Tiểu Sư Muội Thiên Tư Xuất Chúng, Nhưng Ngũ Hành Thiếu Đức - Chương 48

Cập nhật lúc: 19/03/2026 16:09

Mẹ kiếp chứ ~

Đúng là Nghê Thường Hoa thật!

Con ngươi của Triệu Bình Chi tức khắc giãn ra, hắn dụi dụi mắt, sau khi xác định mình không nhìn nhầm, giọng nói cũng bắt đầu run rẩy theo:

“Cái này, cái này... sao ngươi lại có?"

“Muốn không?"

Trì Vũ híp mắt nhìn đối phương.

Triệu Bình Chi gật đầu như bổ củi.

Nhưng hắn biết, với sự hiểu biết của mình về nữ nhân này, muốn có được gốc Nghê Thường Hoa này, không nói đến mức tàn gia bại sản thì m-áu chảy đầm đìa là cái chắc.

Ngay khi Triệu Bình Chi đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng để bị c.h.é.m đẹp, thì hành động của Trì Vũ lại hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của hắn.

“Gọi một tiếng tỷ tỷ đi, liền tặng cho ngươi!"

“Cái gì!?"

Triệu Bình Chi tưởng tai mình có vấn đề.

Đơn giản vậy sao?

Nàng ta hào phóng thế ư?

“Không muốn thì thôi vậy ~" Trì Vũ nhún vai, làm bộ định thu Nghê Thường Hoa lại.

“Đừng!

Tỷ!

Tỷ ruột ơi!

Đại tỷ ruột của em ơi!"

Triệu Bình Chi cuống lên, sợ nàng không nghe thấy, liền gọi liên tiếp ba tiếng.

“Vẫn là đừng có nhận vơ quan hệ, chúng ta cũng chẳng thân thiết gì."

Nói đoạn, Trì Vũ ném Nghê Thường Hoa qua đó như ném r-ác vậy.

Hay lắm!

Người bảo ta gọi tỷ là ngươi, người bảo ta đừng có nhận vơ quan hệ cũng lại là ngươi!

Thế này không phải rõ ràng là bị bệnh thần kinh sao?

Tuy nhiên Triệu Bình Chi lúc này cũng chẳng rảnh hơi đâu mà đi nghĩ chuyện khác, hắn cẩn thận nâng niu Nghê Thường Hoa trong tay, nụ cười trên mặt còn khó kìm nén hơn cả khẩu AK đã lên nòng.

Có cái này rồi, mẫu thân đại nhân không còn phải lo lắng về vết thương trên đan điền của con nữa rồi!

Việc Trúc Cơ lại càng chắc như đinh đóng cột!

Trước khi chia tay, Trì Vũ không quên nhắc nhở đối phương:

“Này, sau khi về rồi, nhớ đừng có nói lung tung!

Đặc biệt là chuyện xuống mật cảnh lần này!

Ngươi cứ coi như chưa từng gặp qua hai chúng ta, biết chưa?"

Triệu công t.ử nghe xong lập tức không vui, mặt sa sầm xuống:

“Ta trông giống kẻ ngốc lắm sao?"

“Ngốc hay không thì ta không biết, dù sao thì trông cũng chẳng thông minh cho lắm."

Nói xong, Trì Vũ và Bạch Tuyết dắt tay nhau hiên ngang rời đi....

Nửa canh giờ sau, hai sư tỷ muội nhìn ngọn núi trụi lủi trước mặt, trong lòng không khỏi cảm thán.

Người ta vẫn thường nói ổ vàng ổ bạc không bằng chuồng ch.ó nhà mình, nhưng khi đã thực sự ở qua ổ vàng ổ bạc rồi, ai còn muốn ở chuồng ch.ó nữa chứ?

“Sư tôn đại nhân ơi, con về rồi đây!"

Giọng nói của Bạch Tuyết làm Liễu Vô Cực vừa mới thợp mắt xong đã phải bật dậy từ chiếc ghế mây.

Nhìn hai sư tỷ muội tay xách nách mang xuất hiện trước mắt, trong lòng lão ẩn ẩn có một dự cảm không lành.

“Hai đứa các con là tình hình thế nào đây?"

Khoảnh khắc Liễu Vô Cực mở miệng, một hàm răng khấp khểnh không đều lộ ra.

“Á!"

Bạch Tuyết kinh ngạc kêu lên:

“Sư tôn đại nhân, răng của người..."

Còn không phải là tác phẩm của tiểu sư muội nhà con sao!

Luyện cái thứ đan d.ư.ợ.c tà môn gì không biết!

Hàm răng đẹp đẽ của ta mà lại bị đ-ánh gãy ra nông nỗi này.

Trong lòng Liễu Vô Cực oán thầm, nhưng bề ngoài vẫn giả vờ không quan tâm mà phẩy phẩy tay:

“Con đừng quản mấy thứ này, trả lời câu hỏi của ta trước đã."

“Con dẫn tiểu sư muội xuống núi tôi luyện một chuyến, đây đều là chiến lợi phẩm của chúng con đó!"

Trên khuôn mặt nhỏ nhắn đang hếch lên của Bạch Tuyết tràn đầy vẻ đắc ý.

Ý tứ không thể rõ ràng hơn:

“Mau khen con đi!”

“Xuống núi tôi luyện?"

Liễu Vô Cực vừa nghe thấy thế, lập tức cau mày:

“Các con không ở Thiên Đan Phong chăm chỉ học nghệ, xuống núi tôi luyện cái gì?"

Hai sư tỷ muội nhìn nhau một cái, Bạch Tuyết lên tiếng:

“Là thế này, lão...

ờ, Thánh cô thấy chúng con học tập vất vả quá, đặc biệt cho chúng con nghỉ phép đó."

“Thật hay giả vậy?"

Liễu Vô Cực có chút không tin, ánh mắt nhìn về phía Trì Vũ ở bên cạnh.

Trì Vũ có chút chột dạ, vội vàng ngẩng đầu nhìn trời:

“Chắc là... có lẽ là...

đúng vậy đi."

Cái chuyện bị đuổi ra khỏi cửa gì đó, thực sự có chút khó mở lời.

“Ôi dào, sao người lại lắm câu hỏi thế?

Này, đây là quà mà con và tiểu sư muội mang về cho người đó."

Bạch Tuyết đưa một chiếc lọ nhỏ đến trước mặt Liễu Vô Cực.

“Đây là..."

Liễu Vô Cực mở nắp lọ ra, nhìn giọt m-áu đỏ tươi bên trong, mí mắt không khỏi giật nảy:

“Hóa ra là m-áu của Lục Dực Huyền Ngọc Hổ!

Các con..."

Lục Dực Huyền Ngọc Hổ, đó chính là tồn tại mà ngay cả lão thấy cũng phải tránh xa ba thước!

Hai con bé này, thế mà lại vì lão mà đi mạo hiểm như vậy!

Điều này chắc hẳn phải chịu bao nhiêu cực khổ chứ!

Lúc này trong đầu Liễu Vô Cực toàn là hình ảnh hai con bé này ở trong mật cảnh đấu trí đấu dũng với con yêu thú đó... vành mắt thoáng chốc đã đỏ hoe.

Có được đồ nhi như thế này, kiếp này đủ rồi.

Lão quay lưng đi, cố gắng kìm nén cảm xúc sắp bùng nổ trong lòng:

“Sau này không được phép làm như vậy nữa."

“Vâng vâng ~" hai người liên tục gật đầu.

Đợi đến khi tâm trạng bình phục lại, Liễu Vô Cực mới xoay người lại, mỉm cười nhẹ:

“Vẫn là kể cho ta nghe trước đi, các con xuống núi lần này đã trải qua những chuyện gì nào."

“Cái đó... trước khi kể, có chuyện này nhất định phải thú thực với người."

Trì Vũ do dự một chút, vẫn đem chuyện nàng và Bạch Tuyết lỡ tay đốt cháy Linh Thực Viên nói ra.

Còn đặc biệt bổ sung thêm một câu:

“Chúng con thực sự không cố ý đâu ạ."

“Ta đã sớm đoán ra là do hai đứa các con làm rồi."

Sau khi nghe tin Linh Thực Viên bị cháy, người đầu tiên Liễu Vô Cực nghĩ đến chính là Bạch Tuyết, chỉ là không ngờ Trì Vũ cũng tham gia vào trong đó.

“Liệu có gây rắc rối cho người không ạ?"

Mặc dù hỏi như vậy có chút thừa thãi, nhưng Trì Vũ vẫn không nhịn được mà hỏi một câu.

“Không đâu."

Liễu Vô Cực âu yếm xoa đầu hai đứa:

“Thánh cô là người mình, chuyện này bà ấy sẽ không nói ra ngoài đâu."

Nghe lão nói vậy, hai người coi như thở phào nhẹ nhõm, sau đó đem những trải nghiệm trong mật cảnh đại khái kể lại một lượt.

“Cái gì!?

Thiên Âm Lão Ma thế mà vẫn chưa ch-ết!"

Nghe thấy tin này, nụ cười trên mặt Liễu Vô Cực lập tức biến mất.

“Sư tôn có quen biết hắn sao?"

Trì Vũ ướm lời hỏi.

“Ừm ~" Liễu Vô Cực gật đầu, cũng không giấu giếm:

“Năm đó chính tay ta đã tiêu diệt hắn, không ngờ lão tặc này còn có thủ đoạn như vậy, là ta sơ suất rồi!"

Bạch Tuyết chẳng thèm để tâm nói:

“Không sao đâu, sư tôn đại nhân, đợi vết thương của người lành lại rồi, lại g-iết hắn thêm lần nữa là được mà."

“Cái con bé này!

Thật sự coi sư tôn của con là thiên hạ vô địch rồi sao?"

Liễu Vô Cực cười khổ không thôi.

Thương thế của mình, chính lão là người rõ ràng nhất.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tiểu Sư Muội Thiên Tư Xuất Chúng, Nhưng Ngũ Hành Thiếu Đức - Chương 48: Chương 48 | MonkeyD