phối hợp lắc đầu.
“Giả ngu giả ngơ, r-ượu mời không uống muốn uống r-ượu phạt phải không?
Tốt lắm, mạng của các ngươi, hôm nay lão thân sẽ thu nhận!"
Thống Âm thái bà người ác không nói nhiều, chỉ thấy bà ta vung tay hô to, hét lên ch.ói tai, “La Sát Quỷ Vực, mở ra cho ta!"
Chương 266 Tiểu tiện nhân, đều là ngươi đang làm loạn tâm thái ta
Theo cái thao tác mãnh liệt như hổ của vị lão nhân đau bụng kinh này, tức khắc, mây đen che lấp mặt trời, gió âm không dứt, tiếng sấm rền rĩ không ngớt.
Chỉ riêng cái trận thế này, cũng đủ để dọa sợ không ít đứa trẻ.
Cảnh vật xung quanh một trận vặn vẹo, Trì Vũ cảm thấy hoa mắt ch.óng mặt, lúc mở mắt ra lần nữa, mình đã đứng trên một vùng biển m-áu núi xác.
Môi trường gì đó, Trì Vũ cũng không quan tâm.
Cho dù là ở trong rãnh nước thối, nàng vẫn có thể vững như ch.ó già.
Điều chí mạng nhất chính là, nàng rõ ràng cảm nhận được tu vi của mình dường như bị một luồng sức mạnh bí ẩn áp chế.
Đồng thời c-ơ th-ể truyền đến cảm giác trống rỗng suy yếu đó, khiến Trì Vũ càng thêm lạnh sống lưng.
Lúc này, nàng không thể không thừa nhận.
Mụ già này, vẫn là có chút bản lĩnh đấy!
Không hổ là người có thể ngồi lên vị trí cung chủ.
“Đây là sức mạnh lĩnh vực, tiểu sư muội phải cẩn thận rồi!"
Lăng Phong lau lau mồ hôi rịn ra trên trán, tiến lên một bước, chắn trước mặt Trì Vũ.
Có sư huynh ở đây, thật tốt!
Hành động vô thức của đối phương, khiến Trì Vũ trong lòng ấm áp, nàng lên tiếng hỏi:
“Sức mạnh lĩnh vực?
Đó lại là cái gì?"
Kiến thức tu tiên thiếu hụt, là điểm yếu của Trì Vũ.
Không cách nào khác, ai bảo nguyên chủ lúc còn sống, suốt ngày không lo tiến thủ, chỉ muốn đi làm ch.ó cho người ta chứ?
Bản thân bây giờ cho dù muốn nỗ lực, cũng không có nền tảng, thực sự không phải vì lười.
Lăng Phong trầm tư một lát, vẻ mặt thâm trầm trả lời:
“Cái gọi là sức mạnh lĩnh vực, đại khái chính là...
ừm, một loại sức mạnh bí ẩn trong lĩnh vực!
Dù sao thì, cũng rất trâu bò đấy."
Nghe lời nói của huynh, đúng là nghe phí lời.
Trì Vũ nhất thời câm nín.
Lúc này, Thống Âm thái bà đang lơ lửng giữa không trung như một con quỷ lên tiếng:
“Hừ!
Kiến hôi, đến cả sức mạnh lĩnh vực là gì cũng không biết!
Thật không biết, các ngươi lấy đâu ra can đảm, dám đối đầu với bản tọa!"
“Vậy bà phổ cập kiến thức cho ta một chút đi."
Trì Vũ mỉm cười, mặt dày hỏi han đối phương.
“Không phải chứ, ngươi đang hỏi ta?"
Thống Âm thái bà bị câu nói này làm cho ngẩn người, đầy vẻ không thể tin nổi.
Tiểu tiện nhân này không nắm rõ tình hình hiện tại sao?
Lại còn tươi cười hớn hở nữa chứ!
Là không coi kẻ tàn nhẫn đệ nhất Ám Tinh Vực này ra gì, hay là nàng ta vốn dĩ đầu óc có vấn đề?
“Nói thật với bà, ta thực ra là một người rất ham học hỏi, đúng như câu nói học đến già, sống đến già, ta thấy bà cũng khá là hiền từ..."
Trì Vũ vừa nói, vừa tiến lại gần đối phương, đồng thời tay nhỏ giấu sau lưng, không ngừng ra hiệu cho Lăng Phong.
Ý tứ rất đơn giản, ta thu hút sự chú ý của bà ta, huynh từ bên hông đ-ánh lén.
Thống Âm thái bà dường như đã sớm nhìn thấu tất cả, cười âm u:
“Tiểu tiện nhân, đừng tưởng ta không biết ngươi đang kéo dài thời gian!
Nói cho ngươi biết, vô dụng thôi!
Trong lĩnh vực của ta, ta chính là thần!
Vô địch, hiểu không?"
“Quá mạnh rồi!
Đơn giản chính là thần tượng của ta!
Xin hãy cho phép ta, dâng lên lòng tôn kính chân thành nhất!"
Trì Vũ giả vờ nịnh nọt, ngay lúc tiếp cận Thống Âm thái bà liền nhanh ch.óng rút kiếm.
“Bí kỹ.
Tuyệt Kinh Trảm!"
Chiêu này, tặng cho vị lão nhân đau bụng kinh này, là thích hợp nhất không còn gì bằng.
Một kiếm c.h.é.m xuống, từ nay về sau bà ta sẽ không bao giờ phải phiền não vì nó nữa.
Tuyệt!
“Xoẹt~"
Ai cũng không ngờ tới, động tác của Trì Vũ lại nhanh như vậy.
Ngay cả Tam sư huynh vốn là đồng đội cũng nhìn đến ngẩn người, hắn có chút hoài nghi lúc trước ở trong bí cảnh, tiểu sư muội căn bản là chưa dùng hết toàn lực.
